Ngày 26 tháng Năm

< Lui     Trang Lịch     Tới >

Đọc Thi thiên 127, Nhã ca 1:1-8:14

Nhã Ca của Sa-lô-môn

Ngoài những châm ngôn mà ông đã viết và truyền cảm hứng, Sa-lô-môn cũng sáng tác lời cho hơn một nghìn bài hát. Là một tác giả thánh thi, Sa-lô-môn có lẽ chỉ bị vượt qua bởi cha mình là Đa-vít. Tuy nhiên, không giống như nhiều thánh thi được ghi lại của Đa-vít, chỉ có hai, hoặc có lẽ ba, trong số các thánh thi của Sa-lô-môn được bảo tồn. Một trong số đó (Thi thiên 72) đề cập đến chuyến viếng thăm của Nữ hoàng Sê-ba và đã được trình bày trong phần trước. Bài hát thứ hai được gán cho Sa-lô-môn (Thi thiên 127) không dễ dàng phù hợp với bất kỳ bối cảnh lịch sử đơn lẻ nào và do đó được trình bày ở đây như một ví dụ khác về tác phẩm trữ tình của Sa-lô-môn.

Sự hưng-thạnh bởi Đức Giê-hô-va mà có
Bài ca đi lên từ bực; bởi Sa-lô-môn làm

127 1 Nếu Đức Giê-hô-va không cất nhà,
Thì những thợ xây-cất làm uổng công.
Nhược-bằng Đức Giê-hô-va không coi-giữ thành,
Thì người canh thức canh luống công.
2 Uổng công thay cho các ngươi thức dậy sớm, đi ngủ trễ,
Và ăn bánh lao-khổ;
Chúa cũng ban giấc-ngủ cho kẻ Ngài yêu-mến bằng vậy.
3 Kìa, con-cái là cơ-nghiệp bởi Đức Giê-hô-va mà ra;
Bông-trái của tử-cung là phần thưởng.
4 Con trai sanh trong buổi đang-thì,
Khác nào mũi tên nơi tay dõng-sĩ.
5 Phước cho người nào vắt nó đầy gùi mình!
Người sẽ không hổ-thẹn,
Khi nói năng với kẻ thù-nghịch mình tại cửa thành.

Một tuyển tập đặc biệt khác gồm những lời ca có thể cũng là tác phẩm của Sa-lô-môn được đưa vào tại thời điểm này. Tuyển tập này được biết đến trong hầu hết các bản tiếng Anh là “Nhã Ca” và trong tiếng Hy Lạp là “Bài Ca Của Các Bài Ca.” Tựa đề “Nhã Ca” gợi ý sự công nhận bài hát là bài hát đẹp nhất trong tất cả các bài hát hoặc thánh thi. Không giống như phần lớn văn học trước đó, “Nhã Ca” đề cập nhiều hơn đến tình yêu hơn là sự khôn ngoan, lời cầu nguyện, hay lời ngợi khen.

Bởi vì không dễ nhận biết người nói là ai, nên khó có thể xem bài viết này mở ra như một vở kịch. Hơn nữa, vì các phần khác nhau của bài ca tập trung vào những suy nghĩ và đam mê sâu kín nhất của người nói thay vì mô tả những gì thực sự đang xảy ra với những người liên quan, nên đây thậm chí không phải là một câu chuyện tình theo nghĩa thông thường.

Bài ca phản ánh cảm xúc của một người yêu và người được yêu—nghĩa là, một chú rể và cô dâu của anh ta. Mặc dù ngôn ngữ sử dụng đặc biệt sinh động và gợi cảm trong cách mô tả, nhưng không có dấu hiệu nào của dục vọng không đúng đắn. Và trong khi bài ca xua tan những quan niệm về sự độc thân và khổ hạnh như một lý tưởng, nó không giả định về các mối quan hệ tình dục ngoài mối quan hệ hôn nhân.

