Ngày 22 tháng Mười Hai

< Lui    Trang Lịch     Tới >

Đọc 2 Phi-e-rơ 1:1 - 3:18

Thư Thứ Hai Của Phi-e-rơ

Một trong những khía cạnh thú vị của thư thứ hai của Phi-e-rơ là lời tiên đoán về cái chết sắp xảy ra của chính ông. Điều này có vẻ như chỉ ra rằng bức thư được viết rất gần cuối đời của Phi-e-rơ, có lẽ sau cái chết của Phao-lô và có thể vào khoảng năm 64 sau Công Nguyên. Bức thư tương tự về nội dung với cả thư của Giu-đe, vốn cảnh báo chống lại các thầy giáo giả, và với cuộc thảo luận của Phao-lô về sự tái lâm lần thứ hai trong hai thư của ông gởi cho dân Tê-sa-lô-ni-ca.

Lỗi lầm đang được dạy bởi những thầy giáo giả này có lẽ là liên quan đến sự tái lâm lần thứ hai. Rõ ràng sự dạy dỗ của họ về thời điểm thực tế của sự tái lâm của Chúa không chỉ dẫn đến một đời sống nhàn rỗi (điều mà Phao-lô đã cảnh báo) mà còn đến sự vô đạo đức và sa đọa. Đó chính xác là cùng một vấn đề mà tiên tri Ma-la-chi đã đề cập. Khi Đấng Mê-si-a được hứa không xuất hiện ngay sau khi việc Ngài đến được tiên báo, nhiều người Do-thái

đã trở nên hoài nghi và quay lưng với Đức Chúa Trời hoàn toàn. Bây giờ đây, khoảng năm thế kỷ sau, một số tín hữu chưa được ban phước với sự tái lâm sắp xảy ra của Đấng Mê-si-a cũng đang từ bỏ và sống những đời sống không xứng đáng với các tín hữu.

Chính với tình huống này mà Phi-e-rơ bây giờ đề cập những cảnh báo của riêng ông. Phi-e-rơ bắt đầu thư của mình bằng cách nhấn mạnh tầm quan trọng của kiến thức thuộc linh thật. Ông cảnh báo các độc giả của mình để coi chừng những người có thể làm sai lạc tin lành của Đấng Christ bằng cách dạy một giáo lý giả mạo. Giống như Ma-la-chi, Phi-e-rơ kết luận bằng cách làm rõ một lần nữa rằng, mặc dù Đấng Christ chưa tái lâm nhanh chóng như một số người đã mong đợi, cả sự tái lâm của Ngài và sự phán xét con người đều chắc chắn như chính Lời của Đức Chúa Trời. Hàm ý mạnh mẽ là một số độc giả của ông nên biết ơn rằng Chúa chưa tái lâm, bởi vì nếu Ngài đã tái lâm, họ sẽ chưa sẵn sàng!

Lời đạt và chào-thăm

(2 Phi-e-rơ) 1 1 Si-môn Phi-e-rơ, làm tôi-tớ và sứ-đồ của Đức Chúa Jêsus-Christ, gởi cho những kẻ cậy sự công-bình của Đức Chúa Trời chúng ta và của Cứu-Chúa là Đức Chúa Jêsus-Christ, đã lãnh phần đức-tin đồng quí-báu như của chúng tôi: 2 nguyền xin ân-điển và sự bình-an được gia-thêm cho anh em bởi sự nhận biết Đức Chúa Trời và Đức Chúa Jêsus, là Chúa chúng ta!

