Ngày 14 tháng Mười Hai

< Lui    Trang Lịch     Tới >

Đọc Cô-lô-se 1:1 - 4:18; Phi-lê-môn 1:1-25

Thư Gởi Cho Dân Cô-lô-se

Trong hai năm giam giữ tại nhà này, thường được cho là khoảng năm 61-63 sau Công Nguyên, Phao-lô viết bốn thư tín đã được biết đến như là Các Thư Từ Trong Ngục. Hai trong số đó, thư gởi cho dân Cô-lô-se và thư gởi cho Phi-lê-môn, có lẽ được viết vào cùng một thời điểm. Mặc dù Phao-lô chưa bao giờ thăm Cô-lô-se, một trong những bạn đồng hành của ông trong thời gian này, Ê-pháp-ra, đã rao giảng trong các thành phố Cô-lô-se, Lao-đi-xê và Hi-ê-ra-bô-li. Ê-pháp-ra rõ ràng đã thông báo cho Phao-lô về chủ nghĩa thế tục ngoại giáo đang đe dọa các hội thánh trong vùng đó.

Trong chủ nghĩa ngoại giáo, đức hạnh không gắn liền với tôn giáo. Thực hành tôn giáo là để thờ cúng các thần tượng xa xôi và tổ tiên gian ác—không phải vì mục đích trở thành một người tốt hơn. Phao-lô thấy rằng quan niệm về tôn giáo này có thể ảnh hưởng thậm chí ngay cả việc thờ phượng của tín hữu, trong đó sự tuân theo nô lệ các tiêu chuẩn thuộc linh giả định bỏ lỡ điểm mấu chốt của việc được biến đổi thành giống như Đấng Christ. Đối với Phao-lô, đời sống tín hữu là nhiều hơn chỉ đơn giản từ bỏ những thói quen xấu. Đó là có được một tâm trí mới đến từ việc đặt tấm lòng và tâm trí vào Đấng Christ Giê-xu—Đấng, như Phao-lô nói, là hình ảnh của Đức Chúa Trời vô hình. Chỉ một người có tâm trí của Đấng Christ mới thực sự có thể chiến thắng những tội lỗi của xác thịt và sống theo Thánh Linh.

Lời đạt và chào-thăm

1 1 Phao-lô, theo ý-muốn Đức Chúa Trời, làm sứ-đồ của Đức Chúa Jêsus-Christ, cùng Ti-mô-thê là anh em, 2 gởi cho các anh em chúng ta ở thành Cô-lô-se, là những người thánh và trung-tín trong Đấng Christ: nguyền xin anh em được ân-điển và sự bình-an ban cho bởi Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta!

I. — Đức Chúa Jêsus-Christ là đầu trên hết muôn vật, là cội-rễ sự chuộc-tội
(Từ 1 : 3 đến 2 : 23)

Phao-lô cảm-tạ và cầu-nguyện về đức-tin của người Cô-lô-se

3 Trong khi chúng tôi cầu-nguyện cho anh em không thôi, thì cảm-tạ Đức Chúa Trời, là Cha Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta. 4 Vì chúng tôi đã nghe về đức-tin của anh em nơi Đức Chúa Jêsus-Christ và về sự yêu-thương của anh em đối với mọi thánh-đồ, 5 vì cớ sự trông-cậy để dành cho anh em ở trên trời, là sự trước kia anh em đã nhờ đạo Tin-lành chơn-thật mà biết đến. 6 Đạo Tin-lành đó ở giữa anh em cũng như ở trong cả thế-gian; lại kết-quả và tấn-bộ cũng như trong anh em, từ ngày mà anh em đã nghe rao-truyền ơn Đức Chúa Trời và đã học cho thật biết ơn đó, 7 y như Ê-pháp-ra là bạn đồng-sự thiết-nghĩa với chúng tôi đã dạy anh em; người giúp-đỡ chúng tôi như một kẻ giúp việc trung-thành của Đấng Christ, 8 và đã tỏ ra cho chúng tôi biết lòng yêu-thương mà anh em cảm-chịu bởi Đức Thánh-Linh.