Trên bề mặt, Nhã Ca là một tuyên bố đẹp đẽ và ấn tượng về tình yêu con người. Nó gợi ý rằng tất cả cuộc sống, bao gồm cả tình dục con người, là thiêng liêng bởi vì Đức Chúa Trời đã tạo ra nó. Trong bài ca có sự tôn vinh cuộc sống đơn giản vì vẻ đẹp và trải nghiệm riêng của nó.

Mặc dù bản thân văn bản không đề cập đến lịch sử, mục đích, tôn giáo, tội lỗi, sự cứu rỗi, hoặc thậm chí Đức Chúa Trời, nhiều người đã thấy trong sự tôn vinh của nó một phép ẩn dụ đại diện cho mối quan hệ tình yêu giữa Đức Chúa Trời và con người. Đối với nhiều người Do Thái, nó thể hiện Đức Chúa Trời như người yêu và dân tộc Israel là người được yêu. Với sự đến của Đấng Mê-si-a, nó sẽ được nhiều người xem như một phép ẩn dụ về Đấng Christ và hội thánh của Ngài. Dù mục đích của nó là gì đi nữa, Nhã Ca thể hiện niềm vui không giới hạn trong một mối quan hệ tình yêu.

1 1 Nhã-ca trong các bài ca, mà Sa-lô-môn đã làm.

2 Nguyện người hôn tôi bằng cái hôn của miệng người.
Vì ái-tình chàng ngon hơn rượu.
3 Dầu chàng có mùi thơm-tho;
Danh chàng thơm như dầu đổ ra;
Bởi cớ ấy các gái đồng-trinh yêu-mến chàng.
4 Hãy kéo tôi; chúng tôi sẽ chạy theo chàng. —
Vua đã dẫn tôi vào phòng Ngài. —
Chúng tôi sẽ vui-mừng và khoái-lạc nơi chàng;
Chúng tôi sẽ nói đến ái-tình chàng hơn rượu.
Các gái đồng-trinh yêu-mến chàng cách chánh-trực.

5 Hỡi các con gái Giê-ru-sa-lem, tôi đen, song xinh-đẹp,
Như các trại Kê-đa, như màn-cháng của Sa-lô-môn.
6 Chớ dòm xem tôi, bởi vì tôi đen,
Mặt trời đã giọi nám tôi.
Các con trai của mẹ tôi giận tôi,
Đã đặt tôi coi-giữ vườn nho;
Còn vườn nho riêng của tôi, tôi không coi-giữ.
7 Hỡi người mà lòng tôi yêu-mến, hãy tỏ cho tôi biết
Chàng chăn bầy ở đâu,
Ban trưa cho nó nằm nghỉ tại nơi nào;
Vì cớ sao tôi phải như một người nữ che mặt
Ở bên bầy của các bạn chàng?
8 Hỡi người đẹp hơn hết trong các người nữ,
Nếu ngươi chẳng biết, hãy ra theo dấu của bầy,
Và chăn các dê con mình gần bên trại kẻ chăn chiên.

9 Hỡi bạn tình ta, ta sánh mình như ngựa cái của xe Pha-ra-ôn.
10 Đôi má mình đẹp với đồ trang-sức;
Cổ mình xinh với hột trân-châu.
11 Chúng tôi sẽ làm cho mình chuyền vàng có vảy bạc.

12 Trong khi vua ngự bàn ăn,
Cam-tòng-hương tôi xông mùi thơm nó ra.
13 Lương-nhơn tôi giống như bó hoa một-dược cho tôi.
Nằm ở giữa nương-long tôi.
14 Lương-nhơn tôi giống như một chùm hoa phụng-tiên cho tôi
Trong vườn nho Ên-Ghê-đi.

15 Hỡi bạn tình ta, mình thanh-lịch thay, mình thanh-lịch thay!
Con mắt mình như mắt của bò-câu

16 Hỡi lương-nhơn tôi, chàng là xinh-tốt;
Thật, hợp ý thay!
Lại giường của chúng ta xanh-xanh.
17 Rường nhà chúng ta bằng gỗ hương-nam;
Ván lá mái chúng ta bằng cây tòng.

