Sau lần bị từ chối thứ hai ở quê hương Na-xa-rét, Chúa Giê-su nhận được sự khích lệ mới khi Ngài được đón tiếp bởi đám đông ở các nơi khác của Ga-li-lê. Nhận thức sâu sắc về nhu cầu hướng dẫn thuộc linh của họ, Chúa Giê-su kêu gọi những người sẵn lòng làm việc giữa đám đông vì nước của Ngài. Thời điểm đặc biệt thích hợp, vậy nên, để sai 12 sứ đồ đi thực hiện một sứ mệnh đặc biệt là dạy dỗ và thực hiện các phép lạ với quyền năng Ngài ban cho họ. Ngài cảnh báo họ rằng họ, giống như tất cả những ai làm việc trong danh Chúa, sẽ bị bắt bớ và sẽ phải đối mặt với nhu cầu hy sinh.
Có lẽ vì lý do đó, hoặc có lẽ để cung cấp một lời chứng mạnh mẽ hơn về danh Mê-si-a của Ngài, Chúa Giê-su sai các sứ đồ đi theo cặp. Điều thú vị là Chúa Giê-su dường như không đặt sự nhấn mạnh đặc biệt vào tổ chức, phương pháp truyền giáo, hoặc đào tạo tôn giáo học thuật. 12 sứ đồ hầu hết có trình độ học vấn đơn giản, nhưng quyền năng của Đấng Christ ở với họ.
Khi các sứ đồ đi thực hiện sứ mệnh của họ, Chúa Giê-su sẽ nghe tin rằng Giăng Báp-tít đã bị Hê-rốt xử tử.
(Ma-thi-ơ) 9 35 Đức Chúa Jêsus đi khắp các thành, các làng, dạy-dỗ trong các nhà hội, giảng tin-lành nước Đức Chúa Trời, và chữa lành các thứ tật-bịnh. 36 Khi Ngài thấy những đám dân đông, thì động lòng thương-xót, vì họ cùng-khốn, và tan-lạc như chiên không có kẻ chăn. 37 Ngài bèn phán cùng môn-đồ rằng: Mùa gặt thì thật trúng, song con gặt thì ít. 38 Vậy, hãy cầu-xin chủ mùa gặt sai con gặt đến trong mùa mình.
Mười hai sứ-đồ được sai đi
(Mác) 6 7a Ngài bèn kêu mười hai sứ-đồ, bắt đầu sai đi từng đôi,
(Ma-thi-ơ) 10 1b ban quyền-phép trừ tà-ma, và chữa các thứ tật-bịnh.
5 Ấy đó là mười hai sứ-đồ Đức Chúa Jêsus sai đi, và có truyền rằng: Đừng đi đến dân ngoại, cũng đừng vào một thành nào của dân Sa-ma-ri cả; 6 song thà đi đến cùng những con chiên lạc mất của nhà Y-sơ-ra-ên. 7 Khi đi đàng, hãy rao-giảng rằng: Nước thiên-đàng gần rồi. 8 Hãy chữa lành kẻ đau, khiến sống kẻ chết, làm sạch kẻ phung, và trừ các quỉ. Các ngươi đã được lãnh không thì hãy cho không. 9 Đừng đem vàng, hoặc bạc, hoặc tiền trong lưng các ngươi; 10 cũng đừng đem cái bao đi đường, hoặc hai áo, hoặc giày, hoặc gậy; vì người làm việc đáng được đồ-ăn. 11 Các ngươi vào thành nào hay là làng nào, hãy hỏi thăm ai là người đáng tiếp rước mình, rồi ở nhà họ cho đến lúc đi. 12 Và khi vào nhà nào, hãy cầu bình-an cho nhà ấy; 13 nếu nhà đó xứng-đáng, thì sự bình-an các ngươi xuống cho; bằng không, thì sự bình-an các ngươi trở về các ngươi. 14 Nếu ai không tiếp-rước, không nghe lời các ngươi, khi ra khỏi nhà đó, hay là thành đó, hãy phủi bụi đã dính chơn các ngươi. 15 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, đến ngày phán-xét, thì xứ Sô-đôm và xứ Gô-mô-rơ sẽ chịu đoán-phạt nhẹ hơn thành ấy.