9 Cho nên, chúng tôi cũng vậy, từ ngày nhận được tin đó, cứ cầu-nguyện cho anh em không thôi, và xin Đức Chúa Trời ban cho anh em được đầy-dẫy sự hiểu-biết về ý-muốn của Ngài, với mọi thứ khôn-ngoan và hiểu-biết thiêng-liêng nữa, 10 hầu cho anh em ăn-ở cách xứng-đáng với Chúa, đặng đẹp lòng Ngài mọi đường, nẩy ra đủ các việc lành, càng thêm lên trong sự hiểu-biết Đức Chúa Trời, 11 nhờ quyền-phép vinh-hiển Ngài, được có sức-mạnh mọi bề, để nhịn-nhục vui-vẻ mà chịu mọi sự. 12 Hãy tạ ơn Đức Chúa Cha, Ngài đã khiến anh em có thể dự phần cơ-nghiệp của các thánh trong sự sáng-láng: 13 Ngài đã giải-thoát chúng ta khỏi quyền của sự tối-tăm, làm cho chúng ta dời qua nước của Con rất yêu-dấu Ngài, 14 trong Con đó chúng ta có sự cứu-chuộc, là sự tha tội.

Sự cao-trọng Đấng Christ theo bổn-tánh Đức Chúa Trời

15 Ấy chính Ngài là hình-ảnh của Đức Chúa Trời không thấy được, là Đấng sanh ra đầu hết thảy mọi vật dựng nên. 16 Vì muôn vật đã được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất, vật thấy được, vật không thấy được, hoặc ngôi vua, hoặc quyền cai-trị, hoặc chấp-chánh, hoặc cầm quyền, đều là bởi Ngài và vì Ngài mà được dựng nên cả. 17 Ngài có trước muôn vật, và muôn vật đứng vững trong Ngài. 18 Ấy cũng chính Ngài là đầu của thân-thể, tức là đầu Hội-thánh. Ngài là ban-đầu, sanh trước nhứt từ trong những kẻ chết, hầu cho trong mọi vật, Ngài đứng đầu hàng. 19 Vì chưng Đức Chúa Trời đã vui lòng khiến mọi sự đầy-dẫy của mình chứa trong Ngài, 20 và bởi huyết Ngài trên thập-tự-giá, thì đã làm nên hòa-bình, khiến muôn vật dưới đất trên trời đều nhờ Ngài mà hòa-thuận cùng chính mình Đức Chúa Trời.

21 Còn anh em ngày trước vốn xa-cách Đức Chúa Trời, và là thù-nghịch cùng Ngài bởi ý-tưởng và việc ác mình, 22 nhưng bây giờ Đức Chúa Trời đã nhờ sự chết của Con Ngài chịu lấy trong thân-thể của xác-thịt mà khiến anh em hòa-thuận, đặng làm cho anh em đứng trước mặt Ngài cách thánh-sạch không vết, không chỗ trách được; 23 miễn là anh em tin Chúa cách vững-vàng không núng, chẳng hề dời khỏi sự trông-cậy đã truyền ra bởi đạo Tin-lành mà anh em đã nghe, là đạo được giảng ra giữa mọi vật dựng nên ở dưới trời, và chính tôi, Phao-lô, là kẻ giúp việc của đạo ấy.