2 1 Ta là hoa tường-vi của Sa-rôn,
Bông huệ của trũng.

2 Bạn tình ta ở giữa đám con gái
Như bông huệ ở giữa gai-gốc.

3 Lương-nhơn tôi ở giữa đám con trai
Như cây bình-bát ở giữa những cây rừng.
Tôi vui lòng ngồi dưới bóng người;
Trái người ngọt-ngào cho ổ-gà tôi.
4 Người đưa tôi vào phòng yến-tiệc,
Ngọn cờ người phất trên tôi ấy là ái-tình.
5 Hãy lấy bánh nho nâng-đỡ lòng tôi;
Dùng trái bình-bát bổ sức tôi lại;
Vì tôi có bịnh bởi ái-tình.
6 Tay tả người kê dưới đầu tôi,
Còn tay hữu người ôm lấy tôi.
7 Hỡi các con gái Giê-ru-sa-lem, ta ép-nài các ngươi
Bởi những con hoàng-dương hay là con nai đồng nội,
Chớ kinh-động, chớ làm tỉnh-thức ái-tình ta
Cho đến khi nó muốn.

8 Ấy là tiếng của lương-nhơn tôi!
Kìa, người đến, nhảy qua các núi,
Vượt qua các gò.
9 Lương-nhơn tôi giống như con hoàng-dương hay là con trai tơ
Kìa, người đứng sau tường chúng tôi,
Xem ngang qua cửa sổ,
Ngó ngang qua chấn-song.

10 Lương-nhơn tôi nói chuyện với tôi rằng:
Hỡi bạn tình ta, người đẹp của ta ơi, hãy chổi-dậy và đến.
11 Vì kìa, mùa đông đã qua,
Mưa đã dứt hết rồi;
12 Bóng hoa nở ra trên đất;
Mùa hát-xướng đã đến nơi,
Và tiếng chim cu nghe trong xứ;
13 Cây vả đương chín trái xanh-tươi của nó,
Và nho trổ hoa nực mùi hương.
Hỡi bạn tình ta, người đẹp của ta ơi, hãy chổi-dậy và đến!
14 Hỡi chim bò-câu ta trong hóc đá,
Tại chốn đụt của nơi hê-hẩm,
Hãy tỏ cho ta xem mặt-mũi mình,
Cho ta nghe tiếng mình;
Vì tiếng mình êm-dịu,
Mặt-mũi mình có duyên. —

15 Hãy bắt cho chúng tôi những con chồn,
Những con chồn nhỏ phá hại vườn nho;
Vì vườn nho chúng tôi đương trổ bông. —
16 Lương-nhơn tôi thuộc về tôi, và tôi thuộc về người;
Người chăn bầy mình giữa đám bông huệ,
17 Cho đến hừng-đông lố ra,
Và bóng tối tan đi. —
Hỡi lương-nhơn tôi, hãy trở về,
Khá giống như con hoàng-dương hay là con nai tơ
Trên hòn núi Bê-thẹt

3 1 Ban đêm tại trên giường mình, tôi tìm người mà lòng tôi yêu-dấu,
Tôi tìm-kiếm người mà không gặp.
2 Tôi nói: Ta sẽ chổi-dậy bây giờ, dạo quanh thành,
Trải qua các đường-phố, các ngã-ba,
Đặng tìm người mà lòng tôi yêu-dấu.
Tôi tìm-kiếm người, nhưng không gặp.
3 Những kẻ canh-tuần vòng quanh thành có gặp tôi.
Tôi hỏi rằng: Các ngươi có thấy người mà lòng ta yêu-mến chăng!
4 Tôi vừa đi khỏi chúng xa xa,
Thì gặp người mà lòng tôi yêu-mến;
Bèn nắm lấy người, không khứng buông ra,
Cho đến khi đưa người về nhà mẹ tôi,
Vào phòng của người đã thai-dựng tôi.

