Ngày 15 tháng Mười Hai

< Lui    Trang Lịch     Tới >

Đọc Ê-phê-sô 1:1 - 6:24

Lời đạt và chào-thăm

(Ê-phê-sô) 1 1 Phao-lô, theo ý-muốn Đức Chúa Trời, làm sứ-đồ của Đức Chúa Jêsus-Christ, gởi cho các thánh-đồ ở thành Ê-phê-sô, cho những kẻ trung-tín trong Đức Chúa Jêsus-Christ: 2 nguyền xin ân-điển và sự bình-an được ban cho anh em từ nơi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ nơi Đức Chúa Jêsus-Christ!

I. — Ý Đức Chúa Trời đã định đời đời về sự cứu thế-gian bởi đức-tin trong Đức Chúa Jêsus-Christ
(Từ 1 : 3 đến 3: 21)

Có nhiều phước lành ban cho người được chọn

3 Ngợi-khen Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng-liêng ở các nơi trên trời, 4 trước khi sáng-thế, Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, 5 bởi sự thương-yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Đức Chúa Jêsus-Christ, theo ý tốt của Ngài, 6 để khen-ngợi sự vinh-hiển của ân-điển Ngài đã ban cho chúng ta cách nhưng-không trong Con yêu-dấu của Ngài!

7 Ấy là trong Đấng Christ, chúng ta được cứu-chuộc bởi huyết Ngài, được tha tội, theo sự dư-dật của ân-điển Ngài, 8 mà Ngài đã rải ra đầy-dẫy trên chúng ta cùng với mọi thứ khôn-ngoan thông-sáng, 9 khiến chúng ta biết sự mầu-nhiệm của ý-muốn Ngài, theo ý định mà Ngài đã tự lập-thành trước trong lòng nhơn-từ Ngài — 10 để làm sự định trước đó trong khi kỳ mãn — hội-hiệp muôn vật lại trong Đấng Christ, cả vật ở trên trời và vật ở dưới đất.

11 Ấy cũng là trong Ngài mà chúng ta đã nên kẻ dự phần kế-nghiệp, như đã định trước cho chúng ta được đều đó, theo mạng của Đấng làm mọi sự hiệp với ý quyết-đoán, 12 hầu cho sự vinh-hiển của Ngài nhờ chúng ta là kẻ đã trông-cậy trong Đấng Christ trước nhứt mà được ngợi-khen.

13 Ấy lại cũng trong Ngài mà anh em sau khi đã nghe đạo chơn-thật, là đạo Tin-lành về sự cứu-rỗi anh em, ấy là trong Ngài mà anh em đã tin và được ấn-chứng bằng Đức Thánh-Linh là Đấng Chúa đã hứa, 14 Đấng ấy làm của-cầm về cơ-nghiệp chúng ta, cho đến kỳ chuộc lấy những kẻ mà Ngài đã được để khen-ngợi sự vinh-hiển Ngài.

Phao-lô cầu-nguyện cho người Ê-phê-sô được hiểu trọn sự cứu-rỗi trong Đấng Christ

15 Vậy nên, sau khi tôi có nghe đức-tin anh em hướng về Đức Chúa Jêsus và tình yêu-thương đối với các thánh-đồ, 16 thì tôi vì anh em cảm-tạ không thôi, thường nhắc đến anh em trong khi cầu-nguyện. 17 Tôi cầu Đức Chúa Trời của Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta, là Cha vinh-hiển, ban thần-trí của sự khôn-sáng và của sự tỏ ra cho anh em, để nhận biết Ngài, 18 lại soi sáng con mắt của lòng anh em, hầu cho biết đều trông-cậy về sự kêu-gọi của Ngài là thể nào, sự giàu-có của cơ-nghiệp vinh-hiển Ngài cho các thánh-đồ là làm sao, 19 và biết quyền vô-hạn của Ngài, đối với chúng ta có lòng tin, là lớn dường nào, y theo phép tối-thượng của năng-lực mình, 20 mà Ngài đã tỏ ra trong Đấng Christ, khi khiến Đấng Christ từ kẻ chết sống lại và làm cho ngồi bên hữu mình tại các nơi trên trời, 21 cao hơn hết mọi quyền, mọi phép, mọi thế-lực, mọi quân-chủ cùng mọi danh vang ra, không những trong đời nầy, mà cũng trong đời hầu đến nữa. 22 Ngài đã bắt muôn vật phục dưới chơn Đấng Christ, và ban cho Đấng Christ làm đầu Hội-thánh, 23 Hội-thánh là thân-thể của Đấng Christ, tức là sự đầy-đủ của Đấng gồm-tóm mọi sự trong mọi loài.