Chức-vụ và sự khổ-sở của Phao-lô

24 Nay tôi lấy làm vui về sự tôi đã chịu khổ-sở vì anh em, tôi lại vì thân-thể Đấng Christ, là Hội-thánh, mà đem xác-thịt mình chịu hết các đều còn lại trong sự thương-khó của Ngài. 25 Tôi làm kẻ giúp việc của Hội-thánh đó, bởi sự phân-phát của Đức Chúa Trời, là Đấng giao cho tôi cái phần-việc truyền đạo Chúa cho anh em cách trọn-vẹn, 26 tức là sự mầu-nhiệm đã giấu-kín trải các đời các kiếp, mà nay tỏ ra cho các thánh-đồ Ngài. 27 Vì Đức Chúa Trời muốn khiến họ biết sự giàu vinh-hiển của sự mầu-nhiệm đó ở giữa dân ngoại là thể nào, nghĩa là Đấng Christ ở trong anh em, là sự trông-cậy về vinh-hiển. 28 Ấy là Ngài mà chúng tôi rao-giảng, lấy mọi sự khôn-ngoan răn-bảo mọi người, dạy-dỗ mọi người, hầu cho bày-tỏ mọi người trở nên trọn-vẹn trong Đấng Christ ra trước mặt Đức Chúa Trời. 29 Ấy cũng là vì đó mà tôi làm việc, nhờ sức Ngài giúp-đỡ mà chiến-đấu, là sức hành-động cách có quyền trong tôi.

2 1 Vả, tôi muốn anh em biết dường nào tôi hết sức chiến-tranh cho anh em, cho những người ở Lao-đi-xê, và cho những kẻ không thấy mặt tôi về phần xác, 2 hầu cho lòng những kẻ ấy được yên-ủi, và lấy sự yêu-thương mà liên-hiệp, đặng có nhiều sự thông-biết đầy-dẫy chắc-chắn, đến nỗi có thể hiểu sự mầu-nhiệm của Đức Chúa Trời, tức là Đấng Christ, 3 mà trong Ngài đã giấu-kín mọi sự quí-báu về khôn-ngoan thông-sáng.

4 Tôi nói như vậy, hầu cho chẳng ai lấy lời dỗ-dành mà lừa-dối anh em. 5 Vì dẫu thân tôi xa-cách, nhưng tâm-thần tôi vẫn ở cùng anh em, thấy trong anh em có thứ-tự hẳn-hoi và đức-tin vững-vàng đến Đấng Christ, thì tôi mừng-rỡ lắm. 6 Anh em đã nhận Đức Chúa Jêsus-Christ thể nào, thì hãy bước đi trong Ngài thể ấy; 7 hãy châm rễ và lập nền trong Ngài, lấy đức-tin làm cho bền-vững, tùy theo anh em đã được dạy-dỗ, và hãy dư-dật trong sự cảm-tạ.

Phép cứu-chuộc của Đức Chúa Jêsus-Christ được hiệu-nghiệm trọn-vẹn

8 Hãy giữ chừng, kẻo có ai lấy triết-học và lời hư-không, theo lời truyền-khẩu của loài người, sơ-học của thế-gian, không theo Đấng Christ, mà bắt anh em phục chăng. 9 Vì sự đầy-dẫy của bổn-tánh Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Đấng ấy như có hình. 10 Anh em lại nhờ Ngài mà có được đầy-dẫy mọi sự, vì Ngài là đầu của mọi quyền cai-trị và mọi thế-lực. 11 Anh em cũng chịu cắt-bì trong Ngài, không phải phép cắt-bì bởi tay người ta làm ra, nhưng là phép cắt-bì của Đấng Christ, là lột-bỏ tánh xác-thịt của chúng ta. 12 Anh em đã bởi phép báp-têm được chôn với Ngài, thì cũng được sống lại với Ngài bởi đức-tin trong quyền-phép Đức Chúa Trời, là Đấng đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại. 13 Khi anh em đã chết bởi tội-lỗi mình và sự xác-thịt mình không chịu cắt-bì, thì Đức Chúa Trời đã khiến anh em sống lại với Đấng Christ, vì đã tha-thứ hết mọi tội chúng ta: 14 Ngài đã xóa tờ-khế lập nghịch cùng chúng ta, các điều-khoản trái với chúng ta nữa, cùng phá-hủy tờ-khế đó mà đóng đinh trên cây thập-tự; 15 Ngài đã truất bỏ các quyền cai-trị cùng các thế-lực, dùng thập-tự-giá chiến thắng chúng nó, và nộp ra tỏ-tường giữa thiên-hạ.

