Ngày 30 tháng Bảy

< Lui     Trang Lịch     Tới >

Đọc Giê-rê-mi 13:1 - 15:9

Để cho Giê-rê-mi thêm sự đảm bảo, Đức Chúa Trời bây giờ làm một minh họa về các kế hoạch của Ngài.

Ví-dụ về đai gai mục, về bình bể. — lời khuyên-răn và ngăm-đe

13 1 Đức Giê-hô-va phán cùng tôi như vầy: Hãy đi, mua cho ngươi một cái đai gai, thắt vào lưng ngươi; nhưng chớ dầm trong nước. 2 Vậy tôi theo lịnh Đức Giê-hô-va, mua đai, thắt vào lưng tôi. 3 Lời của Đức Giê-hô-va truyền cho tôi lần thứ hai như vầy: 4 Hãy lấy cái đai ngươi đã mua đương thắt trên lưng ngươi; chờ dậy, đi đến bờ sông Ơ-phơ-rát, và giấu nó trong kẽ vầng đá tại đó. 5 Tôi bèn đi giấu nó nơi bờ sông Ơ-phơ-rát, như Đức Giê-hô-va đã phán-dặn. 6 Sau đó nhiều ngày, Đức Giê-hô-va phán cùng tôi rằng: Hãy chờ dậy, đi đến bờ sông Ơ-phơ-rát, lấy cái đai ta đã khiến ngươi giấu tại đó. 7 Tôi đi đến sông Ơ-phơ-rát; đào và rứt cái đai ra từ chỗ tôi đã giấu trước kia. Nhưng cái đai hư hết, không dùng chi được nữa.

8 Đoạn, lời của Đức Giê-hô-va phán cùng tôi rằng: 9 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ làm hư sự kiêu-ngạo của Giu-đa, và sự kiêu-ngạo lớn của Giê-ru-sa-lem đồng một thể nầy. 10 Dân ác nầy chẳng khứng nghe lời ta, bước theo sự cứng-cỏi của lòng mình, theo các thần khác mà hầu-việc và thờ-lạy, thì sẽ trở nên như cái đai nầy không còn dùng được việc gì. 11 Đức Giê-hô-va phán: Như cái đai dính vào lưng người, thì ta khiến cả nhà Y-sơ-ra-ên và cả nhà Giu-đa dính vào ta cũng vậy, đặng chúng nó làm dân ta, làm danh-vọng, ca-tụng, vinh-quang ta; nhưng chúng nó chẳng khứng nghe.

Được củng cố và khích lệ bởi cuộc biểu diễn này, Giê-rê-mi tiếp tục sứ mệnh khó khăn của mình.

12 Ngươi khá bảo chúng nó lời nầy: Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên có phán rằng: Hễ là bình thì sẽ được đầy rượu. Chúng sẽ nói cùng ngươi rằng: Chúng tôi há chẳng biết các bình đều sẽ đầy rượu sao? 13 Ngươi khá lại bảo rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ khiến hết thảy dân-cư đất nầy, các vua ngồi trên ngai Đa-vít, các thầy tế-lễ, các kẻ tiên-tri, và hết thảy dân-cư Giê-ru-sa-lem đều say-sưa. 14 Đức Giê-hô-va phán: Ta sẽ làm cho người nầy với kẻ khác, cha với con, chạm nhau; ta sẽ chẳng áy-náy, chẳng dè-nể, chẳng thương-xót, chẳng chi ngăn ta hủy-diệt chúng nó.

15 Hãy nghe và lắng tai, đừng kiêu-ngạo, vì Đức Giê-hô-va đã phán. 16 Hãy dâng vinh-quang cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, trước khi Ngài chưa khiến sự tối-tăm đến, trước khi chơn các ngươi chưa vấp trên những hòn núi mù-mịt. Bấy giờ các ngươi đợi ánh sáng, nhưng Ngài sẽ đổi nó ra bóng sự chết, hóa nên bóng tối-mờ. 17 Nếu các ngươi chẳng nghe, linh-hồn ta sẽ khóc thầm về sự kiêu-ngạo các ngươi. Thật, mắt ta sẽ khóc nhiều, giọt lụy tuôn-rơi, vì bầy của Đức Giê-hô-va bị bắt đi.