Loài người nhờ ơn Đấng Christ được cứu-rỗi và được sống

2 1 Còn anh em đã chết vì lầm-lỗi và tội-ác mình, 2 đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói-quen đời nầy, vâng-phục vua cầm quyền chốn không-trung, tức là thần hiện đương hành-động trong các con bạn-nghịch. 3 Chúng ta hết thảy cũng đều ở trong số ấy, trước kia sống theo tư-dục xác-thịt mình, làm trọn các sự ham-mê của xác-thịt và ý-tưởng chúng ta, tự-nhiên làm con của sự thạnh-nộ, cũng như mọi người khác. 4 Nhưng Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương-xót, vì cớ lòng yêu-thương lớn Ngài đem mà yêu chúng ta, 5 nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ — ấy là nhờ ân-điển mà anh em được cứu — 6 và Ngài làm cho chúng ta đồng sống lại và đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus-Christ, 7 hầu cho về đời sau tỏ ra sự giàu-có vô-hạn của ân-điển Ngài, mà Ngài bởi lòng nhơn-từ đã dùng ra cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus-Christ.

8 Vả, ấy là nhờ ân-điển, bởi đức-tin, mà anh em được cứu, đều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. 9 Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình; 10 vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus-Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo.

Người ngoại và người Giu-đa bởi thập-tự-giá hiệp lại đặng trở nên đền-thờ Chúa

11 Vậy, anh em, theo xác-thịt là người ngoại, bị những kẻ xưng mình là người chịu cắt-bì trong xác-thịt bởi tay người ta, gọi anh em là người không chịu cắt-bì, hãy nhớ lại lúc trước, 12 trong thuở đó, anh em không có Đấng Christ, bị ngoại quyền công-dân trong Y-sơ-ra-ên, chẳng dự vào giao-ước của lời hứa, ở thế-gian không có sự trông-cậy và không có Đức Chúa Trời. 13 Nhưng trong Đức Chúa Jêsus-Christ, anh em là kẻ ngày trước cách xa, hiện nay đã nhờ huyết Đấng Christ mà được gần rồi. 14 Vì, ấy chính Ngài là sự hòa-hiệp của chúng ta; Ngài đã hiệp cả hai lại làm một, phá đổ bức tường ngăn-cách, 15 là sự thù-nghịch đã phân-rẽ ra, bởi vì Ngài đã đem thân mình mà trừ-bỏ luật-pháp của các điều-răn chép thành điều-lệ. Như vậy, khi làm cho hòa nhau, Ngài muốn lấy cả hai lập nên một người mới trong Ngài, 16 và vì bởi thập-tự-giá Ngài đã làm cho sự thù-nghịch tiêu-diệt, nên nhờ thập-tự-giá đó Ngài khiến cả hai hiệp thành một thể, mà làm hòa-thuận với Đức Chúa Trời. 17 Ngài lại đã đến rao-truyền sự hòa-bình cho anh em là kẻ ở xa, và sự hòa-bình cho kẻ ở gần. 18 Vì ấy là nhờ Ngài mà chúng ta cả hai đều được phép đến gần Đức Chúa Cha, đồng trong một Thánh-Linh.