Đạo-lý và phép-tắc của loài người

16 Vì vậy, chớ có ai đoán-xét anh em về của ăn uống, hoặc ngày lễ, hoặc ngày mặt trăng mới, hoặc ngày Sa-bát, 17 ấy đều chỉ là bóng của các việc sẽ tới, còn hình thì ở trong Đấng Christ. 18 Chớ để cho những kẻ kia cướp lấy phần-thưởng chạy thi, là kẻ giả-đò khiêm-nhượng mà muốn thờ-lạy các thiên-sứ. Họ theo những sự mình xem thấy, và bởi tình xác-thịt nổi lòng kiêu-ngạo vô-ích, 19 không liên-lạc với đầu, là nhờ đầu đó mà cả thân-thể xếp-đặt kết-hiệp bởi các lắt-léo, và được sự sanh-trưởng từ Đức Chúa Trời đến.

20 Ví bằng anh em chết với Đấng Christ về sự sơ-học của thế-gian, thì làm sao lại để cho những thể-lệ nầy ép-buộc mình, như anh em còn sống trong thế-gian: 21 Chớ lấy, chớ nếm, chớ rờ? 22 Cả sự đó hễ dùng đến thì hư-nát, theo qui-tắc và đạo-lý loài người, 23 dầu bề ngoài có vẻ khôn-ngoan, là bởi thờ-lạy theo ý riêng, cách khiêm-nhượng và khắc-khổ thân-thể mình; nhưng không ích gì để chống-cự lòng dục của xác-thịt.

II. — Lời khuyên bổn-đạo về cách ăn-ở trong xã-hội và gia-đình
(Đoạn 3 và 4)

Đời mới trong Đấng Christ

3 1 Vậy nếu anh em được sống lại với Đấng Christ, hãy tìm các sự ở trên trời, là nơi Đấng Christ ngồi bên hữu Đức Chúa Trời. 2 Hãy ham-mến các sự ở trên trời, đừng ham-mến các sự ở dưới đất; 3 vì anh em đã chết, sự sống mình đã giấu với Đấng Christ trong Đức Chúa Trời. 4 Khi nào Đấng Christ, là sự sống của anh em, sẽ hiện ra, bấy giờ anh em cũng sẽ hiện ra với Ngài trong sự vinh-hiển.

5 Vậy hãy làm chết các chi-thể của anh em ở nơi hạ-giới, tức là tà-dâm, ô-uế, tình-dục, ham-muốn xấu-xa, tham-lam, tham-lam chẳng khác gì thờ hình-tượng: 6 bởi những sự ấy cơn giận của Đức Chúa Trời giáng trên các con không vâng-phục; 7 lúc trước anh em sống trong những nết xấu đó, và ăn-ở như vậy. 8 Nhưng bây giờ anh em nên trừ-bỏ hết mọi sự đó, tức là sự thạnh-nộ, buồn-giận và hung-ác. Đừng nói hành ai, chớ có một lời tục-tỉu nào ra từ miệng anh em. 9 Chớ nói dối nhau, vì đã lột bỏ người cũ cùng công-việc nó, 10 mà mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo hình-tượng Đấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu-biết đầy-trọn. 11 Tại đây không còn phân-biệt người Gờ-réc hoặc người Giu-đa, người chịu cắt-bì hoặc người không chịu cắt-bì, người dã-man hoặc người Sy-the, người tôi-mọi hoặc người tự-chủ; nhưng Đấng Christ là mọi sự và trong mọi sự.