5 Hỡi các con gái Giê-ru-sa-lem, ta ép-nài các ngươi
Bởi những hoàng-dương hay là con nai đồng nội,
Chớ kinh-động, chớ làm tỉnh-thức ái-tình ta
Cho đến khi nó muốn.

6 Người kia là ai, ở từ đồng vắng đi lên,
Giống như trụ khói, xông một-dược và nhũ-hương,
Với đủ thứ hương của con buôn?

7 Kìa, kiệu của Sa-lô-môn,
Có sáu mươi dõng-sĩ trong bọn dõng-sĩ Y-sơ-ra-ên
Vây chung-quanh nó;
8 Thảy đều cầm gươm và thạo đánh giặc;
Ai nấy đều có gươm ở nơi đùi mình,
Vì sợ-hãi ban đêm.
9 Vua Sa-lô-môn làm cho mình một cái kiệu bằng gỗ Li-ban.
10 Người làm các trụ nó bằng bạc,
Nơi dựa lưng bằng vàng,
Chỗ ngồi bằng vật màu điều,
Còn ở giữa lót bằng ái-tình của các con gái Giê-ru-sa-lem.
11 Hỡi các con gái Si-ôn, hãy ra xem vua Sa-lô-môn
Đội mão triều-thiên mà mẹ người đã đội trên đầu người
Trong ngày định thân, trong ngày lòng người vui-vẻ.

4 1 Hỡi bạn tình ta, nầy mình đẹp-đẽ thay, mình đẹp-đẽ thay!
Mắt mình trong lúp giống như mắt bò-câu;
Tóc mình khác nào bầy dê nằm nơi triền núi Ga-la-át.
2 Răng mình như thể bầy chiên mới hớt lông,
Từ ao tắm-rửa đi lên,
Thảy đều sanh đôi, không một con nào son-sẻ.
3 Môi mình tơ sợi chỉ hồng,
Miệng mình có duyên thay;
Má mình trong lúp tợ như nửa quả lựu.
4 Cổ mình như tháp Đa-vít, xây-cất để treo binh-khí;
Ngàn cái khiên treo tại đó, là các cái khiên của tay anh-hùng.
5 Hai nương-long mình như cặp con sanh đôi của hoàng-dương,
Thả ăn giữa đám hoa huệ.

6 Ta sẽ đi lên núi một-dược,
Đến đồi nhũ-hương,
Ở cho đến khi hừng đông lố ra,
Và bóng tối tan đi.

7 Hỡi bạn ta, mình vốn xinh-đẹp mọi bề,
Nơi mình chẳng có tì-vít gì cả.
8 Hỡi tân-phụ ta, hãy cùng ta đến từ Li-ban,
Hãy cùng ta đến từ Li-ban;
Khá nhìn-xem từ chót A-ma-na,
Từ đỉnh Sa-nia và Hẹt-môn,
Từ hang sư-tử,
Từ núi con beo.
9 Hỡi em gái ta, tân-phụ ta ơi, mình đã cướp lấy lòng ta,
Vì một cái liếc mắt, vì một vòng trân-châu nơi cổ mình, mình đã cướp lấy lòng ta.
10 Hỡi em gái ta, tân-phụ ta ơi, ái-tình mình đẹp là dường nào!
Ái-tình mình ngon hơn rượu,
Và mùi thơm của dầu mình tốt hơn các thức hương!
11 Hỡi tân-phụ ta, môi mình nhỏ mật ong xuống,
Dưới lưỡi mình có mật ong và sữa;
Hơi thơm của quần-áo mình như hơi thơm của Li-ban.
12 Em gái ta, tân-phụ ta là vườn đóng kín,
Là nguồn nước khóa lại, là suối niêm-phong.
13 Đám cây mình là vườn địa-đàng,
Có thạch-lựu và trái ngon,
Hoa phụng-tiên và cây cam-tòng;

14 Cam-tòng và hồng-hoa, xương-bồ và nhục-quế,
Cùng mọi thức cây có mùi thơm,
Một-dược, lư-hội với các hương-liệu có danh.
15 Mình là mạch nước trong vườn,
Là giếng nước sống, là dòng nước chảy từ Li-ban!