19 Dường ấy, anh em chẳng phải là người ngoại, cũng chẳng phải là kẻ ở trọ nữa, nhưng là người đồng-quốc với các thánh-đồ, và là người nhà của Đức Chúa Trời. 20 Anh em đã được dựng lên trên nền của các sứ-đồ cùng các đấng tiên-tri, chính Đức Chúa Jêsus-Christ là đá góc nhà, 21 cả cái nhà đã dựng lên trên đá đó, sắp-đặt cách hẳn-hoi, để làm nên một đền-thờ thánh trong Chúa. 22 Ấy, anh em cũng nhờ Ngài mà được dự phần vào nhà đó, đặng trở nên nhà ở của Đức Chúa Trời trong Thánh-Linh.

Lẽ mầu-nhiệm về sự Chúa gọi dân ngoại

3 1 Ấy bởi đều đó, mà tôi, Phao-lô, vì anh em là người ngoại mà làm kẻ tù của Đức Chúa Jêsus-Christ… 2 Vả, anh em có nghe Đức Chúa Trời ban chức cho tôi, là ân-điển mà Ngài vì anh em phó cho tôi, 3 thể nào bởi sự tỏ ra, tôi đã hiểu-biết đều mầu-nhiệm mà tôi mới bày-tỏ cùng anh em mấy lời. 4 Đọc đến thì anh em có thể rõ sự hiểu-biết của tôi về lẽ mầu-nhiệm của Đấng Christ, 5 là lẽ mầu-nhiệm trong các đời khác, chưa từng phát-lộ cho con-cái loài người, mà bây giờ đã được Đức Thánh-Linh tỏ ra cho các sứ-đồ thánh và tiên-tri của Ngài. 6 Lẽ mầu-nhiệm đó tức là: Dân ngoại là kẻ đồng kế-tự, là các chi của đồng một thể, đều có phần chung với chúng ta về lời hứa đã nhờ Tin-lành mà lập trong Đức Chúa Jêsus-Christ; 7 còn tôi đã trở nên kẻ giúp việc Tin-lành ấy cứ sự ban-cho của ân-điển Đức Chúa Trời, là ân-điển đã ban cho tôi bởi công-hiệu của quyền-phép Ngài. 8 Phải, ân-điển đó đã ban cho tôi, là kẻ hèn hơn hết mọi thánh-đồ, để rao-truyền cho dân ngoại sự giàu-có không dò được của Đấng Christ, 9 và soi sáng cho mọi người biết sự phân-phát lẽ mầu-nhiệm, từ đời thượng-cổ đã giấu-kín trong Đức Chúa Trời là Đấng dựng nên muôn vật. 10 Ấy vậy, hiện nay sự khôn-sáng mọi đường của Đức Chúa Trời cậy Hội-thánh mà bày-tỏ ra cho những kẻ làm đầu và những kẻ cầm quyền trong các nơi trên trời, 11 theo ý định đời đời của Ngài đã làm xong trong Đức Chúa Jêsus-Christ, Chúa chúng ta, 12 trong Ngài chúng ta nhờ đức-tin đến Ngài mà được tự-do đến gần Đức Chúa Trời cách dạn-dĩ. 13 Tôi cũng xin anh em chớ nhơn sự hoạn-nạn tôi chịu vì anh em mà ngã lòng, đều đó là đều vinh-hiển của anh em vậy…

Sự yêu-thương vô-lượng của Đấng Christ

14 Ấy là vì cớ đó mà tôi quì gối trước mặt Cha, 15 bởi Cha mà cả nhà trên trời và dưới đất đều được đặt tên, 16 tôi cầu-xin Ngài tùy sự giàu-có vinh-hiển Ngài khiến anh em được quyền-phép bởi Thánh-Linh mà nên mạnh-mẽ trong lòng; 17 đến nỗi Đấng Christ nhơn đức-tin mà ngự trong lòng anh em; 18 để anh em khi đã đâm rễ vững nền trong sự yêu-thương, được hiệp cùng các thánh-đồ mà hiểu thấu bề rộng, bề dài, bề cao, bề sâu của nó là thể nào, 19 và được biết sự yêu-thương của Đấng Christ, là sự trổi hơn mọi sự thông-biết, hầu cho anh em được đầy-dẫy mọi sự dư-dật của Đức Chúa Trời.