12 Vậy anh em là kẻ chọn-lựa của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu-dấu của Ngài, hãy có lòng thương-xót. Hãy mặc lấy sự nhơn-từ, khiêm-nhượng, mềm-mại, nhịn-nhục, 13 nếu một người trong anh em có sự gì phàn-nàn với kẻ khác, thì hãy nhường-nhịn nhau và tha-thứ nhau: như Chúa đã tha-thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha-thứ thể ấy, 14 Nhưng trên hết mọi sự đó, phải mặc lấy lòng yêu-thương, vì là dây liên-lạc của sự trọn-lành.

15 Nguyền xin sự bình-an của Đấng Christ cai-trị trong lòng anh em, là bình-an mà anh em đã được gọi đến đặng hiệp nên một thể; lại phải biết ơn.

16 Nguyền xin lời của Đấng Christ ở đầy trong lòng anh em, và anh em dư-dật mọi sự khôn-ngoan. Hãy dùng những ca-vịnh, thơ thánh, bài hát thiêng-liêng mà dạy và khuyên nhau, vì được đầy ơn Ngài nên hãy hết lòng hát khen Đức Chúa Trời. 17 Mặc dầu anh em nói hay làm, cũng phải nhơn danh Đức Chúa Jêsus mà làm mọi đều, nhờ Ngài mà tạ ơn Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.

Bổn-phận ở trong nhà

18 Hỡi người làm vợ, hãy vâng-phục chồng mình, y như đều đó theo Chúa đáng phải nên vậy. 19 Hỡi kẻ làm chồng, hãy yêu vợ mình, chớ hề ở cay-nghiệt với người.

20 Hỡi kẻ làm con, mọi sự hãy vâng-phục cha mẹ mình, vì đều đó đẹp lòng Chúa. 21 Hỡi kẻ làm cha, chớ hề chọc giận con-cái mình, e chúng nó ngã lòng chăng.

22 Hỡi kẻ làm tôi-tớ, trong mọi sự phải vâng-phục kẻ làm chủ mình về phần xác, không những hầu việc trước mắt họ, như mình tìm cách cho đẹp lòng người ta, nhưng vì kính-sợ Chúa, hãy lấy lòng thật-thà mà hầu việc. 23 Hễ làm việc gì, hãy hết lòng mà làm, như làm cho Chúa, chớ không phải làm cho người ta, 24 vì biết rằng anh em sẽ bởi Chúa mà được cơ-nghiệp làm phần-thưởng. Hãy hầu việc Đấng Christ, tức là Chúa. 25 Vì ai ăn-ở bất-nghĩa, sẽ lại chịu lấy sự bất-nghĩa của mình: không tây-vị ai hết.

4 1 Hỡi người làm chủ, hãy lấy đều công-bình chánh-chực đãi tôi-tớ mình, vì biết rằng anh em cũng có một Chủ mình ở trên trời.

Lời khuyên về sự cầu-nguyện và khôn-ngoan

2 Phải bền-đỗ và tỉnh-thức trong sự cầu-nguyện, mà thêm sự tạ ơn vào. 3 Cũng hãy cầu-nguyện cho chúng tôi, xin Đức Chúa Trời mở cửa cho sự giảng-đạo, hầu cho tôi được rao-truyền lẽ mầu-nhiệm của Đấng Christ, vì lẽ đó mà tôi bị xiềng-xích, 4 lại hầu cho tôi được tỏ cho biết lẽ ấy như đều tôi phải nói.

5 Hãy lấy sự khôn-ngoan ăn-ở với những người ngoại, và lợi-dụng thì-giờ. 6 Lời nói anh em phải có ân-hậu theo luôn, và nêm thêm muối, hầu cho anh em biết nên đối-đáp mỗi người là thể nào.

Sự sai Ti-chi-cơ đi

7 Ti-chi-cơ là anh em rất yêu của chúng tôi, một người tôi-tớ trung-thành của Chúa và bạn cùng làm việc với tôi, sẽ báo tin cho anh em về các việc của tôi. 8 Tôi có ý sai người đến cùng anh em, hầu cho anh em biết tình-cảnh chúng tôi là thể nào, đặng người yên-ủi lòng anh em. 9 Kẻ cùng đi với người là Ô-nê-sim, anh em trung-tín và rất yêu của chúng tôi, tức là người đồng-xứ với anh em vậy. Hai người đó sẽ nói cho biết hết mọi đều xảy ra ở đây.