18 Hãy tâu cùng vua và thái-hậu rằng: Xin hãy hạ mình, mà ngồi dưới đất; vì mão triều-thiên vinh-hiển trên đầu đã rớt xuống rồi. 19 Các thành phương nam đều đóng lại, chẳng ai mở ra. Giu-đa bị bắt đem đi, cả họ đều bị bắt đem đi.

20 Hãy ngước mắt lên; xem những kẻ đến từ phương bắc. Chớ nào bầy chiên đẹp-đẽ đã được ban cho ngươi ở đâu? 21 Khi Đức Giê-hô-va lập những người mà ngươi đã dạy làm bạn-hữu lên làm đầu ngươi, thì ngươi sẽ nói làm sao? Sự buồn-rầu há chẳng bắt lấy ngươi như bắt lấy đờn-bà sanh-đẻ? 22 Và nếu ngươi tự nói trong lòng rằng: Cớ sao đều nầy xảy đến cho ta? — Ấy là vì tội-ác ngươi lớn lắm, nên vạt áo ngươi bị tốc lên, và gót chơn ngươi bị giập.

23 Người Ê-thi-ô-bi có thể đổi được da mình, hay là con beo đổi được vằn nó chăng? Nếu được thì các ngươi là kẻ đã làm dữ quen rồi, sẽ làm lành được. 24 Vậy ta sẽ làm cho các ngươi tan-lạc như rơm-rác bị gió nơi đồng vắng đùa đi. 25 Đức Giê-hô-va phán: Đó là phần ngươi, phần ta lường cho ngươi, vì ngươi đã quên ta và trông-cậy sự giả-dối. 26 Ta cũng sẽ tốc vạt áo ngươi lên trên mặt ngươi, thì sự xấu-hổ ngươi sẽ bày-tỏ. 27 Những sự gớm-ghiếc, tức là sự dâm-dục, và tiếng hí ngươi, tội-ác tà-dâm ngươi trên các gò đồng ruộng, thì ta đã thấy hết. Hỡi Giê-ru-sa-lem, khốn thay cho ngươi! Ngươi chẳng khứng làm sạch mình cho đến chừng nào?

Tai hạn-hán — Sự Giê-rê-mi cầu thay

14 1 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Giê-rê-mi về sự hạn-hán. 2 Giu-đa đương sầu-thảm, cửa thành suy-bại, chúng nó đều mặc áo đen, ngồi trên đất; và tiếng kêu của Giê-ru-sa-lem vang lên. 3 Những người sang sai kẻ hèn đi tìm nước; đi đến hồ và tìm không được, xách bình không mà trở về; thẹn-thuồng xấu-hổ, và che đầu lại. 4 Vì cớ đất đều nẻ hết, bởi không có mưa xuống trong xứ, người cầm cày xấu-hổ và trùm đầu lại. 5 Nai cái đẻ con ra trong đồng và bỏ đi, vì không có cỏ. 6 Những lừa rừng đứng trên các gò trọi, hít hơi như chó đồng, vì không cỏ nên mắt lòa.

7 Hỡi Đức Giê-hô-va, dầu tội-ác chúng tôi làm chứng nghịch cùng chúng tôi, xin Ngài vì danh mình mà làm! Sự bội-nghịch của chúng tôi nhiều lắm; chúng tôi đã phạm tội nghịch cùng Ngài. 8 Ngài là sự trông-cậy của Y-sơ-ra-ên, là Đấng cứu trong khi hoạn-nạn, sao Ngài như một người trú-ngụ ở trong đất, như người bộ-hành căng trại ngủ đậu một đêm? 9 Sao Ngài như người thất-kính, như người mạnh-dạn chẳng có thể giải-cứu? Hỡi Đức Giê-hô-va! dầu vậy, Ngài vẫn ở giữa chúng tôi! Chúng tôi được xưng bằng danh Ngài, xin đừng lìa-bỏ chúng tôi!

10 Đức Giê-hô-va phán với dân nầy như vầy: Chúng nó ưa đi dông-dài, chẳng ngăn-cấm chơn mình, nên Đức Giê-hô-va chẳng nhận lấy chúng nó. Bây giờ Ngài nhớ đến sự hung-ác chúng nó và thăm-phạt tội-lỗi.