20 Vả, Đức Chúa Trời, bởi quyền-lực cảm-động trong chúng ta, có thể làm trổi hơn vô-cùng mọi việc chúng ta cầu-xin hoặc suy-tưởng, 21 nguyền Ngài được vinh-hiển trong Hội-thánh, và trong Đức Chúa Jêsus-Christ, trải các thời-đại, đời đời vô-cùng! A-men.

II. — Lời khuyến-dụ về cách tín-đồ ăn-ở trong Hội-thánh, Xã-hội và Gia-đình
(Từ 4 : 1 đến 6 : 24)

Hội-thánh là một, sự ban-cho và chức-vụ thì nhiều

4 1 Vậy, tôi là kẻ tù trong Chúa, khuyên anh em phải ăn-ở một cách xứng-đáng với chức-phận mà Chúa đã gọi anh em, 2 phải khiêm-nhường đến đều, mềm-mại đến đều, phải nhịn-nhục, lấy lòng thương-yêu mà chìu nhau, 3 dùng dây hòa-bình mà giữ-gìn sự hiệp một của Thánh-Linh.

4 Chỉ có một thân-thể, một Thánh-Linh, như anh em bởi chức-phận mình đã được gọi đến một sự trông-cậy mà thôi; 5 chỉ có một Chúa, một đức-tin, một phép báp-têm; 6 chỉ có một Đức Chúa Trời và một Cha của mọi người, Ngài là trên cả mọi người, giữa mọi người và ở trong mọi người. 7 Nhưng, đã ban ân-điển cho mỗi một người trong chúng ta theo lượng sự ban-cho của Đấng Christ. 8 Vậy nên có chép rằng:

Ngài đã lên nơi cao, dẫn muôn-vàn kẻ phu-tù,
Và ban các ơn cho loài người.

9 Vả, những chữ « Ngài đã lên » có nghĩa gì, há chẳng phải là Ngài cũng đã xuống trong các miền thấp ở dưới đất sao? 10 Đấng đã xuống tức là Đấng đã lên trên hết các từng trời, để làm cho đầy-dẫy mọi sự.

11 Ấy chính Ngài đã cho người nầy làm sứ-đồ, kẻ kia làm tiên-tri, người khác làm thầy giảng Tin-lành, kẻ khác nữa làm mục-sư và giáo-sư, 12 để các thánh-đồ được trọn-vẹn về công-việc của chức-dịch và sự gây-dựng thân-thể Đấng Christ, 13 cho đến chừng chúng ta thảy đều hiệp một trong đức-tin và trong sự hiểu-biết Con Đức Chúa Trời, mà nên bậc thành-nhơn, được tầm-thước vóc-giạc trọn-vẹn của Đấng Christ. 14 Ngài muốn chúng ta không như trẻ con nữa, bị người ta lừa-đảo, bị mưu-chước dỗ-dành làm cho lầm-lạc, mà day-động và dời-đổi theo chiều gió của đạo lạc, 15 nhưng muốn cho chúng ta lấy lòng yêu-thương nói ra lẽ chơn-thật, để trong mọi việc chúng ta đều được thêm lên trong Đấng làm đầu, tức là Đấng Christ. 16 Ấy nhờ Ngài mà cả thân-thể ràng-buộc vững-bền bởi những cái lắt-léo, khiến các phần giao-thông với nhau, tùy lượng sức-mạnh của từng phần, làm cho thân-thể lớn lên, và tự gây-dựng trong sự yêu-thương.