Lời chào-thăm và dặn-dò các đều khác

10 A-ri-tạc, là bạn đồng-tù với tôi, gởi lời thăm anh em, Mác, anh em chú-bác với Ba-na-ba cũng vậy. Về Mác, anh em đã chịu lấy lời dạy-bảo rồi; nếu người đến nơi anh em, hãy tiếp-rước tử-tế. 11 Giê-su gọi là Giúc-tu cũng có lời thăm anh em. Trong những người chịu cắt-bì, chỉ ba người đó cùng tôi vì nước Đức Chúa Trời mà làm việc, và các người ấy là một sự yên-ủi lòng tôi.

12 Ê-pháp-ra, người hàng-xứ với anh em, tôi-tớ của Đức Chúa Jêsus-Christ, có lời chào anh em; người vì anh em chiến-đấu không thôi trong khi cầu-nguyện, để anh em trở nên toàn-vẹn và trọn niềm vâng-phục mọi ý-muốn của Đức Chúa Trời. 13 Vì tôi làm chứng cho người rằng, người làm việc rất là khó-nhọc vì anh em, lại vì người Lao-đi-xê và người Hi-ê-ra-bô-li nữa. 14 Lu-ca là thầy thuốc rất yêu-dấu, chào anh em, Đê-ma cũng vậy.

15 Hãy chào các anh em ở Lao-đi-xê và Nim-pha, cùng Hội-thánh nhóm trong nhà người. 16 Anh em đọc thơ nầy rồi, hãy đưa cho Hội-thánh Lao-đi-xê đọc với, anh em cũng phải đọc thơ ở Lao-đi-xê gởi đến nữa. 17 Rốt lại, hãy nói với A-chíp rằng: Hãy cẩn-thận về chức-vụ mà ngươi đã nhơn danh Chúa nhận-lãnh, để làm cho thật trọn-vẹn.

18 Chính tay tôi, Phao-lô, viết chào-thăm anh em. Hãy nhớ về xiềng-xích của tôi. Nguyền xin ân-điển ở cùng anh em!

Thư Gởi Cho Phi-lê-môn

Như Phao-lô đã chỉ ra, thư gởi cho dân Cô-lô-se sẽ được chuyển bởi Ty-chi-cơ và Ô-nê-sim. Một bức thư khác, có ý nghĩa đặc biệt đối với Ô-nê-sim, cũng đang được gởi đi. Trước khi đến Rô-ma và được Phao-lô dìu dắt cải đạo, Ô-nê-sim đã là một nô lệ của một tín hữu tên là Phi-lê-môn. Ô-nê-sim (người có tên nghĩa là “hữu ích”) đã trốn khỏi Phi-lê-môn và rõ ràng đã lấy một số tiền hoặc tài sản thuộc về chủ của mình. Phao-lô bây giờ viết cho Phi-lê-môn thay mặt cho Ô-nê-sim và yêu cầu Phi-lê-môn nhận Ô-nê-sim trở lại như một anh em trong Đấng Christ. Bức thư là một nghiên cứu sâu sắc về các mối quan hệ cá nhân giữa các tín hữu và đối chiếu sự tự do đến khi một người ở dưới sự ràng buộc với Đấng Christ.

Lời dạt và chào-thăm

(Phi-lê-môn) 1 1 Phao-lô, kẻ tù của Đức Chúa Jêsus-Christ, và Ti-mô-thê, anh em chúng ta, gởi cho Phi-lê-môn, là người rất yêu-dấu và cùng làm việc với chúng ta, 2 cùng cho Áp-bi là người chị em, A-chíp, là bạn cùng đánh trận, lại cho Hội-thánh nhóm-họp trong nhà anh: 3 nguyền xin anh em được ân-điển và sự bình-an ban cho bởi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và bởi Đức Chúa Jêsus-Christ!

