Ngày 30 tháng Mười Hai

< Lui    Trang Lịch     Tới >

Đọc Khải huyền 14:1 - 19:5

Hy Vọng của Người Tin Kính

Qua các thư tín của mình, Phao-lô và các tác giả được cảm hứng khác đã liên tục nhắc nhở độc giả về hy vọng vinh hiển dành cho những ai giữ vững đức tin bất kể áp lực nào có thể cám dỗ họ từ bỏ nó. Những sứ điệp hiện được mang đến bởi ba thiên sứ có sự kêu gọi tương tự một cách ấn tượng.

Chiên Con và những kẻ được chuộc

(Khải huyền) 14 1 Tôi nhìn xem, thấy Chiên Con đứng trên núi Si-ôn, và với Ngài có mười bốn vạn bốn ngàn người đều có danh Chiên Con và danh Cha Chiên Con ghi trên trán mình. 2 Tôi nghe một tiếng từ trên trời xuống, y như tiếng nhiều nước, và như tiếng sấm lớn; tiếng mà tôi nghe đó như tiếng đờn cầm mà người đánh đờn gảy vậy: 3 chúng hát một bài ca mới trước ngôi, trước bốn con sanh-vật và các trưởng-lão. Không ai học được bài ca đó, họa chăng chỉ có mười bốn vạn bốn ngàn người đã được chuộc khỏi đất mà thôi. 4 Những kẻ ấy chưa bị ô-uế với đờn-bà, vì còn trinh-khiết. Chiên Con đi đâu, những kẻ nầy theo đó. Những kẻ đó đã được chuộc từ trong loài người, để làm trái đầu mùa cho Đức Chúa Trời và Chiên Con; 5 trong miệng chúng chẳng có lời nói dối nào hết, cũng không có dấu-vết gì.

Ba thiên-sứ rao-truyền sự phán-xét của Đức Chúa Trời

6 Đều ấy đoạn, tôi thấy một vị thiên-sứ khác bay giữa trời, có Tin-lành đời đời, đặng rao-truyền cho dân-cư trên đất, cho mọi nước, mọi chi-phái, mọi tiếng, và mọi dân-tộc. 7 Người cất tiếng lớn nói rằng: Hãy kính-sợ Đức Chúa Trời, và tôn-vinh Ngài, vì giờ phán-xét của Ngài đã đến; hãy thờ-phượng Đấng dựng nên trời, đất, biển và các suối nước.

8 Một vị thiên-sứ khác, là vị thứ hai, theo sau mà rằng: Ba-by-lôn lớn kia, đã đổ rồi, đã đổ rồi, vì nó có cho các dân-tộc uống rượu tà-dâm thạnh-nộ của nó.

9 Lại một vị thiên-sứ khác, là vị thứ ba, theo sau, nói lớn tiếng mà rằng: Nếu ai thờ-phượng con thú cùng tượng nó, và chịu dấu nó ghi trên trán hay trên tay, 10 thì người ấy cũng vậy, sẽ uống rượu thạnh-nộ không pha của Đức Chúa Trời rót trong chén thạnh-nộ Ngài, và sẽ chịu đau-đớn trong lửa và diêm ở trước mặt các thiên-sứ thánh và trước mặt Chiên Con. 11 Khói của sự đau-đớn chúng nó bay lên đời đời. Những kẻ thờ-lạy con thú và tượng nó, cùng những kẻ chịu dấu của tên nó ghi, thì cả ngày lẫn đêm không lúc nào được yên-nghỉ. 12 Đây tỏ ra sự nhịn-nhục của các thánh-đồ: chúng giữ điều-răn của Đức Chúa Trời và giữ lòng tin Đức Chúa Jêsus.

13 Tôi nghe có tiếng đến từ trên trời rằng: Hãy viết lấy: Từ rày, phước thay cho những người chết là người chết trong Chúa! Đức Thánh-Linh phán: Phải, vì những người ấy nghỉ-ngơi khỏi sự khó-nhọc, và việc làm mình theo sau.