Khuyên lánh sự xấu-xa của thế-gian, và mặc lấy người mới

17 Vậy, nầy là đều tôi nói và đều tôi nhơn danh Chúa mà rao ra: ấy là anh em chớ nên ăn-ở như người ngoại-đạo nữa, họ theo sự hư-không của ý-tưởng mình, 18 bởi sự ngu-muội ở trong họ, và vì lòng họ cứng-cỏi nên trí-khôn tối-tăm, xa cách sự sống của Đức Chúa Trời. 19 Họ đã mất cả sự cảm-biết, đành bỏ mình trong một đời buông-lung, đem lòng mê-đắm không biết chán mà phạm hết mọi đều ô-uế. 20 Nhưng anh em học cho biết Đấng Christ thì chẳng phải như vậy, 21 vì anh em đã nghe đạo Ngài, và được dạy-dỗ trong Ngài (y theo lẽ thật trong Đức Chúa Jêsus) 22 rằng anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị hư-hỏng bởi tư-dục dỗ-dành, 23 mà phải làm nên mới trong tâm-chí mình, 24 và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công-bình và sự thánh-sạch của lẽ thật.

25 Như vậy, mỗi người trong anh em phải chừa sự nói dối, hãy nói thật với kẻ lân-cận mình, vì chúng ta làm chi-thể cho nhau. 26 Ví bằng anh em đương cơn giận, thì chớ phạm tội; chớ căm-giận cho đến khi mặt trời lặn, 27 và đừng cho ma-quỉ nhơn dịp. 28 Kẻ vốn hay trộm-cắp chớ trộm-cắp nữa; nhưng thà chịu khó, chính tay mình làm nghề lương-thiện, đặng có vật chi giúp cho kẻ thiếu-thốn thì hơn. 29 Chớ có một lời dữ nào ra từ miệng anh em; nhưng khi đáng nói hãy nói một vài lời lành giúp ơn cho và có ích-lợi cho kẻ nghe đến.

30 Anh em chớ làm buồn cho Đức Thánh-Linh của Đức Chúa Trời, vì nhờ Ngài anh em được ấn-chứng đến ngày cứu-chuộc. 31 Phải bỏ khỏi anh em những sự cay-đắng, buồn-giận, tức mình, kêu-rêu, mắng-nhiếc, cùng mọi đều hung-ác. 32 Hãy ở với nhau cách nhơn-từ, đầy-dẫy lòng thương-xót, tha-thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha-thứ anh em trong Đấng Christ vậy.

Sự yêu-thương, thánh-sạch, và sự khôn-khéo của con-cái Đức Chúa Trời

5 1 Vậy anh em hãy trở nên kẻ bắt chước Đức Chúa Trời như con-cái rất yêu-dấu của Ngài; 2 hãy bước đi trong sự yêu-thương, cũng như Đấng Christ đã yêu-thương anh em, và vì chúng ta phó chính mình Ngài cho Đức Chúa Trời làm của dâng và của tế-lễ, như một thức hương có mùi thơm.

3 Phàm những sự gian-dâm, hoặc sự ô-uế, hoặc sự tham-lam, cũng chớ nên nói đến giữa anh em, theo như cách xứng-đáng cho các thánh-đồ. 4 Chớ nói lời tục-tỉu, chớ giễu-cợt, chớ giả-ngộ tầm-phào, là những đều không đáng, nhưng thà cảm-tạ ơn Chúa thì hơn. 5 Vì anh em phải biết rõ rằng kẻ gian-dâm, ô-uế, tham-lam, tức là kẻ thờ hình-tượng, không một kẻ nào được dự phần kế-nghiệp của nước Đấng Christ và Đức Chúa Trời. 6 Đừng để cho ai lấy lời giả-trá phỉnh-dỗ anh em; vì ấy là nhơn những đều đó mà cơn thạnh-nộ của Đức Chúa Trời giáng trên các con bạn-nghịch. 7 Vậy, chớ có thông-đồng đều chi với họ hết.