16 Kìa, ta sai các ngươi đi khác nào như chiên vào giữa bầy muông-sói. Vậy, hãy khôn-khéo như rắn, đơn-sơ như chim bò-câu. 17 Hãy coi chừng người ta; vì họ sẽ nộp các ngươi trước tòa-án, đánh đòn các ngươi trong nhà hội; 18 lại vì cớ ta mà các ngươi sẽ bị giải đến trước mặt các quan tổng-đốc và các vua, để làm chứng trước mặt họ và các dân ngoại. 19 Song khi họ sẽ đem nộp các ngươi, thì chớ lo về cách nói làm sao, hoặc nói lời gì; vì những lời đáng nói sẽ chỉ cho các ngươi chính trong giờ đó. 20 Ấy chẳng phải tự các ngươi nói đâu, song là Thánh-Linh của Cha các ngươi sẽ từ trong lòng các ngươi nói ra. 21 Anh sẽ nộp em cho bị giết, cha sẽ nộp con cho bị giết, con cái sẽ dấy lên nghịch cùng cha mẹ mà làm cho người phải chết đi. 22 Các ngươi lại sẽ bị thiên-hạ ghen-ghét vì danh ta; song ai bền lòng cho đến cuối-cùng, thì sẽ được rỗi. 23 Khi nào người ta bắt-bớ các ngươi trong thành nầy, thì hãy trốn qua thành kia; vì ta nói thật, các ngươi đi chưa khắp các thành dân Y-sơ-ra-ên thì Con người đã đến rồi.
24 Môn-đồ không hơn thầy, tôi-tớ không hơn chủ. 25 Môn-đồ được như thầy, tôi-tớ được như chủ, thì cũng đủ rồi. Nếu người ta đã gọi chủ nhà là Bê-ên-xê-bun, phương chi là người nhà! 26 Vậy, các ngươi đừng sợ; vì chẳng có việc gì giấu mà chẳng phải bày ra, cũng chẳng có việc gì kín-nhiệm mà sau sẽ chẳng biết. 27 Cho nên lời ta phán cùng các ngươi trong nơi tối-tăm, hãy nói ra nơi sáng-láng; và lời các ngươi nghe kề lỗ tai, hãy giảng ra trên mái nhà. 28 Đừng sợ kẻ giết thân-thể mà không giết được linh-hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất được linh-hồn và thân-thể trong địa-ngục. 29 Hai con chim sẻ há chẳng từng bị bán một đồng tiền sao? Và ví không theo ý-muốn Cha các ngươi, thì chẳng hề một con nào rơi xuống đất. 30 Tóc trên đầu các ngươi cũng đã đếm hết rồi. 31 Vậy, đừng sợ chi hết, vì các ngươi quí-trọng hơn nhiều con chim sẻ. 32 Bởi đó, ai xưng ta ra trước mặt thiên-hạ, thì ta cũng sẽ xưng họ trước mặt Cha ta ở trên trời; 33 còn ai chối ta trước mặt thiên-hạ, thì ta cũng sẽ chối họ trước mặt Cha ta ở trên trời.
34 Chớ tưởng rằng ta đến để đem sự bình-an cho thế-gian; ta đến, không phải đem sự bình-an, mà là đem gươm-dáo. 35 Ta đến để phân-rẽ con trai với cha, con gái với mẹ, dâu với bà gia; 36 và người ta sẽ có kẻ thù-nghịch, là người nhà mình. 37 Ai yêu cha mẹ hơn ta thì không đáng cho ta; ai yêu con trai hay là con gái hơn ta thì cũng không đáng cho ta; 38 ai không vác cây thập-tự mình mà theo ta, thì cũng chẳng đáng cho ta. 39 Ai gìn-giữ sự sống mình, thì sẽ mất; còn ai vì cớ ta mất sự sống mình, thì sẽ tìm lại được.
40 Ai rước các ngươi, tức là rước ta; ai rước ta, tức là rước Đấng đã sai ta. 41 Ai rước một đấng tiên-tri vì là tiên-tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của đấng tiên-tri; ai rước một người công-chính vì là công-chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công-chính. 42 Ai sẽ cho một người trong bọn nhỏ nầy chỉ uống một chén nước lạnh, vì người nhỏ đó là môn-đồ ta, quả thật, ta nói cùng các ngươi, kẻ ấy sẽ chẳng mất phần thưởng của mình đâu.