11 Đức Giê-hô-va lại phán cùng tôi rằng: Chớ cầu sự lành cho dân nầy. 12 Khi chúng nó kiêng ăn, ta sẽ chẳng nghe lời khấn-nguyện của chúng nó; khi chúng nó dâng của-lễ thiêu và của-lễ chay, ta chẳng nhậm đâu; nhưng ta sẽ diệt chúng nó bởi gươm-dao, đói-kém, và ôn-dịch.

Khi Giê-rê-mi tiên tri về nguy hiểm sắp xảy ra của Giu-đa, dân chúng chuyển sang nghe các tiên tri khác. Không nghi ngờ gì họ muốn có ý kiến thứ hai. Rốt cuộc, trong thời đại của các tiên tri, với nhiều người nói nhân danh Đức Chúa Trời và nhiều người tuyên bố biết ý muốn của Ngài, việc phân biệt điều thật với điều giả không phải dễ dàng. Do đó, dân chúng tìm kiếm một sứ điệp thuận lợi và an ủi hơn so với sứ điệp của Giê-rê-mi.

Có lẽ ngay cả Giê-rê-mi một lần nữa đang dao động trong sự tự tin của mình. (Tại sao chỉ riêng ông phải giảng về sự hủy diệt? Liệu ông có thể hiểu lầm các mặc khải của Đức Chúa Trời không? Liệu có thể các tiên tri khác đúng không?) Hoặc có lẽ Giê-rê-mi hoàn toàn chắc chắn trong tâm trí mình nhưng cần biết cách đáp trả sự phản đối của mình. Dù lý do gì, Giê-rê-mi đặt câu hỏi với Đức Chúa Trời và nhận được một câu trả lời rõ ràng.

 13 Tôi bèn thưa rằng: Ôi! hỡi Chúa Giê-hô-va, nầy, các tiên-tri bảo họ rằng: Các ngươi sẽ không thấy gươm-dao, sẽ chẳng có đói-kém; nhưng ta sẽ ban sự bình-an bền lâu cho các ngươi ở trong miền nầy.

14 Đức Giê-hô-va lại phán cùng tôi rằng: Ấy là những lời nói dối, mà các tiên-tri đó nhơn danh ta truyền ra. Ta chẳng từng sai họ đi, chẳng từng truyền lịnh và chẳng từng phán cùng họ. Họ nói tiên-tri đó là theo những sự hiện-thấy giả-dối, sự bói-khoa, sự hư-không, và sự lừa-gạt bởi lòng riêng mình! 15 Vậy nên, Đức Giê-hô-va phán về những kẻ tiên-tri chẳng bởi ta sai đến, mà nói tiên-tri nhơn danh ta, rằng: Trong đất nầy sẽ chẳng có gươm-dao và đói-kém! Chính các tiên-tri đó sẽ bị diệt bởi gươm-dao và đói-kém. 16 Những kẻ mà họ truyền lời tiên-tri ấy cho, sẽ cùng vợ, con trai, con gái mình vì gươm-dao đói-kém bị ném ngoài đường-phố Giê-ru-sa-lem, chẳng có ai chôn-cất, vì ta sẽ khiến đều ác chúng nó đã làm lại đổ về mình! 17 Ngươi khá bảo cho chúng nó lời nầy: Mắt ta rơi lụy đêm ngày chẳng thôi; vì gái đồng-trinh của dân ta bị tồi-tàn, bị thương rất là đau-đớn. 18 Nếu ta ra nơi đồng ruộng, thì thấy những người bị gươm đâm; nếu ta vào trong thành, thì thấy những kẻ đau-ốm vì sự đói-kém. Chính các đấng tiên-tri và các thầy tế-lễ đi dạo trong đất mình, cũng không có sự hiểu-biết.

19 Vậy thì Ngài đã bỏ hết Giu-đa sao? Lòng Ngài đã gớm-ghét Si-ôn sao? Làm sao Ngài đã đánh chúng tôi, không phương chữa lành? Đương đợi sự bình-an mà chẳng có sự lành; đương trông kỳ lành-bịnh, mà gặp sự kinh-hãi.