Sự tấn-tới của tín-đồ Đấng Christ

3 Quyền-phép Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta mọi đều thuộc về sự sống và sự tin-kính, khiến chúng ta biết Đấng lấy vinh-hiển và nhơn-đức mà gọi chúng ta,—4 và bởi vinh-hiển nhơn-đức ấy, Ngài lại ban lời hứa rất quí rất lớn cho chúng ta, hầu cho nhờ đó anh em được lánh khỏi sự hư-nát của thế-gian bởi tư-dục đến, mà trở nên người dự phần bổn-tánh Đức Chúa Trời. 5 Vậy nên, về phần anh em, phải gắng hết sức thêm cho đức-tin mình sự nhơn-đức, thêm cho nhơn-đức sự học-thức, 6 thêm cho học-thức sự tiết-độ, thêm cho tiết-độ sự nhịn-nhục, thêm cho nhịn-nhục sự tin-kính, 7 thêm cho tin-kính tình yêu-thương anh em, thêm cho tình yêu-thương anh em lòng yêu-mến. 8 Vì nếu các đều đó có đủ trong anh em và đầy-dẫy nữa, thì ắt chẳng để cho anh em ở dưng hoặc không kết quả trong sự nhận biết Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta đâu. 9 Nhưng ai thiếu những đều đó, thì thành ra người cận-thị, người mù; quên hẳn sự làm sạch tội mình ngày trước. 10 Vậy, hỡi anh em, hãy chú-ý cho chắc-chắn về sự Chúa kêu-gọi và chọn-lựa mình. Làm đều đó anh em sẽ không hề vấp-ngã; 11 dường ấy, anh em sẽ được cho vào cách rộng-rãi trong nước đời đời của Đức Chúa Jêsus-Christ là Chúa và Cứu-Chúa của chúng ta.

Quyền-phép của các sứ-đồ và các đấng tiên-tri

12 Bởi vậy cho nên, dầu anh em biết rõ-ràng và chắc-chắn trong lẽ thật hiện đây, tôi cũng sẽ nhắc lại những đều đó cho anh em chẳng thôi. 13 Nhưng tôi còn ở trong nhà-tạm nầy bao lâu, thì coi sự lấy lời răn-bảo mà tỉnh-thức anh em, là bổn-phận của tôi vậy; 14 vì tôi biết tôi phải vội lìa nhà-tạm nầy, như Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta đã bảo cho tôi. 15 Nhưng tôi ân-cần rằng sau khi tôi đi, anh em có thể hằng nhớ đều tôi đã nói.

16 Vả, khi chúng tôi đã làm cho anh em biết quyền-phép và sự đến của Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta, thì chẳng phải là theo những chuyện khéo đặt-để, bèn là chính mắt chúng tôi đã ngó thấy sự oai-nghiêm Ngài. 17 Vì Ngài đã nhận-lãnh sự tôn-trọng vinh-hiển từ nơi Đức Chúa Trời, Cha Ngài, khi Đấng tôn-nghiêm rất cao phán cùng Ngài rằng: «Nầy là Con yêu-dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đường.» 18 Chính chúng tôi cũng từng nghe tiếng ấy đến từ trời, lúc chúng tôi ở với Ngài trên hòn núi thánh. 19 Nhơn đó, chúng tôi càng tin lời các đấng tiên-tri chắc-chắn hơn, anh em nên chú-ý lời đó, như cái đèn soi-sáng trong nơi tối-tăm, cho đến chừng nào ban ngày lộ ra, và sao mai mọc trong lòng anh em. 20 Trước hết, phải biết rõ rằng chẳng có lời tiên-tri nào trong Kinh-thánh lấy ý riêng giải nghĩa được. 21 Vì chẳng hề có lời tiên-tri nào là bởi ý một người nào mà ra, nhưng ấy là bởi Đức Thánh-Linh cảm-động mà người ta đã nói bởi Đức Chúa Trời.

Các giáo-sư giả hầu đến

2 1 Dầu vậy, trong dân-chúng cũng đã có tiên-tri giả, và cũng sẽ có giáo-sư giả trong anh em; họ sẽ truyền những đạo dối làm hại, chối Chúa đã chuộc mình, tự mình chuốc lấy sự hủy-phá thình-lình. 2 Có nhiều kẻ sẽ theo họ trong những sự buông-tuồng, và đạo thật vì cớ họ sẽ bị gièm-pha. 3 Họ sẽ bởi lòng tham mình, lấy lời dối-trá khoét anh em; nhưng sự kêu án nghịch cùng họ đã nghị-định từ lâu nay, và sự hư-mất của họ chẳng ngủ.

