Vào cuối thế kỷ thứ nhất, hội thánh bắt đầu đối mặt với những thách thức nghiêm trọng từ bên ngoài lẫn từ bên trong. Sự bắt bớ và đau khổ là số phận chung của các Cơ Đốc nhân khắp nơi. Nhưng một kẻ thù còn nguy hiểm hơn đã xuất hiện từ bên trong – đó là kẻ thù của giáo lý sai lầm. Triết lý Gnostic, phổ biến vào thời đó, dạy rằng vật chất vốn dĩ là xấu xa, và do đó xác thịt con người cũng là xấu xa. Triết lý này không chỉ dẫn đến sự vô đạo đức trắng trợn trong việc thỏa mãn những ham muốn xác thịt, mà còn dẫn đến kết luận rằng chính Đức Chúa Trời không thể nào trở thành xác thịt được. Tất nhiên, điều đó rõ ràng là mâu thuẫn với đức tin Cơ Đốc rằng Giê-xu đã hiện ra trong xác thịt con người. Ai có thể phù hợp hơn để cảnh báo về sai lầm này nếu không phải là người đã biết Giê-xu cách riêng tư và đã chứng kiến bằng chứng về thần tính của Ngài? Ai có thể đã chiếm một vị trí đáng kính và có thẩm quyền đến nỗi các Cơ Đốc nhân khắp nơi sẽ chấp nhận lời của người đó như là chân lý? Có lẽ không ai khác ngoài sứ đồ Giăng đang về già. Mặc dù ông không trực tiếp nêu tên mình, Giăng chắc chắn là tác giả của ba bức thư ngắn này mà dường như đã được viết vào khoảng năm 90-95 sau Công Nguyên, có thể từ Ê-phê-sô.
Thư thứ nhất của Giăng không được gửi đến một hội thánh hay một cá nhân cụ thể nào. Nó có lẽ được dự định để lưu hành rộng rãi. Như thể ông là cha của họ, Giăng viết cho “các con nhỏ” của ông về nhu cầu tiếp tục bước đi trong ánh sáng của sự công bình của Đức Chúa Trời. Ông cảnh báo các độc giả về những kẻ chống Đấng Christ – những người dạy rằng Giê-xu không phải là Đức Chúa Trời trong xác thịt. Quan tâm đến bước đi hàng ngày của họ cũng như đức tin của họ về thần tính của Giê-xu, Giăng khuyên họ sống một đời sống xứng đáng với tư cách là con cái của Đức Chúa Trời. Ông chỉ ra rằng các tín hữu chân thật có thể được phân biệt với những kẻ không tin bởi tình yêu thương lẫn nhau, đời sống kính đạo, và sự vâng lời các điều răn của Đức Chúa Trời. Giăng kết thúc bức thư của mình bằng cách nói đến sự bảo đảm và an toàn mà con cái của Đức Chúa Trời có được trong Đấng Christ Giê-xu.
Lời chứng của Giăng
(1 Giăng) 1 1 Đều có từ trước hết, là đều chúng tôi đã nghe, đều mắt chúng tôi đã thấy, đều chúng tôi đã ngắm và tay chúng tôi đã rờ, về Lời sự sống; — 2 vì sự sống đã bày-tỏ ra, chúng tôi có thấy, và đang làm chứng cho, chúng tôi rao-truyền cho anh em sự sống đời đời vốn ở cùng Đức Chúa Cha và đã bày-tỏ ra cho chúng tôi rồi; — 3 chúng tôi lấy đều đã thấy đã nghe mà truyền cho anh em, hầu cho anh em cũng được giao-thông với chúng tôi. Vả, chúng tôi vẫn được giao-thông với Đức Chúa Cha, và với Con Ngài là Đức Chúa Jêsus-Christ. 4 Chúng tôi viết những đều đó cho anh em, hầu cho sự vui-mừng của chúng tôi được đầy-dẫy.