Sự Phán Xét Đối Với Kẻ Bất Công

Đến phần này, Giăng thấy trong khải tượng về sự phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời đối với nhân loại. Cảnh tượng ông mô tả là một mùa gặt trên đất, trong đó cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời được đổ xuống. Với việc đổ ra bảy chén khủng khiếp đến cảm giác tận cùng. Sự công chính và thánh khiết của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua việc tẩy sạch tội lỗi khỏi thế gian. Hình ảnh này thật đáng kinh sợ.

Mùa gặt và mùa hái nho

14 Tôi nhìn xem, thấy một đám mây trắng; có kẻ giống như một con người ngồi trên mây, đầu đội mão triều-thiên vàng, tay cầm lưỡi liềm bén. 15 Có một thiên-sứ khác ở đền-thờ đi ra, cất tiếng lớn kêu Đấng ngồi trên mây rằng: Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi; vì giờ gặt-hái đã đến, mùa-màng dưới đất đã chín rồi. 16 Đấng ngồi trên mây bèn quăng lưỡi liềm mình xuống đất, và dưới đất đều bị gặt.

17 Một vị thiên-sứ khác ở đền-thờ trên trời đi ra, cũng cầm một cái lưỡi liềm bén. 18 Rồi một vị thiên-sứ khác nữa có quyền cai-trị lửa, từ bàn-thờ đi ra, lấy tiếng lớn kêu vị thiên-sứ cầm lưỡi liềm bén mà rằng: Hãy quăng lưỡi liềm bén của ngươi xuống và hái những chùm nho ở dưới đất đi, vì nho đã chín rồi. 19 Thiên-sứ quăng lưỡi liềm xuống đất, cắt vườn nho ở đất và ném nho vào thùng lớn thạnh-nộ của Đức Chúa Trời. 20 Thùng ấy phải giày-đạp tại ngoài thành; rồi có huyết ở thùng chảy ra, huyết đó lên đến chỗ khớp ngựa, dài một quãng là một ngàn sáu trăm dặm.

Bài ca của những người thắng con thú

15 1 Tôi thấy một điềm khác ở trên trời, vừa lớn vừa lạ: bảy thiên-sứ cầm bảy tai-nạn sau-cùng, vì bởi các tai-nạn nầy làm hết cơn thạnh-nộ của Đức Chúa Trời.

2 Tôi thấy như biển bằng pha-ly lộn với lửa, những kẻ đã thắng con thú và hình-tượng nó cùng số của tên nó, đứng bên biển pha-ly đó mà nâng đờn cầm của Đức Chúa Trời. 3 Chúng hát bài ca Môi-se, là tôi-tớ Đức Chúa Trời, và bài ca Chiên Con, mà rằng:

Hỡi Chúa là Đức Chúa Trời Toàn-năng, công-việc Chúa lớn-lao và lạ-lùng thay! Hỡi Vua của muôn đời, đường-lối Ngài là công-bình và chơn-thật! 4 Lạy Chúa, ai là kẻ không kính-sợ và không ngợi-khen danh Ngài? Vì một mình Ngài là thánh, mọi dân-tộc sẽ đến thờ-lạy trước mặt Ngài, vì các sự đoán-xét Ngài đã được tỏ ra.

Bảy bát thạnh-nộ của Đức Chúa Trời

5 Rồi đó, tôi nhìn xem, thấy trên trời có nơi thánh của đền-tạm chứng-cớ mở ra. 6 Bảy vị thiên-sứ cầm bảy tai-nạn từ đền-thờ đi ra, mặc áo gai trong-sạch rực-rỡ, và ngang ngực thắt đai vàng. 7 Một con trong bốn con sanh-vật ban cho bảy vị thiên-sứ bảy cái bát bằng vàng đựng đầy sự thạnh-nộ của Đức Chúa Trời, là Đấng hằng sống đời đời. 8 Đền-thờ bèn đầy những khói, vì cớ sự vinh-hiển và oai-quyền của Đức Chúa Trời; chẳng ai được vào đền-thờ cho đến chừng nào bảy tai-nạn của bảy thiên-sứ được làm trọn.