16 Hỡi gió bắc, hãy nổi dậy, hỡi gió nam, hãy thổi đến;
Hãy thổi trong vườn tôi, hầu cho các mùi thơm nó bay ra!
Nguyện lương-nhơn tôi vào trong vườn người,
Và ăn các trái ngon-ngọt của người!

5 1 Hỡi em gái ta, tân-phụ ta ơi, ta đã vào trong vườn ta rồi!
Ta có hái một-dược và hương-liệu ta,
Ăn tàng mật ong với mật ong ta,
Uống rượu với sữa ta.
Hỡi các bạn, hãy ăn; hỡi các ái-hữu, khá uống cho nhiều!

2 Tôi ngủ, nhưng lòng tôi tỉnh-thức.
Ấy là tiếng của lương-nhơn tôi gõ cửa, mà rằng:
Hỡi em gái ta, bạn tình ta, chim bò-câu ta, kẻ toàn-hảo của ta ơi, hãy mở cửa cho ta!
Vì đầu ta đầy sương-móc,
Lọn tóc ta thấm giọt ban đêm. —
3 Tôi đã cổi áo ngoài rồi, làm sao mặc nó lại? —
Tôi đã rửa chơn rồi, lẽ nào làm lấm lại? —
4 Lương-nhơn tôi thò tay vào lỗ cửa,
Lòng-dạ tôi cảm-động vì cớ người.
5 Tôi bèn chổi-dậy đặng mở cửa cho lương-nhơn tôi;
Tay tôi nhỏ-giọt một-dược,
Và ngón tay tôi chảy một-dược ròng trên nạm chốt cửa.
6 Tôi mở cửa cho lương-nhơn tôi,
Nhưng người đã lánh đi khỏi rồi.
Đương khi người nói lòng tôi mất vía.
Tôi tìm-kiếm người, nhưng không có gặp;
Tôi gọi người, song người chẳng đáp.
7 Kẻ canh-tuần quanh thành gặp tôi,
Đánh tôi, và làm tôi bị thương;
Các kẻ canh-giữ vách thành cất lấy lúp khỏi tôi.
8 Hỡi các con gái Giê-ru-sa-lem, ta ép-nài các ngươi,
Nếu gặp lương-nhơn ta, khá nói với người rằng
Ta có bịnh vì ái-tình.

9 Hỡi người xinh-đẹp hơn hết trong các người nữ, lương-nhơn của chị có gì hơn lương-nhơn khác?
Lương-nhơn của chị có gì hơn lương-nhơn khác?
Mà chị ép-nài chúng tôi dường ấy?

10 Lương-nhơn tôi trắng và đỏ,
Đệ-nhứt trong muôn người.
11 Đầu người bằng vàng thật ròng;
Lọn tóc người quăn, và đen như quạ.
12 Mắt người như chim bò-câu gần suối nước,
Tắm sạch trong sữa, được nhận khảm kỹ-càng.
13 Gò má người như vuông đất hương-hoa,
Tợ khóm cỏ thơm ngát;
Môi người tỉ như hoa huệ ướm chảy một-dược ròng.
14 Tay người như ống tròn vàng có nhận huỳnh-ngọc:
Thân mình người khác nào ngà bóng-láng cẩn ngọc xanh.
15 Hai chơn người giống trụ cẩm-thạch trắng,
Để trên táng vàng ròng;
Tướng-mạo người tợ như núi Li-ban, xinh-tốt như cây hương-nam,
16 Miệng người rất êm-dịu;

Thật, toàn thể-cách người đáng yêu-đương.
Hỡi các con gái Giê-ru-sa-lem, lương-nhơn tôi như vậy,
Bạn tình tôi dường ấy!