Sự giao-thông với Đức Chúa Trời và sự tha tội bởi Đấng Christ
5 Nầy là lời truyền-giảng mà chúng tôi đã nghe nơi Ngài và truyền lại cho anh em rằng Đức Chúa Trời là sự sáng, trong Ngài chẳng có sự tối-tăm đâu. 6 Ví bằng chúng ta nói mình được giao-thông với Ngài, mà còn đi trong sự tối-tăm, ấy là chúng ta nói dối và không làm theo lẽ thật. 7 Nhưng, nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao-thông cùng nhau; và huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta. 8 Ví bằng chúng ta nói mình không có tội chi hết, ấy là chính chúng ta lừa-dối mình, và lẽ thật không ở trong chúng ta. 9 Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành-tín công-bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi đều gian-ác. 10 Nhược bằng chúng ta nói mình chẳng từng phạm tội, ấy là chúng ta cho Ngài là kẻ nói dối, lời Ngài không ở trong chúng ta.
2 1 Hỡi con-cái bé mọn ta, ta viết cho các con những đều nầy, hầu cho các con khỏi phạm tội. Nếu có ai phạm tội, thì chúng ta có Đấng cầu thay ở nơi Đức Chúa Cha, là Đức Chúa Jêsus-Christ, tức là Đấng công-bình. 2 Ấy chính Ngài làm của-lễ chuộc tội-lỗi chúng ta, không những vì tội-lỗi chúng ta thôi đâu, mà cũng vì tội-lỗi cả thế-gian nữa.
Ai nhận biết Đức Chúa Jêsus-Christ thì giữ các điều-răn Ngài
3 Nầy tại sao chúng ta biết mình đã biết Ngài, ấy là tại chúng ta giữ các điều-răn của Ngài. 4 Kẻ nào nói: Ta biết Ngài, mà không giữ điều-răn Ngài, là người nói dối, lẽ thật quyết không ở trong người. 5 Nhưng ai giữ lời phán Ngài, thì lòng kính-mến Đức Chúa Trời thật là trọn-vẹn trong người ấy. Bởi đó, chúng ta biết mình ở trong Ngài. 6 Ai nói mình ở trong Ngài, thì cũng phải làm theo như chính Ngài đã làm.
Lòng yêu-thương đối với anh em
7 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, ấy chẳng phải là điều-răn mới mà ta viết cho anh em, bèn là điều-răn cũ anh em đã nhận lấy từ lúc ban đầu; điều-răn cũ nầy tức là lời anh em đã nghe. 8 Song le, ta cũng viết cho anh em điều-răn mới, là đều chơn-thật trong Chúa và trong anh em, vì sự tối-tăm đã tan rồi, và sự sáng thật đã soi-sáng. 9 Kẻ nào nói mình ở trong sự sáng, mà ghét anh em mình, thì còn ở trong sự tối-tăm. 10 Ai yêu-mến anh em mình, thì ở trong sự sáng, nơi người đó chẳng có đều chi gây cho vấp-phạm. 11 Nhưng ai ghét anh em mình, thì ở trong sự tối-tăm, làm những việc tối-tăm, và không biết mình đi đâu, vì bóng tối-tăm đã làm mù mắt người.
Ba hạng tuổi
12 Hỡi các con-cái bé-mọn ta, ta viết cho các con, vì tội-lỗi các con đã nhờ danh Chúa được tha cho. 13 Hỡi các phụ-lão, tôi viết cho các ông, vì các ông đã biết Đấng có từ lúc ban đầu. Hỡi kẻ trẻ tuổi, ta viết cho các ngươi, vì các ngươi đã thắng được ma-quỉ. — 14 Hỡi con trẻ, ta đã viết cho các con, vì các con đã biết Đức Chúa Cha. Hỡi phụ-lão, tôi đã viết cho các ông, vì các ông đã biết Đấng có từ lúc ban đầu. Hỡi kẻ trẻ tuổi, ta đã viết cho các ngươi, vì các ngươi là mạnh-mẽ, lời Đức Chúa Trời ở trong các ngươi, và các ngươi đã thắng được ma-quỉ.