Bảy tai-nạn sau-cùng trút xuống đất

16 1 Bấy giờ, tôi nghe một tiếng lớn từ trong đền-thờ ra, phán với bảy vị thiên-sứ rằng: Hãy đi, trút bảy bát thạnh-nộ của Đức Chúa Trời xuống đất.

2 Vị thiên-sứ thứ nhứt đi trút bát mình xuống đất, thì trở nên ghẻ-chốc dữ và đau trên những người có dấu con thú cùng thờ-lạy hình-tượng nó.

3 Vị thiên-sứ thứ hai, trút bát mình xuống biển, thì biển biến ra huyết, như huyết người chết; phàm sanh-vật ở trong biển đều chết hết.

4 Vị thiên-sứ thứ ba trút bát mình xuống các sông cùng các suối nước, thì nước biến ra huyết. 5 Tôi nghe thiên-sứ của nước nói rằng: Hỡi Đấng hiện có, đã có, tức là Đấng Thánh, Ngài là công-bình, vì Ngài đã phán-xét thể nầy; 6 bởi vì chúng nó đã làm đổ huyết của các thánh-đồ cùng của các đấng tiên-tri, và Ngài đã cho chúng nó uống huyết: thật là đáng lắm. 7 Tôi lại nghe bàn-thờ nói rằng: Phải, lạy Chúa, là Đức Chúa Trời toàn-năng, những sự phán-xét của Ngài đều chơn-thật và công-bình.

8 Vị thiên-sứ thứ tư trút bát mình trên mặt trời, thì mặt trời được quyền lấy lửa làm sém loài người. 9 Loài người bị lửa rất nóng làm sém, chúng nó nói phạm đến danh Đức Chúa Trời là Đấng có quyền trên các tai-nạn ấy, và chúng nó cũng không ăn-năn để dâng vinh-hiển cho Ngài.

10 Vị thiên-sứ thứ năm trút bát mình trên ngôi con thú, nước của nó bèn trở nên tối-tăm, người ta đều cắn lưỡi vì đau-đớn. 11 Chúng nó nói phạm đến Đức Chúa Trời trên trời vì cớ đau-đớn và ghẻ-chốc mình, và cũng không ăn-năn công-việc mình.

12 Vị thiên-sứ thứ sáu trút bát mình xuống sông cái Ơ-phơ-rát; sông liền cạn-khô, đặng sửa-soạn cho các vua từ Đông-phương đến có lối đi được. 13 Tôi thấy từ miệng rồng, miệng thú, miệng tiên-tri giả có ba tà-thần ra, giống như ếch-nhái. 14 Đó là những thần của ma-quỉ, làm phép lạ và đi đến các vua trên khắp thế-gian, để nhóm-hiệp về sự chiến-tranh trong ngày lớn của Đức Chúa Trời toàn-năng. — 15 Kìa, ta đến như kẻ trộm. Phước cho kẻ tỉnh-thức và giữ-gìn áo-xống mình, đặng khỏi đi lỏa-lồ và người ta không thấy sự xấu-hổ mình! — 16 Chúng nhóm các vua lại một chỗ, theo tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Ha-ma-ghê-đôn.

17 Vị thiên-sứ thứ bảy trút bát mình trong không-khí, thì có tiếng lớn trong đền-thờ vang ra, từ ngôi đến mà phán rằng: Xong rồi! 18 Liền có chớp-nhoáng, tiếng rầm, sấm vang và động-đất dữ-dội, động đất lớn lắm đến nỗi từ khi có loài người trên đất chưa hề có như vậy. 19 Thành-phố lớn bị chia ra làm ba phần, còn các thành của các dân ngoại đều đổ xuống, và Đức Chúa Trời nhớ đến Ba-by-lôn lớn đặng cho nó uống chén rượu thạnh-nộ Ngài. 20 Mọi đảo đều ẩn-trốn, các núi chẳng còn thấy nữa. 21 Những cục mưa đá lớn, nặng bằng một ta-lâng, ở trên trời rớt xuống trên loài người; loài người bèn nói phạm đến Đức Chúa Trời bởi cớ tai-nạn mưa đá ấy, vì là một tai-nạn gớm-ghê.