8 Vả, lúc trước anh em đương còn tối-tăm, nhưng bây giờ đã nên người sáng-láng trong Chúa. Hãy bước đi như các con sáng-láng; 9 vì trái của sự sáng-láng ở tại mọi đều nhơn-từ, công-bình và thành-thật. 10 Hãy xét đều chi vừa lòng Chúa, 11 và chớ dự vào công-việc vô-ích của sự tối-tăm, thà quở-trách chúng nó thì hơn; 12 vì dầu nói đến đều mà những người đó làm cách kín-giấu, cũng đã là hổ-thẹn rồi. 13 Nhưng hết thảy mọi sự đã bị quở-trách đều được tỏ ra bởi sự sáng; phàm đều chi đã tỏ ra thì trở nên sự sáng vậy. 14 Cho nên có chép rằng: Ngươi đương ngủ, hãy thức, hãy vùng dậy từ trong đám người chết, thì Đấng Christ sẽ chiếu sáng ngươi.

15 Vậy, hãy giữ cho khéo về sự ăn-ở của anh em, chớ xử mình như người dại-dột, nhưng như người khôn-ngoan. 16 Hãy lợi-dụng thì-giờ, vì những ngày là xấu. 17 Vậy chớ nên như kẻ dại-dột, nhưng phải hiểu rõ ý-muốn của Chúa là thế nào. 18 Đừng say rượu, vì rượu xui cho luông-tuồng; nhưng phải đầy-dẫy Đức Thánh-Linh. 19 Hãy lấy ca-vịnh, thơ-thánh, và bài hát thiêng-liêng mà đối-đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi-khen Chúa. 20 Hãy thường thường nhơn danh Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta.

21 Hãy kính-sợ Đấng Christ mà vâng-phục nhau.

Bổn-phận vợ chồng đối với nhau

22 Hỡi kẻ làm vợ, phải vâng-phục chồng mình như vâng-phục Chúa, 23 vì chồng là đầu vợ, khác nào Đấng Christ là đầu Hội-thánh, Hội-thánh là thân-thể Ngài, và Ngài là Cứu-Chúa của Hội-thánh. 24 Ấy vậy, như Hội-thánh phục dưới Đấng Christ, thì đờn-bà cũng phải phục dưới quyền chồng mình trong mọi sự.

25 Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình, như Đấng Christ đã yêu Hội-thánh, phó chính mình vì Hội-thánh, 26 để khiến Hội nên thánh sau khi lấy nước rửa và dùng Đạo làm cho Hội tính-sạch, 27 đặng tỏ ra Hội-thánh đầy vinh-hiển, không vết, không nhăn, không chi giống như vậy, nhưng thánh-sạch không chỗ trách được ở trước mặt Ngài. 28 Cũng một thể ấy, chồng phải yêu vợ như chính thân mình. Ai yêu vợ mình thì yêu chính mình vậy. 29 Vì chẳng hề có người nào ghét chính thân mình, nhưng nuôi-nấng săn-sóc nó như Đấng Christ đối với Hội-thánh, 30 vì chúng ta là các chi-thể của thân Ngài. 31 Vậy nên người đờn-ông phải lìa cha mẹ mà dính-díu với vợ mình, hai người cùng nên một thịt. 32 Sự mầu-nhiệm ấy là lớn, tôi nói về Đấng Christ và Hội-thánh vậy. 33 Thế thì mỗi người trong anh em phải yêu vợ mình như mình, còn vợ thì phải kính chồng.

Bổn-phận con-cái và cha mẹ

6 1 Hỡi kẻ làm con-cái, hãy vâng-phục cha mẹ mình trong Chúa, vì đều đó là phải lắm. 2 Hãy tôn-kính cha mẹ ngươi (ấy là điều-răn thứ nhứt, có một lời hứa nối theo), 3 hầu cho ngươi được phước và sống lâu trên đất.

4 Hỡi các người làm cha, chớ chọc cho con-cái mình giận-dữ, hãy dùng sự sửa-phạt khuyên-bảo của Chúa mà nuôi-nấng chúng nó.