4 Vả, nếu Đức Chúa Trời chẳng tiếc các thiên-sứ đã phạm tội, nhưng quăng vào trong vực sâu, tại đó họ bị trói-buộc bằng xiềng nơi tối-tăm để chờ sự phán-xét; 5 nếu Ngài chẳng tiếc thế-gian xưa, trong khi sai nước lụt phạt đời gian-ác nầy, chỉ gìn-giữ Nô-ê là thầy giảng đạo công-bình, với bảy người khác mà thôi; 6 nếu Ngài đã đoán-phạt thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ, hủy-phá đi khiến hóa ra tro, để làm gương cho người gian-ác về sau; 7 nếu Ngài đã giải-cứu người công-bình là Lót, tức là kẻ quá lo vì cách ăn-ở luông-tuồng của bọn gian-tà kia, 8 (vì người công-bình nầy ở giữa họ, mỗi ngày nghe thấy việc trái phép của họ, bèn cảm-biết đau-xót trong lòng công-bình mình), 9 thì Chúa biết cứu-chữa những người tin-kính khỏi cơn cám-dỗ, và hành-phạt kẻ không công-bình, cầm chúng nó lại để chờ ngày phán-xét, 10 nhứt là những kẻ theo lòng tư-dục ô-uế mình mà ham-mê sự sung-sướng xác-thịt, khinh-dể quyền-phép rất cao.

Bọn đó cả gan, tự-đắc, nói hỗn đến các bậc Tôn-trọng mà không sợ, 11 dẫu các thiên-sứ, là đấng có sức-mạnh quyền-phép hơn chúng nó, còn không hề lấy lời nguyền-rủa mà xử-đoán các bậc đó trước mặt Chúa. 12 Nhưng chúng nó cũng như con vật không biết chi, sanh ra chỉ làm thú-vật để bị bắt mà làm thịt, hay chê-bai đều mình không biết, rồi chết đi như con vật, dường ấy chúng nó lãnh lấy tiền công về tội-ác mình. 13 Chúng nó lấy sự chơi-bời giữa ban ngày làm sung-sướng, là người xấu-xa ô-uế, ưa-thích sự dối-trá mình đang khi ăn tiệc với anh em; 14 cặp mắt chúng nó đầy sự gian-dâm, chúng nó phạm tội không bao giờ chán, dỗ-dành những người không vững lòng, chúng nó có lòng quen thói tham-dục: ấy là những con-cái đáng rủa-sả. 15 Chúng nó đã bỏ đường thẳng mà đi sai-lạc theo đường của Ba-la-am, con trai Bô-sô, là kẻ tham tiền công của tội-ác; nhưng người bị trách về sự phạm tội của mình, 16 bởi có một con vật câm nói tiếng người ta, mà ngăn-cấm sự điên-cuồng của người tiên-tri đó.

17 Ấy là những suối không nước, những đám mây bị luồng gió mạnh đưa đi và sự tối-tăm mờ-mịt đã để dành cho chúng nó. 18 Chúng nó dùng những lời văn-hoa hư-đản, đem những đều ham-muốn của xác-thịt và đều gian-dâm mà dỗ-dành những kẻ mới vừa tránh khỏi các người theo đường lầm-lạc; 19 chúng nó hứa sự tự-do cho người, mà chính mình thì làm tôi-mọi sự hư-nát; vì có sự chi đã thắng hơn người, thì người là tôi-mọi sự đó. 20 Vả, chúng nó bởi sự nhận biết Chúa và Cứu-Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus-Christ, mà đã thoát khỏi sự ô-uế của thế-gian, rồi lại mắc phải và suy-phục những sự đó, thì số-phận sau-cùng của chúng nó trở xấu hơn lúc đầu. 21 Chúng nó đã biết đường công-bình, rồi lại lui đi về lời răn thánh đã truyền cho mình, thế thì thà rằng không biết là hơn. 22 Đã xảy đến cho chúng nó như lời tục-ngữ rằng: Chó liếm lại đồ nó đã mửa, heo đã rửa sạch rồi, lại lăn-lóc trong vũng bùn.

Những ngày sau-rốt và sự Đức Chúa Jêsus-Christ trở lại

3 1 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, nầy là thơ thứ hai tôi viết cho anh em. Trong thơ nầy và thơ kia, tôi tìm cách làm cho nhớ lại để giục lòng lành trong anh em, 2 hầu cho ghi lấy lời nói trước của các thánh tiên-tri, cùng mạng-lịnh của Chúa và Cứu-Chúa chúng ta, đã cậy các sứ-đồ của anh em mà truyền lại.

3 Trước hết phải biết rằng, trong những ngày sau-rốt, sẽ có mấy kẻ hay gièm-chê, dùng lời giễu-cợt, ở theo tình-dục riêng của mình, 4 đến mà nói rằng: Chớ nào lời hứa về sự Chúa đến ở đâu? Vì từ khi tổ-phụ chúng ta qua đời rồi, muôn vật vẫn còn nguyên như lúc bắt đầu sáng-thế. 5 Chúng nó có ý quên lững đi rằng buổi xưa bởi lời Đức Chúa Trời có các từng trời và trái đất, đất ra từ nước và làm nên ở giữa nước, 6 thế-gian bấy giờ cũng bị hủy-phá như vậy, là bị chìm-đắm bởi nước lụt. 7 Nhưng trời đất thời bây giờ cũng là bởi lời ấy mà còn lại, và để dành cho lửa; lửa sẽ đốt nó đi trong ngày phán-xét và hủy-phá kẻ ác. 8 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, chớ nên quên rằng ở trước mặt Chúa một ngày như ngàn năm, ngàn năm như một ngày. 9 Chúa không chậm-trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn-nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn-năn. 10 Song le, ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm. Bấy giờ các từng trời sẽ có tiếng vang-rầm mà qua đi, các thể-chất bị đốt mà tiêu-tán, đất cùng mọi công-trình trên nó đều sẽ bị đốt cháy cả.

11 Vì mọi vật đó phải tiêu-tán thì anh em đáng nên thánh và tin-kính trong mọi sự ăn-ở của mình là dường nào, 12 trong khi chờ-đợi trông-mong cho ngày Đức Chúa Trời mau đến, là ngày các từng trời sẽ bị đốt mà tiêu-tán, các thể-chất sẽ bị thiêu mà tan-chảy đi! 13 Vả, theo lời hứa của Chúa, chúng ta chờ-đợi trời mới đất mới, là nơi sự công-bình ăn-ở. 14 Vậy nên, hỡi kẻ rất yêu-dấu, vì anh em trông-đợi những sự đó, thì phải làm hết sức mình, hầu cho Chúa thấy anh em ở bình-an, không dấu-vít, chẳng chỗ trách được. 15 Lại phải nhìn biết rằng sự nhịn-nhục lâu-dài của Chúa chúng ta cốt vì cứu-chuộc anh em, cũng như Phao-lô, anh rất yêu-dấu của chúng ta, đã đem sự khôn-ngoan được ban cho mình mà viết thơ cho anh em vậy. 16 Ấy là đều người đã viết trong mọi bức thơ, nói về những sự đó, ở trong có mấy khúc khó hiểu, mà những kẻ dốt-nát và tin không quyết đem giải sai ý-nghĩa, cũng như họ giải sai về các phần Kinh-thánh khác, chuốc lấy sự hư-mất riêng về mình.

17 Hỡi kẻ rất yêu-dấu, vì anh em đã được biết trước, vậy hãy giữ cho cẩn-thận, e anh em cũng bị sự mê-hoặc của những người ác ấy dẫn-dụ, mất sự vững-vàng của mình chăng. 18 Hãy tấn-tới trong ân-điển và trong sự thông-biết Chúa và Cứu-Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus-Christ. Nguyền xin vinh-hiển về nơi Ngài, từ rày đến đời đời! A-men.

< Lui    Trang Lịch     Tới >