Đức-tin và lòng thương-yêu của Phi-lê-môn

4 Tôi cảm-tạ Đức Chúa Trời tôi, hằng ghi-nhớ anh trong lời cầu-nguyện, 5 vì nghe nói anh có lòng yêu-thương và đức-tin trong Đức Chúa Jêsus và cùng các thánh-đồ. 6 Tôi cầu-xin Ngài rằng đức-tin đó, là đức-tin chung cho chúng ta, được có hiệu-nghiệm, khiến người ta biết ấy là vì Đấng Christ mà mọi đều lành được làm trong chúng ta. 7 Vả, hỡi anh, tôi đã được vui-mừng yên-ủi lắm bởi lòng yêu-thương của anh, vì nhờ anh mà lòng các thánh-đồ được yên-ủi.

Phao-lô vì Ô-nê-sim cầu-xin

8 Vậy nên, dầu trong Đấng Christ, tôi có quyền truyền-dạy anh việc nên làm, 9 song vì lòng yêu-thương của anh, nên tôi nài-xin thì hơn. Tôi, Phao-lô, đã già rồi, hiện nay lại vì Đức Chúa Jêsus-Christ chịu tù nữa, 10 tôi vì con tôi đã sanh trong vòng xiềng-xích, tức là Ô-nê-sim, mà nài-xin anh; 11 ngày trước người không ích gì cho anh, nhưng bây giờ sẽ ích lắm, và cũng ích cho tôi nữa: tôi sai người về cùng anh, 12 người như lòng-dạ tôi vậy.

13 Tôi vốn muốn cầm người ở lại cùng tôi, đặng thế cho anh mà giúp việc tôi trong cơn vì Tin-lành chịu xiềng-xích. 14 Nhưng tôi không muốn làm đều gì mà chưa được anh đồng-ý, hầu cho đều lành anh sẽ làm chẳng phải bởi ép-buộc, bèn là bởi lòng thành. 15 Vả, có lẽ người đã tạm xa-cách anh, cốt để anh nhận lấy người mãi mãi, 16 không coi như tôi-mọi nữa, nhưng coi hơn tôi-mọi, coi như anh em yêu-dấu, nhứt là yêu-dấu cho tôi, huống chi cho anh, cả về phần xác, cả về phần trong Chúa nữa!

17 Vậy nếu anh coi tôi là bạn-hữu anh, thì hãy nhận lấy người như chính mình tôi vậy. 18 Nhược bằng người có làm hại anh hoặc mắc nợ anh đều chi, thì hãy cứ kể cho tôi. 19 Tôi, Phao-lô, chính tay tôi viết đều nầy: sẽ trả cho anh, — còn anh mắc nợ tôi về chính mình anh thì không nhắc đến. — 20 Phải, hỡi anh, ước chi tôi được nhận sự vui-vẻ nầy bởi anh trong Chúa; anh hãy làm cho tôi được thỏa lòng trong Đấng Christ. 21 Tôi viết cho anh, đã tin chắc anh hay vâng lời, biết anh sẽ làm quá sự tôi nói đây.

Phao-lô sẽ trở về

22 Nhân thể hãy liệu sắm nhà trọ cho tôi, vì tôi mong rằng nhờ anh em cầu-nguyện, sẽ được trở về cùng anh em.

23 Ê-pháp-ra, là bạn đồng-tù trong Đức Chúa Jêsus-Christ với tôi, có lời thăm anh, 24 Mác, A-ri-tạc, Đê-ma và Lu-ca, cùng là bạn cùng làm việc với tôi cũng vậy.

25 Nguyền xin ân-điển của Đức Chúa Jêsus-Christ ở với tâm-thần anh em!