Sự Phán Xét Đặc Biệt đối với Ba-by-lôn: Trong hình ảnh của một gái điếm say rượu và một con thú đỏ thẫm khó tin, Giăng thấy khải tượng về những gì dường như là một sự phán xét đặc biệt của Đức Chúa Trời. Dù bản chất thực sự của “Ba-by-lôn” này là gì, sự hủy diệt của nó đi kèm với lời than khóc khủng khiếp.

Sự phán-xét Ba-by-lôn lớn

17 1 Bấy giờ trong bảy vị thiên-sứ cầm bảy bát ấy, có một vị đến gần mà nói với tôi rằng: Lại đây, ta sẽ chỉ cho ngươi sự phán-xét về con đại dâm-phụ, nó ngồi trên các dòng nước lớn kia. 2 Các vua trong thiên-hạ phạm tội tà-dâm với nó, và dân-sự trong thế-gian cũng say-sưa vì rượu tà-dâm của nó.

3 Tôi được Thánh-Linh cảm-động, thiên-sứ đó đem tôi tới nơi đồng vắng; thấy một người đờn-bà ngồi trên lưng một con thú sắc đỏ sặm, mình mang đầy những tên sự phạm-thượng, có bảy đầu và mười sừng. 4 Người đờn-bà ấy mặc màu tía màu điều, trang-sức những vàng, bửu-thạch và hột châu; tay cầm một cái chén vàng đầy những đồ gớm-ghiếc và dâm-uế. 5 Trên trán nó có ghi một tên, là: sự mầu-nhiệm, ba-by-lôn lớn, là mẹ kẻ tà-dâm và sự đáng gớm-ghê trong thế-gian. 6 Tôi thấy người đờn-bà đó say huyết các thánh-đồ và huyết những kẻ chết vì Đức Chúa Jêsus; tôi thấy mà lấy làm lạ lắm.

7 Thiên-sứ bảo tôi rằng: Sao ngươi lấy làm lạ? Ta sẽ cắt-nghĩa cho ngươi sự mầu-nhiệm của người đờn-bà cùng của con thú chở nó, là con thú có bảy đầu và mười sừng. 8 Con thú ngươi đã thấy, trước có, mà bây giờ không còn nữa; nó sẽ từ dưới vực lên và đi đến chốn hư-mất; những dân-sự trên đất, là những kẻ không có tên ghi trong sách sự sống từ khi sáng-thế, thấy con thú thì đều lấy làm lạ, vì nó trước có, nay không có nữa, mà sau sẽ hiện đến. 9 Đây là sự nghĩ-ngợi có khôn-ngoan. Bảy cái đầu tức là bảy hòn núi mà người đờn-bà ngồi lên. 10 Nó cũng là bảy vì vua nữa; năm vì trước đã đổ, một vì hiện có, còn một vì nữa chưa đến; khi vì ấy sẽ đến, cũng chẳng còn được bao lâu. 11 Chính con thú trước đã có nay không có nữa, là vì vua thứ tám; nó cũng ở trong số bảy, và nó sẽ đi đến chỗ hư-mất. 12 Vả, mười cái sừng mà ngươi đã thấy, là mười vì vua chưa nhận được nước mình; nhưng họ nhận quyền vua với con thú trong một giờ. 13 Chúng cũng một lòng một ý trao thế-lực quyền-phép mình cho con thú. 14 Chúng chiến-tranh cùng Chiên Con, Chiên Con sẽ được thắng, vì là Chúa của các chúa, Vua của các vua; và những kẻ được kêu-gọi, những kẻ được chọn cùng những kẻ trung-tín đều ở với Chiên Con, cũng thắng được chúng nữa.