Lòng yêu thế-gian với lòng yêu Đức Chúa Trời
15 Chớ yêu thế-gian, cũng đừng yêu các vật ở thế-gian nữa; nếu ai yêu thế-gian, thì sự kính-mến Đức Chúa Cha chẳng ở trong người ấy. 16 Vì mọi sự trong thế-gian, như sự mê-tham của xác-thịt, mê-tham của mắt, và sự kiêu-ngạo của đời, đều chẳng từ Cha mà đến, nhưng từ thế-gian mà ra. 17 Vả thế-gian với sự tham-dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý-muốn của Đức Chúa Trời thì còn lại đời đời.
Những kẻ địch lại Đấng Christ
18 Hỡi các con-cái ta, giờ cuối-cùng là đây rồi, các con đã nghe nói rằng Kẻ địch lại Đấng Christ phải đến. Vừa lúc bây giờ, có nhiều kẻ địch lại Đấng Christ; bởi đó, chúng ta biết rằng ấy là giờ cuối-cùng. 19 Chúng nó đã từ giữa chúng ta mà ra, nhưng vốn chẳng phải thuộc về chúng ta; vì nếu chúng nó thuộc về chúng ta, thì đã ở cùng chúng ta; song đều đó đã xảy đến, hầu cho tỏ ra rằng mọi kẻ ấy chẳng thuộc về chúng ta vậy.
20 Về phần các con, đã chịu xức dầu từ nơi Đấng thánh, thì đã biết mọi sự rồi. 21 Ta đã viết cho các con, chẳng phải vì các con không biết lẽ thật, nhưng vì các con biết lẽ thật, và hiểu rằng chẳng có sự dối-trá nào bởi lẽ thật mà ra. 22 Ai là kẻ nói dối, há chẳng phải kẻ chối Đức Chúa Jêsus là Đấng Christ sao? Ấy đó là Kẻ địch lại Đấng Christ, tức là kẻ chối Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con! 23 Ai chối Con, thì cũng không có Cha: ai xưng Con, thì cũng có Cha nữa. 24 Còn như các con, đều mình đã nghe từ lúc ban đầu phải ở trong các con. Nếu đều các con đã nghe từ lúc ban đầu ở trong mình, thì các con cũng sẽ ở trong Con và trong Cha. 25 Lời hứa mà chính Ngài đã hứa cùng chúng ta, ấy là sự sống đời đời.
26 Ta đã viết cho các con những đều nầy, chỉ về những kẻ lừa-dối các con. 27 Về phần các con, sự xức dầu đã chịu từ nơi Chúa vẫn còn trong mình, thì không cần ai dạy cho hết; song vì sự xức dầu của Ngài dạy các con đủ mọi việc, mà sự ấy là thật, không phải dối, thì hãy ở trong Ngài, theo như sự dạy-dỗ mà các con đã nhận.
28 Vậy bây giờ, hỡi các con-cái bé-mọn ta, hãy ở trong Ngài, hầu cho, nếu Ngài hiện đến, chúng ta cũng đầy sự vững lòng, không bị hổ-thẹn và quăng xa khỏi Ngài trong kỳ Ngài ngự đến. 29 Ví bằng các con biết Ngài là công-bình, thì hãy biết rằng người nào làm theo sự công-bình, ấy là kẻ bởi Ngài mà sanh ra.
Sự trông-cậy và sự thanh-sạch của con-cái Đức Chúa Trời
3 1 Hãy xem Đức Chúa Cha đã tỏ cho chúng ta sự yêu-thương dường nào, mà cho chúng ta được xưng là con-cái Đức Chúa Trời; và chúng ta thật là con-cái Ngài. Ấy là vì đó mà thế-gian chẳng biết chúng ta, vì họ chẳng từng biết Ngài.
2 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, chính lúc bây giờ chúng ta là con-cái Đức Chúa Trời, còn về sự chúng ta sẽ ra thể nào, thì đều đó chưa được bày-tỏ. Chúng ta biết rằng khi Ngài hiện đến, chúng ta sẽ giống như Ngài, vì sẽ thấy Ngài như vốn có thật vậy. 3 Ai có sự trông-cậy đó trong lòng, thì tự mình làm nên thanh-sạch, cũng như Ngài là thanh-sạch. 4 Còn ai phạm tội tức là trái luật-pháp; và sự tội-lỗi tức là sự trái luật-pháp. 5 Vả, các con biết Đức Chúa Jêsus-Christ đã hiện ra để cất tội-lỗi đi, và biết trong Ngài không có tội-lỗi. 6 Ai ở trong Ngài thì không phạm tội; còn ai phạm tội, thì chẳng từng thấy Ngài và chẳng từng biết Ngài.
7 Hỡi các con-cái bé-mọn, chớ để cho ai lừa-dối mình: kẻ làm sự công-bình là người công-bình, như chính mình Chúa là công-bình. 8 Kẻ nào phạm tội là thuộc về ma-quỉ; vì ma-quỉ phạm tội từ lúc ban đầu. Vả, Con Đức Chúa Trời đã hiện ra để hủy-phá công-việc của ma-quỉ. 9 Ai sanh bởi Đức Chúa Trời, thì chẳng phạm tội, vì hột giống của Đức Chúa Trời ở trong người, và người không thể phạm tội được, vì đã sanh bởi Đức Chúa Trời. 10 Bởi đó, người ta nhận biết con-cái Đức Chúa Trời và con-cái ma-quỉ: ai chẳng làm đều công-bình là không thuộc về Đức Chúa Trời, kẻ chẳng yêu anh em mình cũng vậy.
Tình yêu anh em của con-cái Đức Chúa Trời
11 Vả, lời rao-truyền mà các con đã nghe từ lúc ban đầu, ấy là chúng ta phải yêu-thương lẫn nhau. 12 Chớ làm như Ca-in, là kẻ thuộc về ma-quỉ, đã giết em mình. Vì sao người giết đi? Bởi việc làm của người là dữ, còn việc làm của em người là công-bình. 13 Hỡi anh em, nếu thế-gian ghen-ghét anh em, thì chớ lấy làm lạ. 14 Chúng ta biết rằng mình đã vượt khỏi sự chết qua sự sống, vì chúng ta yêu anh em mình. Còn ai chẳng yêu thì ở trong sự chết. 15 Ai ghét anh em mình, là kẻ giết người; anh em biết rằng chẳng một kẻ nào giết người có sự sống đời đời ở trong mình. 16 Bởi đó chúng ta nhận biết lòng yêu-thương, ấy là Chúa đã vì chúng ta bỏ sự sống; chúng ta cũng nên bỏ sự sống vì anh em mình vậy. 17 Nếu ai có của-cải đời nầy, thấy anh em mình đương cùng-túng mà chặt dạ, thì lòng yêu-mến Đức Chúa Trời thể nào ở trong người ấy được!
Sự tin chắc của con-cái Đức Chúa Trời
18 Hỡi các con-cái bé-mọn, chớ yêu-mến bằng lời nói và lưỡi, nhưng bằng việc làm và lẽ thật. 19 Bởi đó, chúng ta biết mình là thuộc về lẽ thật, và giục lòng vững-chắc ở trước mặt Ngài. 20 Vì nếu lòng mình cáo-trách mình, thì Đức Chúa Trời lại lớn hơn lòng mình nữa, và biết cả mọi sự. 21 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, ví bằng lòng mình không cáo-trách, thì chúng ta có lòng rất dạn-dĩ, đặng đến gần Đức Chúa Trời: 22 và chúng ta xin đều gì mặc dầu, thì nhận được đều ấy, bởi chúng ta vâng-giữ các điều-răn của Ngài và làm những đều đẹp ý Ngài. 23 Vả, nầy là điều-răn của Ngài: là chúng ta phải tin đến danh Con Ngài, tức là Đức Chúa Jêsus-Christ, và chúng ta phải yêu-mến lẫn nhau như Ngài đã truyền-dạy ta. 24 Ai vâng-giữ các điều-răn Ngài thì ở trong Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời ở trong người ấy; chúng ta biết Ngài ở trong lòng chúng ta, là nhờ Đức Thánh-Linh mà Ngài đã ban cho chúng ta.
Phải thử các thần
4 1 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, chớ tin-cậy mọi thần, nhưng hãy thử cho biết các thần có phải đến bởi Đức Chúa Trời chăng; vì có nhiều tiên-tri giả đã hiện ra trong thiên-hạ. 2 Bởi đều nầy, hãy nhận biết Thánh-Linh của Đức Chúa Trời: phàm thần nào xưng Đức Chúa Jêsus-Christ lấy xác-thịt mà ra đời, thần đó là bởi Đức Chúa Trời; 3 còn thần nào không xưng Đức Chúa Jêsus, chẳng phải bởi Đức Chúa Trời. Đó là thần của Kẻ địch lại Đấng Christ, mà các con đã nghe rằng hầu đến, và hiện nay đã ở trong thế-gian rồi.
4 Hỡi các con-cái bé-mọn, phần các con, là thuộc về Đức Chúa Trời, đã thắng được họ rồi, vì Đấng ở trong các con là lớn hơn kẻ ở trong thế gian. 5 Họ thuộc về thế-gian, cho nên nói theo như thế-gian, và người thế-gian nghe họ. 6 Chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời: ai nhìn biết Đức Chúa Trời thì nghe chúng ta; còn ai chẳng hề thuộc về Đức Chúa Trời, thì chẳng nghe chúng ta. Ấy bởi đó chúng ta nhìn biết thần chơn-thật và thần sai-lầm.
Lòng Đức Chúa Trời yêu chúng ta là nguồn-cội lòng chúng ta yêu Chúa và anh em
7 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, chúng ta hãy yêu-mến lẫn nhau; vì sự yêu-thương đến từ Đức Chúa Trời, kẻ nào yêu, thì sanh từ Đức Chúa Trời và nhìn biết Đức Chúa Trời. 8 Ai chẳng yêu, thì không biết Đức Chúa Trời; vì Đức Chúa Trời là sự yêu-thương. 9 Lòng Đức Chúa Trời yêu chúng ta đã bày-tỏ ra trong đều nầy: Đức Chúa Trời đã sai Con một Ngài đến thế-gian, đặng chúng ta nhờ Con được sống. 10 Nầy, sự yêu-thương ở tại đây: ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Đức Chúa Trời, nhưng Ngài đã yêu chúng ta, và sai Con Ngài làm của-lễ chuộc tội chúng ta.
11 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, nếu Đức Chúa Trời đã yêu chúng ta dường ấy, thì chúng ta cũng phải yêu nhau. 12 Chưa hề có ai thấy Đức Chúa Trời; nếu chúng ta yêu nhau, thì Đức Chúa Trời ở trong chúng ta, và sự yêu-mến Ngài được trọn-vẹn trong chúng ta. 13 Bởi đều nầy chúng ta biết mình ở trong Ngài và Ngài ở trong chúng ta, là Ngài đã ban Thánh-Linh Ngài cho chúng ta. 14 Chúng ta lại đã thấy và làm chứng rằng Đức Chúa Cha đã sai Đức Chúa Con đặng làm Cứu-Chúa thế-gian. 15 Ví bằng có ai xưng Đức Chúa Jêsus là Con Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời ở trong người, và người ở trong Đức Chúa Trời. 16 Chúng ta đã biết và tin sự yêu-thương của Đức Chúa Trời đối với chúng ta. Đức Chúa Trời tức là sự yêu-thương, ai ở trong sự yêu-thương, là ở trong Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời ở trong người ấy.
17 Nầy vì sao mà sự yêu-thương được nên trọn-vẹn trong chúng ta, hầu cho chúng ta được lòng mạnh-bạo trong ngày xét-đoán, ấy là Chúa thể nào thì chúng ta cũng thể ấy trong thế-gian nầy. 18 Quyết chẳng có đều sợ-hãi trong sự yêu-thương, nhưng sự yêu-thương trọn-vẹn thì cắt-bỏ sự sợ-hãi; vì sự sợ-hãi có hình-phạt, và kẻ đã sợ-hãi thì không được trọn-vẹn trong sự yêu-thương. 19 Chúng ta yêu, vì Chúa đã yêu chúng ta trước. 20 Ví có ai nói rằng: Ta yêu Đức Chúa Trời, mà lại ghét anh em mình, thì là kẻ nói dối; vì kẻ nào chẳng yêu anh em mình thấy, thì không thể yêu Đức Chúa Trời mình chẳng thấy được. 21 Chúng ta đã nhận nơi Ngài điều-răn nầy: Ai yêu Đức Chúa Trời, thì cũng phải yêu anh em mình.
Đức-tin trong Đấng Christ được lập lên trên lời chứng của Đức Chúa Trời
5 1 Ai tin Đức Chúa Jêsus là Đấng Christ, thì sanh bởi Đức Chúa Trời; và ai yêu Đức Chúa Trời là Đấng đã sanh ra, thì cũng yêu kẻ đã sanh ra bởi Ngài. 2 Chúng ta biết mình yêu con-cái Đức Chúa Trời, khi chúng ta yêu Đức Chúa Trời và giữ vẹn các điều-răn Ngài. 3 Vì nầy là sự yêu-mến Đức Chúa Trời, tức là chúng ta vâng-giữ điều-răn Ngài. Điều-răn của Ngài chẳng phải là nặng-nề, 4 vì hễ sự gì sanh bởi Đức Chúa Trời, thì thắng hơn thế-gian; và sự thắng hơn thế-gian, ấy là đức-tin của chúng ta. 5 Ai là người thắng hơn thế-gian, há chẳng phải kẻ tin Đức Chúa Jêsus là Con Đức Chúa Trời hay sao?
6 Ấy chính Đức Chúa Jêsus-Christ đã lấy nước và huyết mà đến, chẳng những lấy nước mà thôi, bèn là lấy nước và huyết; 7 ấy là Đức Thánh-Linh đã làm chứng, vì Đức Thánh-Linh tức là lẽ thật. 8 Vì có ba làm chứng: Đức Thánh-Linh, nước và huyết; ba ấy hiệp một. 9 Ví bằng chúng ta nhận chứng của loài người, thì chứng của Đức Chúa Trời trọng hơn; vả, chứng của Đức Chúa Trời, ấy là chứng mà Ngài làm về Con Ngài. 10 Ai tin đến Con Đức Chúa Trời, thì có chứng ấy trong mình; còn ai không tin Đức Chúa Trời, thì cho Ngài là nói dối, vì chẳng tin đến chứng Đức Chúa Trời đã làm về Con Ngài. 11 Chứng ấy tức là Đức Chúa Trời đã ban sự sống đời đời cho chúng ta, và sự sống ấy ở trong Con Ngài. 12 Ai có Đức Chúa Con thì có sự sống; ai không có Con Đức Chúa Trời thì không có sự sống. 13 Ta đã viết những đều nầy cho các con, hầu cho các con biết mình có sự sống đời đời, là kẻ nào tin đến danh Con Đức Chúa Trời.
Lời cầu-xin được nhậm. — Cầu thay cho kẻ có tội. — Đức Chúa Trời chơn-thật
14 Nầy là đều chúng ta dạn-dĩ ở trước mặt Chúa, nếu chúng ta theo ý-muốn Ngài mà cầu-xin việc gì, thì Ngài nghe chúng ta, 15 Nếu chúng ta biết không cứ mình xin đều gì, Ngài cũng nghe chúng ta, thì chúng ta biết mình đã nhận-lãnh đều mình xin Ngài.
16 Vì có kẻ thấy anh em mình phạm tội, mà tội không đến nỗi chết, thì hãy cầu-xin, và Đức Chúa Trời sẽ ban sự sống cho, tức là ban cho những kẻ phạm tội mà chưa đến nỗi chết. Cũng có tội đến nỗi chết; ấy chẳng phải vì tội đó mà ta nói nên cầu-xin. 17 Mọi sự không công-bình đều là tội; mà cũng có tội không đến nỗi chết.
18 Chúng ta biết rằng ai sanh bởi Đức Chúa Trời, thì hẳn chẳng phạm tội; nhưng ai sanh bởi Đức Chúa Trời, thì tự giữ lấy mình, ma-quỉ chẳng làm hại người được. 19 Chúng ta biết mình thuộc về Đức Chúa Trời, còn cả thế-gian đều phục dưới quyền ma-quỉ. 20 Nhưng chúng ta biết Con Đức Chúa Trời đã đến, Ngài đã ban trí-khôn cho chúng ta đặng chúng ta biết Đấng chơn-thật, và chúng ta ở trong Đấng chơn-thật, là ở trong Đức Chúa Jêsus-Christ, Con của Ngài. Ay chính Ngài là Đức Chúa Trời chơn-thật và là sự sống đời đời. 21 Hỡi các con-cái bé-mọn, hãy giữ mình về hình-tượng!
Thư thứ hai và thứ ba của Giăng dường như đã được viết cùng lúc, gần với thời điểm của thư thứ nhất. Tuy nhiên, những thư này mang tính cách riêng tư hơn. Tự xưng đơn giản là “người trưởng lão,” Giăng gửi thư thứ hai của mình một cách hơi bí ẩn đến “bà được chọn và các con của bà.” Liệu điều đó có nghĩa là một người phụ nữ cụ thể và gia đình bà hay là ám chỉ biểu tượng đến một hội thánh cụ thể thì không hoàn toàn rõ ràng, nhưng có lẽ là trường hợp đầu tiên, vì không có ngôn ngữ biểu tượng nào khác xuất hiện trong bức thư. Về nội dung, bức thư này là một bản tóm tắt ngắn gọn về thư chung hơn của Giăng, cùng với một lời nhắn riêng tư vào cuối thư.
Lời đạt và chào-thăm
( 2 Giăng) 1 Trưởng-lão đạt cho bà được chọn kia cùng con-cái bà mà tôi thật yêu-dấu, — nào những tôi yêu-dấu thôi đâu, nhưng hết thảy mọi người biết lẽ thật cũng yêu-dấu nữa; 2 đều đó, vì cớ chính lẽ thật ở trong chúng ta, lại sẽ ở với chúng ta đời đời: — 3 nguyền xin ân-điển, sự thương-xót, sự bình-an, bởi Đức Chúa Trời là Cha, và bởi Đức Chúa Jêsus-Christ là Con của Cha, được ở cùng chúng ta, trong lẽ thật và sự yêu-thương!
Khuyên làm theo lẽ thật và sự yêu-thương
4 Tôi có lòng vui-mừng lắm mà thấy trong con-cái bà có mấy kẻ làm theo lẽ thật, theo điều-răn chúng ta đã nhận-lãnh nơi Đức Chúa Cha. 5 Hỡi Bà được chọn, hiện nay tôi khuyên bà, không phải truyền một điều-răn mới, nhưng nhắc lại đều chúng ta đã nhận-lãnh từ ban đầu, ấy là chúng ta phải yêu-thương nhau. 6 Vả, sự yêu-thương là tại làm theo các điều-răn của Đức Chúa Trời. Đó là điều-răn mà các ngươi đã nghe từ lúc ban đầu, đặng làm theo.
Phải tránh kẻ dỗ-dành, mà bền lòng theo đạo Đấng Christ
7 Trong thế-gian đã rải nhiều kẻ dỗ-dành, là kẻ chẳng xưng Đức Chúa Jêsus-Christ lấy xác-thịt mà đến: ấy đó thật là kẻ dỗ-dành và kẻ địch lại Đấng Christ. 8 Chính các ngươi hãy giữ, hầu cho khỏi mất kết quả của công-việc mình, nhưng cho được phần thưởng đầy-đủ. 9 Hễ ai đi dông-dài, chẳng bền lòng theo đạo Đấng Christ, thì người ấy không có Đức Chúa Trời. Còn ai bền lòng trong đạo ấy, thì người đó có Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con. 10 Nếu ai đến cùng các ngươi mà không đem đạo ấy theo, thì chớ rước họ vào nhà, và đừng chào-hỏi họ. 11 Vì người nào chào-hỏi họ, tức là dự vào công-việc ác của họ. 12 Ta còn nhiều đều muốn viết cho các ngươi; ta không muốn viết bằng giấy và mực, nhưng ta ước-ao đi thăm các ngươi, và đối mặt nói chuyện cùng nhau, hầu cho sự vui-mừng của chúng ta được đầy-dẫy. 13 Con-cái của chị em bà, là bà được chọn kia, chào-thăm bà.
Thư ngắn thứ ba của Giăng được gửi đến một Cơ Đốc nhân tên là Gai-út, có vẻ như là một lãnh đạo trong hội thánh – có lẽ là hội thánh mà thư thứ hai được gửi đến. Trong bức thư này, Giăng khen ngợi Gai-út vì lòng hiếu khách của ông và vì đã ủng hộ các nhà truyền giáo đi lang thang. Ông cũng ghi nhận sự không hài lòng của mình đối với một người đàn ông tên là Đi-ốt-rê-phê, người đã thù địch với cả những nhà truyền giáo đi lang thang này lẫn với chính giáo lý của Giăng. Rất có thể là Đi-ốt-rê-phê đã chấp nhận một số giáo lý Gnostic mà Giăng đang cố gắng chống lại, hoặc có lẽ ông ta đang cố gắng ngăn chặn bất kỳ mối đe dọa nào đối với ảnh hưởng cá nhân của mình trong hội chúng địa phương. Ngược lại với Đi-ốt-rê-phê, một anh em tên là Đê-mê-triu được khen ngợi cao. Mặc dù ngắn gọn về nội dung, bức thư này là một ví dụ tốt về các mối quan hệ Cơ Đốc và sự quan tâm cá nhân.
Lời đạt
(3 Giăng) 1 Trưởng-lão đạt cho Gai-út là người yêu-dấu, mà tôi thật thương-yêu.
Lòng tin-kính và nhơn-từ của Gai-út
2 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, tôi cầu-nguyện cho anh được thạnh-vượng trong mọi sự, và được khoẻ-mạnh phần xác anh cũng như đã được thạnh-vượng về phần linh-hồn anh vậy. 3 Vì tôi rất lấy làm vui-vẻ mà thấy mấy anh em đến đây, làm chứng về anh yêu-mến lẽ thật, và về cách anh làm theo lẽ thật ấy là thể nào. 4 Tôi nghe con-cái tôi làm theo lẽ thật, thì không còn có sự gì vui-mừng hơn nữa.
5 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, anh ăn-ở trung-tín trong mọi đều làm cho các anh em, và cũng cho các anh em ở trọ nữa. 6 Các anh em đã làm chứng về sự nhơn-từ của anh ở trước mặt Hội-thánh. Anh sẽ giúp-đỡ sự đi đường cho các anh em một cách xứng-đáng với Đức Chúa Trời thì tốt lắm. 7 Ấy vì danh Đức Chúa Jêsus-Christ mà các anh em ra đi, và không nhận-lãnh vật chi của người ngoại hết. 8 Chúng ta cũng nên tiếp-đãi những người thể ấy, hầu cho chúng ta với họ đồng làm việc cho lẽ thật.
Đi-ô-trép và Đê-mê-triu. — Lời chào-thăm
9 Tôi đã viết mấy chữ cho Hội-thánh rồi, nhưng Đi-ô-trép là kẻ ưng đứng đầu Hội-thánh không muốn tiếp-rước chúng ta. 10 Cho nên, nếu tôi đến, tôi sẽ bới việc xấu người làm, là lấy lời luận độc-ác mà nghịch cùng chúng ta. Đều đó còn chưa đủ, người lại không tiếp-rước anh em nữa, mà ai muốn tiếp-rước, thì người ngăn-trở và đuổi ra khỏi Hội-thánh. 11 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, chớ bắt-chước đều dữ, nhưng bắt-chước đều lành. Ai làm đều lành là thuộc về Đức Chúa Trời; còn kẻ làm đều dữ, chẳng hề thấy Đức Chúa Trời.
12 Mọi người đều làm chứng tốt cho Đê-mê-triu, và chính lẽ thật cũng chứng cho; chúng tôi cũng làm chứng riêng cho người, anh biết rằng lời chứng của chúng tôi là hiệp với lẽ thật.
13 Tôi còn nhiều đều muốn viết cho anh, nhưng không muốn viết bằng mực và bút: 14 tôi ước-ao tới thăm anh cho sớm và chúng ta sẽ đối mặt nói chuyện với nhau. 15 Nguyền xin sự bình-an ở với anh! Các bạn-hữu chào-thăm anh. Hãy chào-thăm các bạn-hữu theo đích danh từng người.