6 1 Hỡi người xinh-đẹp hơn hết trong các người nữ, lương-nhơn của chị đi đâu?
Lương-nhơn của chị xây về hướng nào?
Chúng tôi sẽ cùng đi tìm người với chị.

2 Lương-nhơn tôi đi xuống vườn người,
Nơi vuông đất hương-hoa,
Đặng chăn trong vườn,
Và bẻ hoa huệ.
3 Tôi thuộc về lương-nhơn tôi,
Và lương-nhơn tôi thuộc về tôi;
Người chăn bầy mình giữa đám hoa huệ.

4 Hỡi bạn tình ta, mình xinh-đẹp như Thiệt-sa,
Có duyên như Giê-ru-sa-lem,
Đáng sợ khác nào đạo-quân giương cờ-xí.
5 Hãy xây mắt mình khỏi ta,
Vì nó làm cho ta bối-rối.
Tóc mình khác nào đoàn dê trên triền núi Ga-la-át;
6 Răng mình như bầy chiên cái,
Từ nơi tắm-rửa mới lên;
Thảy đều sanh đôi,
Không một con nào son-sẻ.
7 Má mình trong lúp tợ một nửa quả lựu.
8 Có sáu mươi hoàng-hậu, tám mươi cung-phi,
Và nhiều vô-số con đòi:
9 Chim bò-câu ta, người toàn-hảo ta
Vốn là có một, con một của mẹ mình.
Kẻ kén-chọn của người đã sanh-đẻ mình.
Các con gái đều thấy nàng, và xưng nàng có phước.
Đến đỗi những hoàng-hậu và cung-phi cũng đều khen-ngợi nàng.

10 Người nữ nầy là ai, hiện ra như rạng-đông,
Đẹp như mặt trăng, tinh-sạch như mặt trời,
Đáng sợ khác nào đạo-quân giương cờ-xí?

11 Tôi đi xuống vườn hạch-đào,
Đặng xem cây cỏ xanh-tươi của trũng,
Đặng thử coi vườn nho đã nứt đọt,
Thạch-lựu đã nở hoa chưa.
12 Không ngờ, lòng tôi dẫn-dắt tôi
Trên các xe của dân-sự tôi có tình-nguyện.

13 Hỡi Su-la-mít, hãy trở về, hãy trở về!
Khá trở về, trở về, hầu cho chúng tôi xem thấy người. —

Vì sao các ngươi muốn thấy người Su-la-mít,
Như thấy sự nhảy-múa của Ma-ha-na-im?

7 1 Hỡi công-chúa, chơn nàng mang giày, xinh-đẹp biết bao!
Vòng vế nàng khác nào hột trân-châu,
Công-việc của tay thợ khéo làm.
2 Rún nàng giống như cái ly tròn,
Rượu thơm không có thiếu.
Bụng nàng dường một đống lúa mạch,
Có hoa huệ sắp-đặt tứ-vi.
3 Hai nương-long nàng như hai con
Sanh đôi của con hoàng-dương.
4 Cổ nàng như một cái tháp ngà.
Mắt nàng khác nào các ao tại Hết-bôn
Ở bên cửa Bát-Ra-bim;
Mũi nàng như ngọn tháp Li-ban
Ngó về hướng Đa-mách.
5 Đầu ở trên mình nàng khác nào núi Cạt-mên,
Và tóc đầu nàng như sắc tía;

Một vì vua bị lọn tóc nàng vấn-vít.
6 Hỡi ái-tình ta, mình xinh-đẹp thay,
Hạp ý dường bao, khiến cho người ta được khoái chí!
7 Hình-dung mình giống như cây chà-là,
Và nương-long mình tợ chùm nó.
8 Ta nói rằng: Ta sẽ trèo lên cây chà-là,
Vin lấy các tàu nó;
Nguyên hai nương-long mình như chùm nho,
Mùi thơm mũi mình như trái bình-bát,
9 Và ổ-gà mình như rượu ngon……