15 Đoạn, thiên-sứ lại nói với tôi rằng: Những dòng nước ngươi đã thấy, trên có dâm-phụ ngồi, tức là các dân-tộc, các chúng, các nước và các tiếng. 16 Mười cái sừng ngươi đã thấy, và chính mình con thú sẽ ghét dâm-phụ, sẽ bóc-lột cho nó lỏa-lồ, ăn thịt nó và thiêu nó bằng lửa. 17 Bởi Đức Chúa Trời đã để cho chúng có lòng vâng làm theo ý-muốn Ngài cùng khiến chúng có chung một ý, và ban nước mình cho con thú, đến khi những lời Đức Chúa Trời phán được ứng-nghiệm. 18 Người đờn-bà ngươi đã thấy, tức là cái thành lớn hành quyền trên các vua ở thế-gian.

Sự hủy-phá Ba-by-lôn lớn

18 1 Sau đều đó, tôi thấy một vị thiên-sứ khác ở trên trời xuống, người có quyền lớn, và sự vinh-hiển người chiếu rực-rỡ trên đất. 2 Người kêu lớn tiếng rằng: Ba-by-lôn lớn đã đổ rồi, đã đổ rồi! Thành ấy đã trở nên chỗ ở của các ma-quỉ, nơi hang-hố của mọi tà-thần, hang-hố của mọi giống chim dơ-dáy mà người ta gớm-ghiếc, 3 vì mọi dân-tộc đều uống rượu dâm-loạn buông-tuồng của nó, vì các vua thế-gian đã cùng nó phạm tội tà-dâm, và vì các nhà buôn trên đất đã nên giàu-có bởi sự quá xa-hoa của nó.

4 Tôi lại nghe một tiếng khác từ trên trời đến rằng: Hỡi dân ta, hãy ra khỏi Ba-by-lôn, kẻo các ngươi dự phần tội-lỗi với nó, cũng chịu những tai-họa nó nữa chăng; 5 vì tội-lỗi nó chất cao tày trời, và Đức Chúa Trời đã nhớ đến các sự gian-ác nó. 6 Các ngươi hãy làm cho nó đều nó đã làm cho kẻ khác; hãy báo lại gấp hai công-việc nó, hãy pha cho nó gấp hai chén mà nó đã pha cho kẻ khác. 7 Nó càng khoe mình và chìm-đắm trong sự xa-hoa bao nhiêu, thì hãy làm cho nó đau-đớn khốn-khó bấy nhiêu. Bởi trong lòng nó tự nghĩ rằng: Ta là một nữ-vương ngự trên ngôi mình, không phải là đờn-bà góa, và ta sẽ không thấy sự than-khóc bao giờ. 8 Vậy cho nên đồng trong một ngày, những tai-nạn nầy sẽ giáng trên nó, nào sự chết, nào sự than-khóc, nào đói-kém, và nó sẽ bị lửa thiêu mình đi nữa; vì Đức Chúa Trời phán-xét nó là Chúa có quyền-lực.

9 Các vua thế-gian đã phạm tội dâm-dục và say-đắm trong cuộc xa-xỉ với nó, thấy khói của sự cháy nó thì sẽ vì nó khóc-lóc thở-than. 10 Sợ phải cùng chịu hình-khổ với nó, nên chúng đứng xa mà rằng: Khốn thay! Khốn thay! Ba-by-lôn là thành lớn, là thành cường-thạnh kia! Trong một giờ mà sự phán-xét ngươi đã đến rồi!

11 Các nhà buôn trên đất cũng vì nó khóc-lóc rầu-rĩ, vì không ai mua hàng-hóa mình nữa: 12 hàng-hóa là vàng, bạc, ngọc, châu, vải gai mịn, màu tía, lụa, màu điều; các hạng gỗ thơm; các thức đồ bằng ngà voi, bằng gỗ quí, bằng đồng, bằng sắt, bằng đá hoa; 13 nhục-quế, sa-nhơn, hương, dầu thơm, nhũ-hương; rượu, dầu, bột mì mịn, lúa mì; bò, trừu, ngựa, xe, tôi-mọi và linh-hồn người ta nữa. 14 Các thứ trái mà lòng ngươi mơ-ước đó đã mất đi rồi, mọi sự rực-rỡ sang-trọng đó cũng đã hư-mất khỏi ngươi; người ta sẽ không hề tìm thấy nữa. 15 Các nhà buôn đó đã nhờ Ba-by-lôn làm nên giàu, sẽ đứng cách xa, vì e phải chia khổ cùng nó; họ sẽ than-khóc và buồn-rầu, mà rằng: 16 Khốn thay! Khốn thay! thành lớn kia, đã từng mặc vải gai mịn, màu tía và màu điều, rực-rỡ những vàng ngọc cùng hột châu! Trong một giờ, sự giàu-có sang-trọng dường bao đã biến mất hết!