(Ma-thi-ơ) 11 1 Vả, Đức Chúa Jêsus đã dạy các đều đó cho mười hai môn-đồ rồi, bèn lìa khỏi chỗ nầy đặng đi giảng-dạy trong các thành xứ đó.
(Lu-ca) 9 6 Vậy, các sứ-đồ ra đi, từ làng nầy tới làng kia, rao-giảng Tin-lành khắp nơi và chữa lành người có bịnh.
Giăng Báp-tít qua đời
(Mác) 6 14 Vả, vua Hê-rốt nghe nói về Đức Chúa Jêsus (vì danh-tiếng Ngài đã nên lừng-lẫy), thì nói rằng: Giăng, là người làm phép báp-têm, đã từ kẻ chết sống lại; cho nên tự người làm ra các phép lạ. 15 Người thì nói: Ấy là Ê-li; kẻ thì nói: Ấy là đấng tiên-tri, như một trong các đấng tiên-tri đời xưa. 16 Nhưng Hê-rốt nghe vậy, thì nói rằng: Ấy là Giăng mà ta đã truyền chém, người đã sống lại.
Sự lo-sợ của vua Hê-rốt
(Lu-ca) 9 9 Ta đã truyền chém Giăng rồi: vậy người nầy là ai, mà ta nghe làm những việc dường ấy? Vua bèn tìm cách thấy Đức Chúa Jêsus.
Giăng Báp-tít qua đời
(Mác) 6 17 Số là, Hê-rốt đã sai người bắt Giăng, và truyền xiềng lại cầm trong ngục, bởi cớ Hê-rô-đia, vợ Phi-líp em vua, vì vua đã cưới nàng, 18 và Giăng có can vua rằng: Vua không nên lấy vợ em mình. 19 Nhơn đó, Hê-rô-đia căm Giăng, muốn giết đi. 20 Nhưng không thể giết, vì Hê-rốt sợ Giăng, biết là một người công-bình và thánh. Vua vẫn gìn-giữ người, khi nghe lời người rồi, lòng hằng bối-rối, mà vua bằng lòng nghe.
21 Nhưng, vừa gặp dịp-tiện, là ngày sanh-nhựt Hê-rốt, vua đãi tiệc các quan lớn trong triều, các quan võ, cùng các người tôn-trưởng trong xứ Ga-li-lê. 22 Chính con gái Hê-rô-đia vào, nhảy múa, đẹp lòng Hê-rốt và các người dự tiệc nữa. Vua nói cùng người con gái ấy rằng: Hãy xin ta đều chi ngươi muốn, ta sẽ cho. 23 Vua lại thề cùng nàng rằng: Bất kỳ ngươi xin đều chi, ta cũng sẽ cho, dầu xin phân nửa nước ta cũng vậy. 24 Nàng ra khỏi đó, nói với mẹ rằng: Tôi nên xin đều chi? Mẹ rằng: Cái đầu của Giăng Báp-tít. 25 Tức thì nàng vội trở vào nơi vua mà xin rằng: Tôi muốn vua lập-tức cho tôi cái đầu Giăng Báp-tít để trên mâm. 26 Vua lấy làm buồn-rầu lắm; nhưng vì cớ lời thề mình và khách dự yến, thì không muốn từ-chối nàng. 27 Vua liền sai một người lính thị-vệ truyền đem đầu Giăng đến. 28 Người ấy đi chém Giăng trong ngục; rồi để đầu trên mâm đem cho người con gái, và người con gái đem cho mẹ mình. 29 Môn-đồ Giăng nghe tin, đến lấy xác người chôn trong mả.
Sự hóa bánh ra nhiều
(Lu-ca) 9 10a Các sứ-đồ trở về trình cùng Đức Chúa Jêsus mọi việc mình đã làm.
(Mác) 6 31 Ngài phán cùng sứ-đồ rằng: Hãy đi tẻ ra trong nơi vắng-vẻ, nghỉ-ngơi một chút. Vì có kẻ đi người lại đông lắm, đến nỗi Ngài và sứ-đồ không có thì-giờ mà ăn. 32a Vậy, Ngài và sứ-đồ xuống thuyền
(Giăng) 6 1 Rồi đó, Đức Chúa Jêsus qua bờ bên kia biển Ga-li-lê, là biển Ti-bê-ri-át.
(Mác) 6 32b đặng đi tẻ ra trong nơi vắng-vẻ.