Chảy vào dễ-dàng cho lương-nhơn tôi,
Và tuôn nơi môi kẻ nào ngủ.
10 Tôi thuộc về lương-nhơn tôi,
Sự ước-ao người hướng về tôi. —
11 Hỡi lương-nhơn tôi, hãy đến, chúng ta sẽ đi ra ngoài đồng,
Ở đêm nơi hương-thôn.
12 Vừa sớm-mai, chúng ta sẽ thức dậy,
Đi đến vườn nho, đặng xem thử nho có nứt đọt,
Hoa có trổ, thạch-lựu có nở bông chăng:
Tại đó tôi sẽ tỏ ái-tình tôi cho chàng.
13 Trái phong-già xông mùi thơm nó;
Và tại cửa chúng ta có những thứ trái ngon mới và cũ;
Hỡi lương-nhơn tôi, tôi đã để-dành trái ấy cho chàng!

81 Ồ! chớ chi chàng làm anh em tôi,
Kẻ đã bú mớm vú của mẹ tôi!
Nếu tôi gặp chàng ở ngoài,
Ắt tôi sẽ hôn chàng, không ai khinh-bỉ tôi được.
2 Tôi sẽ dẫn chàng vào nhà mẹ tôi;
Tại đó chàng sẽ dạy-dỗ tôi;
Tôi sẽ cho chàng uống rượu thơm,
Nước ngọt của trái thạch-lựu tôi.
3 Tay tả người sẽ kê dưới đầu tôi,
Còn tay hữu người ôm lấy tôi.
4 Hỡi các con gái Giê-ru-sa-lem, ta ép-nài các ngươi,
Chớ kinh-động, chớ làm tỉnh-thức ái-tình ta
Cho đến khi nó muốn.

5 Người nữ nầy là ai, từ đồng vắng đi lên,
Nương-dựa lương-nhơn của nàng?

Ta đã đánh thức mình tại dưới cây bình-bát:
Ở đó mẹ bị đau-đớn mà sanh mình ra,
Ở đó người mà đã sanh-đẻ mình bị cơn lao-khổ.

6 Hãy để tôi như một cái ấn nơi lòng chàng,
Như một cái ấn trên cánh tay chàng;
Vì ái-tình mạnh như sự chết,
Lòng ghen hung-dữ như Âm-phủ;
Sự nóng nó là sự nóng của lửa,
Thật một ngọn lửa của Đức Giê-hô-va.
7 Nước nhiều không tưới tắt được ái-tình,
Các sông chẳng nhận chìm nó được;
Nếu người nào đem hết tài-sản nhà mình,
Đặng mua lấy ái-tình,
Ắt người ta sẽ khinh-dể nó đến đều.

8 Chúng tôi có một em gái nhỏ, chưa có nương-long.
Phải làm gì cho em gái chúng tôi,
Trong ngày người ta hỏi nó? —

9 Nếu nó là một vách-thành,
Chúng tôi sẽ xây tháp bạc trên nó;
Nếu nó là một cái cửa,
Chúng tôi sẽ đóng bít lại bằng ván hương-nam.

10 Tôi là một tường thành,
Hai nương-long tôi như những ngọn tháp;
Bấy giờ tôi ở trước mắt người như kẻ đã được bình-an.
11 Sa-lô-môn có một vườn nho tại Ba-anh-Ha-môn:
Người giao vườn ấy cho kẻ canh-giữ,
Mỗi người ấy phải đem nộp một ngàn miếng bạc về hoa-lợi nó.
12 Vườn nho của tôi ở trước mặt tôi.
Hỡi Sa-lô-môn, một ngàn miếng bạc sẽ về phần ông,
Còn hai trăm về những kẻ giữ hoa-lợi nó.

13 Hỡi kẻ ở trong vườn, các bạn đều lắng tai nghe tiếng nàng!
Xin hãy cho ta nghe tiếng nàng!

14 Hỡi lương-nhơn tôi, hãy vội đến,
Khá giống như con hoàng-dương hay là như con nai con
Ở trên các núi thuốc thơm.

< Lui    Trang Lịch     Tới >