17 Phàm những lái tàu, những người đi biển, và thủy-thủ, những kẻ buôn-bán trên mặt biển, đều đứng cách xa; 18 khi thấy khói của sự cháy thành thì cùng kêu lên rằng: Có thành nào đã được như thành lớn nầy ư? 19 Chúng lấy bụi rắc lên đầu mình, thương-khóc than-vãn, mà rằng: Khốn thay! Khốn thay! thành lớn nầy đã lấy sự giàu-có mình làm giàu cho mọi kẻ có tàu trên biển, mà trong một giờ, đã hóa thành một chỗ hoang-vu!

20 Hỡi trời, hãy vui-mừng về việc nó đi, và các thánh, các sứ-đồ, các tiên-tri, cũng hãy mừng-rỡ đi; vì Đức Chúa Trời đã xử công-bình cho các ngươi trong khi Ngài xét-đoán nó.

21 Bấy giờ một vị thiên-sứ rất mạnh lấy một hòn đá như cối-xay lớn quăng xuống biển mà rằng: Ba-by-lôn là thành lớn cũng sẽ bị quăng mạnh xuống như vậy, và không ai tìm thấy nó nữa. 22 Không ai còn nghe thấy nơi ngươi những tiếng kẻ khảy đờn cầm, kẻ đánh nhạc, kẻ thổi sáo và thổi kèn nữa. Ở đó cũng sẽ không thấy có thợ nào nữa, dầu nghề gì mặc lòng, và tiếng cối-xay cũng không nghe nữa. 23 Ánh sáng đèn sẽ không chiếu nơi đó nữa, và người ta cũng chẳng còn nghe tiếng vợ chồng mới cưới, bởi vì các nhà buôn của ngươi đều là kẻ tôn-trọng trên đất, bởi vì mọi nước đều bị tà-thuật ngươi lừa-dối. 24 Ấy chính trong thành nầy, mà đã tìm thấy huyết các đấng tiên-tri, các thánh-đồ, và hết thảy những kẻ đã bị giết trong thế-gian.

Bài ca khen-ngợi vì hủy-phá thành Ba-by-lôn

19 1 Sự đó đoạn, tôi nghe ở trên trời như có tiếng lớn của lũ đông lắm rằng:

A-lê-lu-gia! Sự cứu-chuộc, vinh-hiển, quyền-phép đều thuộc về Đức Chúa Trời chúng ta. 2 Vì những sự phán-xét của Ngài đều chơn-thật và công-bình: Ngài đã đoán-phạt đại dâm-phụ nó lấy đều dâm-loạn làm hư-hỏng thế-gian, và Ngài đã báo thù huyết của các tôi-tớ Ngài đã bị tay con dâm-phụ đó làm đổ ra.

3 Chúng lại nói một lần thứ hai rằng: A-lê-lu-gia! Luồng khói nó bay lên đời đời.

4 Hai mươi bốn trưởng-lão cùng bốn con sanh-vật bèn mọp xuống thờ-lạy Đức Chúa Trời, là Đấng ngồi trên ngôi, mà rằng: A-men, A-lê-lu-gia! 5 Lại có tiếng từ ngôi đến rằng:

Hết thảy các ngươi là tôi-tớ Đức Chúa Trời chúng ta, vẫn kính-sợ Ngài, nhỏ hay lớn, đều hãy ngợi-khen Ngài!

< Lui    Trang Lịch     Tới >