Chắc chắn có một số người hiểu và tin vào lời giảng của Giê-rê-mi. Chắc chắn có những cá nhân công chính còn sót lại trong quốc gia tội lỗi này. (Ví dụ, vua Giô-si-a đã bắt đầu cuộc cải cách đầu tiên trong số nhiều cuộc cải cách sắp tới.) Do đó, có khả năng những người vẫn đang cố gắng làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời đang cầu nguyện tha thiết cho Đức Chúa Trời từ bỏ việc mang phán xét đến với Giu-đa. Tại sao, họ hỏi, họ phải bị trừng phạt vào thời điểm của sự đổi mới công chính? Giê-rê-mi đặt vấn đề này dưới hình thức một lời cầu nguyện, và nhận được điều có vẻ là một câu trả lời khắc nghiệt.

 20 Hỡi Đức Giê-hô-va, chúng tôi nhìn-biết đều ác chúng tôi và tội-lỗi của tổ-phụ chúng tôi, vì chúng tôi đều phạm tội nghịch cùng Ngài. 21 Xin hãy vì danh Ngài, chớ chán chúng tôi, và chớ để nhục ngôi vinh-hiển của Ngài! Xin Ngài nhớ lời giao-ước với chúng tôi mà chớ hủy. 22 Trong những sự hư-vô của dân ngoại, há có quyền làm mưa được sao? có phải từ trời xuống mưa được chăng? Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, Ngài há chẳng phải là Đấng đó? Vậy nên chúng tôi sẽ trông-đợi Ngài, vì Ngài đã làm ra mọi sự ấy.

Lời đáp của Đức Giê-hô-va

15 1 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng tôi rằng: Dầu Môi-se và Sa-mu-ên đứng trước mặt ta, nhưng lòng ta cũng chẳng hướng về dân nầy. Hãy đuổi chúng nó khỏi trước mắt ta, cho chúng nó đi ra. 2 Sẽ xảy ra khi chúng nó hỏi ngươi rằng: Chúng tôi sẽ đi đâu? — thì hãy bảo chúng nó rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ai đã được định cho chết, hãy chịu chết; ai đã được định cho phải gươm-dao, hãy chịu gươm-dao; ai đã được định cho phải đói-kém, hãy chịu đói-kém; ai đã được định cho sự phu-tù, hãy chịu phu-tù. 3 Đức Giê-hô-va phán: Ta sẽ giáng cho chúng nó bốn thứ tai-vạ: gươm để giết, chó để xé, chim trời và loài thú trên đất để nuốt và diệt đi. 4 Vì cớ Ma-na-se, con trai Ê-xê-chia, vua Giu-đa, và vì những sự nó đã làm trong thành Giê-ru-sa-lem, ta sẽ khiến chúng nó bị ném đi ném lại trong các nước thiên-hạ.

5 Hỡi Giê-ru-sa-lem, ai sẽ thương-xót ngươi được sao? ai sẽ than-tiếc ngươi? ai sẽ xây lại mà hỏi thăm ngươi? 6 Đức Giê-hô-va phán: Ngươi đã bỏ ta, đã xây lại đằng sau, nên ta đã giang tay trên ngươi, để diệt ngươi. Ta đã chán sự đổi ý. 7 Ta đã lấy nia sảy chúng nó nơi cửa các thành đất nầy. Ta đã cất mất con-cái chúng nó và diệt dân ta, mà chúng nó cũng chẳng trở lại khỏi đường-lối mình. 8 Những đờn-bà góa nó thêm lên nhiều hơn cát biển. Ta đã khiến kẻ thù hủy-diệt giữa ban ngày, nghịch cùng mẹ kẻ trai-trẻ. Ta đã khiến sự sầu-não kinh-hãi lâm trên nó thình-lình.

9 Đờn-bà đã sanh bảy con, thấy mình mòn-mỏi, hầu trút linh-hồn; khi còn ban ngày, mặt trời nó đã lặn; nó phải sỉ-nhục và hổ-thẹn; còn những con-cái sót lại, thì ta sẽ phó cho gươm của kẻ nghịch-thù chúng nó, Đức Giê-hô-va phán vậy.

< Lui    Trang Lịch     Tới >