Bổn-phận tớ và chủ

5 Hỡi kẻ làm tôi-tớ, hãy run-sợ, lấy lòng thật-thà mà vâng-phục kẻ làm chủ mình theo phần xác, như vâng-phục Đấng Christ, 6 không phải vâng-phục trước mặt người mà thôi, như các ngươi kiếm cách làm đẹp lòng người ta, nhưng phải như tôi-tớ của Đấng Christ, lấy lòng tốt làm theo ý-muốn Đức Chúa Trời. 7 Hãy đem lòng yêu-mến hầu việc chủ, cũng như hầu việc Chúa, chẳng phải như hầu việc người ta, 8 vì biết rằng bất luận tôi-mọi hay tự-chủ, mỗi người đều sẽ nhận-lãnh của Chúa tùy việc lành mình đã làm.

9 Hỡi anh em là người làm chủ, hãy đối-đãi kẻ tôi-tớ mình đồng một thể ấy, đừng có ngăm-dọa chúng nó, vì biết rằng mình với chúng nó đều có một chủ chung ở trên trời, và trước mặt Ngài chẳng có sự tây-vị ai hết.

Khí-giới của tín-đồ Đấng Christ

10 Vả lại, anh em phải làm mạnh-dạn trong Chúa, nhờ sức toàn-năng của Ngài. 11 Hãy mang lấy mọi khí-giới của Đức Chúa Trời, để được đứng vững mà địch cùng mưu-kế của ma-quỉ. 12 Vì chúng ta đánh trận, chẳng phải cùng thịt và huyết, bèn là cùng chủ-quyền, cùng thế-lực, cùng vua-chúa của thế-gian mờ-tối nầy, cùng các thần dữ ở các miền trên trời vậy. 13 Vậy nên, hãy lấy mọi khí-giới của Đức Chúa Trời, hầu cho trong ngày khốn-nạn, anh em có thể cự-địch lại, và khi thắng hơn mọi sự rồi, anh em được đứng vững-vàng.

14 Vậy, hãy đứng vững, lấy lẽ thật làm dây nịt lưng, mặc lấy giáp bằng sự công-bình, 15 dùng sự sẵn-sàng của Tin-lành bình-an mà làm giày-dép. 16 Lại phải lấy thêm đức-tin làm thuẫn, nhờ đó anh em có thể dập tắt được các tên lửa của kẻ dữ. 17 Cũng hãy lấy sự cứu-chuộc làm mão trụ, và cầm gươm của Đức Thánh-Linh, là lời Đức Chúa Trời. 18 Hãy nhờ Đức Thánh-Linh, thường thường làm đủ mọi thứ cầu-nguyện và nài-xin. Hãy dùng sự bền-đỗ trọn-vẹn mà tỉnh-thức về đều đó, và cầu-nguyện cho hết thảy các thánh-đồ. 19 Cũng hãy vì tôi mà cầu-nguyện, để khi tôi mở miệng ra, Chúa ban cho tôi tự-do mọi bề, bày-tỏ lẽ mầu-nhiệm của đạo Tin-lành, 20 mà tôi vì đạo ấy làm sứ-giả ở trong vòng xiềng-xích, hầu cho tôi nói cách dạn-dĩ như tôi phải nói.

Sự sai Ti-chi-cơ đi. — Lời chào-thăm

21 Vả, muốn cho anh em cũng biết những sự thuộc về tôi và việc tôi làm, thì có Ti-chi-cơ, anh em rất yêu-dấu của chúng ta, là tôi-tớ trung-thành của Chúa, sẽ báo tin mọi sự cho anh em. 22 Tôi đã sai người đi, có ý cho anh em biết tình-cảnh chúng tôi là thể nào, để yên-ủi lòng anh em.

23 Nguyền xin anh em được sự bình-an, sự yêu-thương cùng đức-tin ban cho bởi Đức Chúa Trời, là Cha, và bởi Đức Chúa Jêsus-Christ! 24 Nguyền xin ân-điển ở với hết thảy những kẻ lấy lòng yêu-thương chẳng phai mà kính-mến Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta!