Từ thời điểm này, việc hoàn thành đền thờ lẽ ra phải dễ dàng. Nhưng việc chấm dứt sự chống đối chính thức không loại bỏ tất cả các vấn đề bao quanh dự án. Chính dân Y-sơ-ra-ên vẫn là một phần của vấn đề. Họ đang gặp hạn hán và nạn đói và đang trì hoãn công việc xây dựng đền thờ cho đến khi họ đủ thịnh vượng để dành sự chú ý cho việc đó.
Hai người đàn ông đến giải cứu dự án đền thờ là A-ghê và Xa-cha-ri, cả hai đều là tiên tri của Đức Chúa Trời. Biết được ít về A-ghê, nhưng có thể đoán rằng ông là một trong những người lưu đày nhớ về đền thờ cũ trước khi nó bị phá hủy. Nếu vậy, ông có lẽ ít nhất là 75 tuổi. Người cộng sự rất trẻ của ông, Xa-cha-ri, rõ ràng sinh ra tại Ba-by-lôn trong gia đình thầy tế lễ của Y-đô, ông nội của mình. Chính A-ghê và Xa-cha-ri đã khởi xướng việc đổi mới công việc, dẫn đến thư của Tát-tê-nai và sắc lệnh của Đa-ri-út. Giờ đây, trong suốt bốn tháng, họ sẽ tiếp tục khuyến khích nỗ lực xây dựng.
Thông qua A-ghê, Đức Chúa Trời cho dân biết tại sao họ phải đối mặt với những vấn đề kinh tế như vậy. Đó là vì họ đã đặt các lợi ích ích kỷ riêng của mình làm ưu tiên cao nhất thay vì hoàn toàn cam kết với việc xây dựng đền thờ. Sứ điệp này đến với A-ghê vào mùa hè năm 520 tr.CN. Nó được gửi đến Xô-rô-ba-bên, người đã trở thành thống đốc, và Giô-sua (Jeshua) thầy thượng tế, nhưng nó dành cho tất cả dân chúng.
Bài giảng thứ nhứt.—Khuyên xây lại đền-thờ ở Giê-ru-sa-lem
(A-ghê) 1 1 Năm thứ hai đời vua Đa-ri-út, ngày mồng một tháng sáu, có lời của Đức Giê-hô-va cậy đấng tiên-tri A-ghê phán cho Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-la-thi-ên, quan trấn-thủ xứ Giu-đê, và cho Giê-hô-sua, con trai Giô-xa-đác, thầy tế-lễ cả, mà rằng: 2 Đức Giê-hô-va vạn-quân có phán như vầy: Dân nầy nói rằng: Thì-giờ chưa đến, tức là thì-giờ xây lại nhà Đức Giê-hô-va.
3 Vậy nên có lời của Đức Giê-hô-va phán ra bởi đấng tiên-tri A-ghê rằng: 4 Nay có phải là thì-giờ các ngươi ở trong nhà có trần ván, khi nhà nầy hoang-vu sao? 5 Vậy bây giờ Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Các ngươi khá xem-xét đường-lối mình. 6 Các ngươi gieo nhiều mà gặt ít; ăn mà không no; uống mà không đủ; mặc mà không ấm; và kẻ nào làm thuê, đựng tiền-công mình trong túi lủng.
7 Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Các ngươi khá xem-xét đường-lối mình. 8 Hãy lên núi, đem gỗ về, và xây nhà nầy, thì ta sẽ lấy nó làm vui lòng, và ta sẽ được sáng danh, Đức Giê-hô-va phán vậy. 9 Các ngươi trông nhiều mà được ít; các ngươi đem vào nhà, thì ta đã thổi lên trên. Đức Giê-hô-va vạn-quân phán: Ấy là tại làm sao? Ấy là tại nhà ta thì hoang-vu, mà các ngươi ai nấy lo xây nhà mình. 10 Cho nên, vì cớ các ngươi, trời giữ móc lại, và đất giữ bông-trái lại. 11 Ta đã gọi cơn hạn-hán đến trên đất, trên các núi, trên lúa mì, trên rượu mới, trên đầu, và trên sản-vật đất sanh ra, trên loài người, trên loài vật, và trên mọi việc tay làm.
Trong vòng ba tuần, dân chúng phản ứng tích cực với lời giảng của A-ghê và công việc được đổi mới một cách nghiêm túc.
12 Vậy Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-la-thi-ên, và Giê-hô-sua, con trai Giô-xa-đác, thầy tế-lễ cả, củng cả dân sót lại vâng theo tiếng của Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, và lời của đấng tiên-tri A-ghê mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình đã sai đến, thì dân-sự đều sợ-sệt trước mặt Đức Giê-hô-va. 13 A-ghê, sứ-giả của Đức Giê-hô-va bèn nói cùng dân-sự theo lịnh truyền của Đức Giê-hô-va, mà rằng: Ta ở cùng các ngươi, Đức Giê-hô-va phán vậy.
14 Đoạn, Đức Giê-hô-va giục lòng Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-la-thi-ên, quan trấn-thủ Giu-đa, và giục lòng Giê-hô-sua, con trai Giô-xa-đác, thầy tế-lễ cả, và giục lòng cả dân-sự sót lại; họ đều đến, làm việc nơi nhà Đức Giê-hô-va vạn-quân, là Đức Chúa Trời mình. 15 Ấy là ngày hai mươi bốn tháng sáu về năm thứ hai đời vua Đa-ri-út.
Một tháng sau, Đức Chúa Trời yêu cầu A-ghê đề cập đến mối quan tâm của những người lưu đày lớn tuổi, những người đã khóc khi móng đền thờ được đặt. Nhớ lại vẻ đẹp của đền thờ vĩ đại của Sa-lô-môn, họ biết rằng sự thay thế của nó sẽ nhỏ hơn và ít trang trí hơn. Những lời an ủi của Đức Chúa Trời hứa rằng, mặc dù những điều bổ sung về kiến trúc sẽ không thể so sánh với những gì thuộc về đền thờ của Sa-lô-môn, Đức Chúa Trời sẽ một ngày nào đó làm đầy đền thờ mới này với một vinh quang còn lớn hơn nữa. Có lẽ sứ điệp này ám chỉ một cách biểu tượng đến một đền thờ khác, hoặc có thể đến sự thật rằng Đấng Mê-si sẽ cá nhân bước đi qua chính tòa nhà mà họ đang xây dựng.
Bài giảng thứ hai.—Vinh-quang của đền-thờ mới
2 1 Ngày hai mươi mốt tháng bảy, có lời của Đức Giê-hô-va phán ra bởi đấng tiên-tri A-ghê mà rằng: 2 Bây giờ hãy nói cùng Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-la-thi-ên, quan trấn-thủ Giu-đa, và Giê-hô-sua, con trai Giô-xa-đác, thầy tế-lễ cả, và dân-sự sót lại, bảo chúng nó rằng: 3 Ai là kẻ còn sót lại ở trong các ngươi đã xem thấy vinh-quang khi trước của nhà nầy? và bây giờ các ngươi xem nó ra làm sao? Nó ở trước mắt các ngươi, há chẳng phải như là hư-không sao? 4 Vậy bây giờ, Đức Giê-hô-va phán: Hỡi Xô-rô-ba-bên, ngươi khá can-đảm; còn ngươi, Giê-hô-sua, con trai Giô-xa-đác, thầy tế-lễ cả, cũng khá can-đảm; Đức Giê-hô-va lại phán: Cả dân-sự trong đất, các ngươi cũng khá can-đảm, và hãy làm việc; vì ta ở cùng các ngươi, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán vậy. 5 Lời giao-ước mà ta lập với các ngươi khi các ngươi ra khỏi Ê-díp-tô cùng Thần ta ở giữa các ngươi: chớ sợ-hãi.
6 Vì Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Còn một lần, khỏi ít lâu nữa, ta sẽ làm rúng-động các từng trời và đất, biển và đất khô. 7 Ta cũng làm rúng-động hết thảy các nước, và những sự ao-ước của các nước hầu đến; rồi ta sẽ làm cho vinh-quang đầy-dẫy nhà nầy, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán vậy. 8 Bạc là của ta, vàng là của ta, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán vậy. 9 Vinh-quang sau-rốt của nhà nầy sẽ lớn hơn vinh-quang trước, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán vậy; và ta sẽ ban sự bình-an trong chốn nầy, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán vậy.
Trong tháng tiếp theo, Xa-cha-ri được ban cho một sứ điệp ngắn gọn để nhắc nhở dân chúng về cách tổ tiên của họ đã sa ngã lặp đi lặp lại vào những thói xấu tội lỗi. Bây giờ khi công việc xây dựng đền thờ đang tiến hành, không thể có sự quay lưng nào, ngoại trừ việc quay lưng về với Đức Chúa Trời.
Các sự hiện-thấy
Khuyên phải ăn-năn. — Sự hiện-thấy về ngựa và thợ rèn
(Xa-cha-ri) 1 1 Tháng tám năm thứ hai Đa-ri-út, có lời của Đức Giê-hô-va phán cùng đấng tiên-tri Xa-cha-ri, con trai Ba-ra-chi, cháu Y-đô, mà rằng: 2 Đức Giê-hô-va đã rất không bằng lòng tổ-phụ các ngươi. 3 Vậy ngươi khá nói cùng chúng rằng: Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Hãy trở lại cùng ta, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán, thì ta sẽ trở lại cùng các ngươi, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán vậy.
4 Chớ như tổ-phụ các ngươi, các tiên-tri xưa kia đã kêu họ mà rằng: Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Bây giờ khá xây-bỏ đường dữ và việc làm dữ của các ngươi; nhưng họ chẳng nghe, chẳng hề để ý nghe ta, Đức Giê-hô-va phán vậy. 5 Chớ nào tổ-phụ các ngươi ở đâu? Và những tiên-tri ấy có sống đời đời chăng? 6 Song những lời phán và lệ-luật ta đã truyền cho tôi-tớ ta là các đấng tiên-tri, há chẳng kịp đến tổ-phụ các ngươi sao? Nên họ đã trở lại và nói rằng: Mọi đều mà Đức Giê-hô-va vạn-quân đã định làm cho chúng ta theo như đường-lối và việc làm của chúng ta, thì đã làm cho chúng ta như vậy.
Vào cuối tháng tiếp theo, A-ghê tiếp tục chủ đề của Xa-cha-ri. A-ghê khẳng định rằng những người làm việc xây dựng đền thờ không thể tự cho mình là công chính chỉ vì họ đang làm việc trên nhà của Chúa. Thực tế, nếu đời sống cá nhân của họ không thánh khiết, sự tham gia của họ vào việc xây dựng đền thờ thực sự sẽ làm ô uế nơi thánh. A-ghê đưa ra những bài học của mình dưới dạng hai câu hỏi giả định cho các thầy tế lễ.
Bài giảng thứ ba.—Phước-lành theo đền-thờ mới
(A-ghê) 2 10 Ngày hai mươi bốn tháng chín về năm thứ hai của Đa-ri-út, có lời của Đức Giê-hô-va phán ra bởi đấng tiên-tri A-ghê, mà rằng: 11 Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Bây giờ hãy hỏi các thầy tế-lễ về luật-pháp rằng: 12 Nếu có kẻ gói thịt thánh trong chéo áo, và chéo áo mình đụng đến bánh, hoặc vật gì nấu chín, hoặc rượu, hoặc dầu, hay là đồ-ăn gì, thì vật đó có nên thánh không? Các thầy tế-lễ đều đáp rằng: Không. 13 A-ghê lại rằng: Nếu ai bị ô-uế vì thây chết đụng đến các vật ấy, thì các vật ấy có lây ô-uế không? Các thầy tế-lễ trả lời rằng: Các vật ấy sẽ bị ô-uế.
14 A-ghê bèn nói rằng: Đức Giê-hô-va phán: Dân nầy nước nầy ở trước mặt ta cũng vậy; cả công-việc tay chúng nó làm ra cũng vậy; vật chúng nó dâng tại đây cũng bị ô-uế. 15 Vậy bây giờ, ta xin các ngươi khá suy-nghĩ, từ ngày nầy về trước, khi chưa đặt hòn đá nầy trên hòn đá kia nơi đền-thờ Đức Giê-hô-va. 16 Trải qua cả lúc đó, khi người ta đến một đống lúa đáng được hai mươi lường, chỉ được có mười; và khi người ta đến bàn ép rượu, đáng được năm mươi lường, chỉ được có hai mươi. 17 Ta đã dùng những hạn-hán, ten-rét, mưa đá đánh phạt các ngươi trong mọi việc tay các ngươi làm, mà các ngươi không trở lại cùng ta, Đức Giê-hô-va phán vậy.
18 Bây giờ hãy suy-nghĩ; từ ngày nay về trước, tức là từ ngày hai mươi bốn tháng chín, từ ngày đặt nền của đền-thờ Đức Giê-hô-va; hãy suy-nghĩ đều đó! 19 Các ngươi còn có hột giống nơi hầm-vựa không? Dầu cho đến cây nho, cây vả, cây lựu, cây ô-li-ve, cũng không có cây nào ra trái. Nhưng từ ngày nầy, ta sẽ ban phước cho các ngươi.
Sau đó trong cùng ngày, Đức Chúa Trời mang đến một sứ điệp đặc biệt, rõ ràng dành cho Xô-rô-ba-bên, thống đốc. Tuy nhiên, có lý do để tin rằng chính Xô-rô-ba-bên không được ám chỉ trong lời tiên tri, mà là một lãnh đạo khác của dân Đức Chúa Trời—Đấng Mê-si sắp đến.
Bài giảng thứ tư.—Lời hứa về phước-lành
20 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán lần thứ hai cho A-ghê trong ngày hai mươi bốn tháng ấy, rằng: 21 Hãy nói cùng Xô-rô-ba-bên, quan trấn-thủ Giu-đa, mà rằng: Ta sẽ làm rúng-động các từng trời và đất; 22 Ta sẽ lật-đổ ngôi của các nước, diệt quyền-thế các nước của các dân; ta sẽ đánh đổ các xe-cộ và người ngồi ở trên; các ngựa và người cỡi, ai nấy sẽ bị đánh ngã bởi gươm của anh em mình. 23 Đức Giê-hô-va vạn-quân phán: Hỡi Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-la-thi-ên, trong ngày đó, ta sẽ lấy ngươi làm đầy-tớ ta! Đức Giê-hô-va phán: Ta sẽ đặt ngươi như ấn-tín; vì ta đã chọn ngươi, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán vậy.
Công việc xây dựng đền thờ giờ đây đã hoàn toàn tiến hành, A-ghê biến mất khỏi sự chú ý thêm trong hồ sơ lịch sử. Dù ngắn gọn như chức vụ được ghi lại của ông, nó đã đáp ứng một nhu cầu cực kỳ quan trọng trong việc phục hồi quốc gia và đời sống tôn giáo của nó.