Tác-giả cầu-nguyện Chúa cứu mình khỏi kẻ thù-nghịch
Thơ Đa-vít làm
35 1 Hỡi Đức Giê-hô-va, xin hãy cãi-cọ cùng kẻ cãi-cọ tôi,
Hãy chinh-chiến với kẻ chinh-chiến cùng tôi.
2 Xin hãy cầm lấy khiên nhỏ và lớn,
Chổi-dậy đặng giúp-đỡ tôi.
3 Xin hãy rút giáo, cản đường kẻ nào rượt theo tôi;
Hãy nói cùng linh-hồn tôi: Ta là sự cứu-rỗi ngươi.
4 Nguyện kẻ tìm giết mạng-sống tôi phải bị hổ-thẹn và sỉ-nhục;
Ước gì kẻ toan hại tôi phải lui lại, và bị mất-cỡ.
5 Nguyện chúng nó như trấu bị gió thổi đùa,
Cầu-xin thiên-sứ Đức Giê-hô-va đuổi chúng nó đi!
6 Nguyện đường chúng nó phải tối-mịt và trơn-trợt,
Cầu thiên-sứ Đức Giê-hô-va đuổi theo chúng nó!
7 Vì vô-cớ chúng nó gài kín lưới cho tôi,
Và vô-cớ đào một cái hầm cho linh-hồn tôi.
8 Nguyện tai-họa không ngờ đến hãm-áp nó,
Ước gì lưới nó gài kín bắt lại nó;
Nguyện nó sa vào đó, và bị diệt đi.
9 Linh-hồn tôi sẽ vui-vẻ nơi Đức Giê-hô-va,
Mừng-rỡ về sự cứu-rỗi của Ngài.
10 Các xương-cốt tôi sẽ nói: Hỡi Đức Giê-hô-va,
Ngài giải-cứu người khốn-cùng khỏi kẻ mạnh hơn người,
Cứu người khốn-cùng và kẻ thiếu-thốn khỏi đứa cướp-lột:
Vậy, có ai giống như Ngài chăng?
11 Những chứng gian dấy lên,
Tra-hỏi những việc tôi không biết đến.
12 Chúng nó lấy dữ trả lành;
Linh-hồn tôi bị bỏ-xuội.
13 Còn tôi, khi chúng nó đau, tôi bèn mặc lấy bao,
Kiêng ăn ép linh-hồn tôi,
Lời cầu-nguyện tôi trở vào ngực tôi.
14 Tôi cư-xử dường như là bạn-hữu hay là anh em tôi;
Tôi buồn đi cúi xuống như kẻ than-khóc mẹ mình.
15 Nhưng trong lúc tôi bị gian-nan, chúng nó bèn nhóm lại vui-mừng;
Những kẻ cáo gian đều nhóm lại nghịch cùng tôi, song tôi chẳng biết;
Chúng nó cấu-xé tôi không ngừng.
16 Chúng nó nghiến răng nghịch tôi
Với những kẻ ác-tệ hay nhạo-báng.
17 Chúa ôi! Chúa chịu xem đều ấy cho đến chừng nào?
Xin hãy cứu-vớt linh-hồn tôi khỏi sự phá-tan của chúng nó,
Và rút mạng-sống tôi khỏi sư-tử.
18 Tôi sẽ cảm-tạ Chúa trong hội lớn,
Ngợi-khen Ngài giữa dân đông.
19 Cầu-xin chớ cho những kẻ làm thù-nghịch tôi vô-cớ mừng-rỡ về tôi;
Cũng đừng để các kẻ ghét tôi vô-cớ nheo con mắt.
20 Vì chúng nó chẳng nói lời hòa-bình;
Nhưng toan phỉnh-gạt các người hiền-hòa trong xứ.
21 Chúng nó hả miệng hoát ra nghịch tôi,
Mà rằng: Ha, ha! mắt ta đã thấy đều đó rồi.
22 Đức Giê-hô-va ôi! Ngài đã thấy đều ấy, xin chớ làm thinh:
Chúa ôi! chớ dan xa tôi.
23 Hỡi Đức Chúa Trời là Chúa tôi, hãy tỉnh-thức, hãy chổi-dậy, để phán-xét tôi công-bình,
Và binh-vực duyên-cớ tôi.
24 Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi, hãy đoán-xét tôi tùy sự công-bình của Chúa;
Chớ để chúng nó vui-mừng vì cớ tôi.
25 Chớ để chúng nó nói trong lòng rằng: À! kìa, đều chúng ta ước-ao đó;
Hoặc nói rằng: Chúng ta đã nuốt trọn nó rồi.
26 Phàm kẻ nào vui-mừng về sự tai-họa tôi,
Nguyện họ đều bị hổ-thẹn và mất-cỡ;
Phàm người nào dấy lên cùng tôi cách kiêu-ngạo,
Nguyện họ đều bị bao-phủ xấu-hổ và sỉ-nhục.
27 Còn ai binh duyên-cớ công-bình tôi,
Nguyện họ đều reo-mừng;
Nguyện họ thường nói không ngớt: Đáng tôn-trọng Đức Giê-ho-va thay!
Là Đấng vui cho tôi-tớ Ngài được may-mắn.
28 Vậy, lưỡi tôi sẽ thuật sự công-bình Chúa,
Và trọn ngày ngợi-khen Chúa.
Trong cơn đau bịnh, tác-giả than-thở về kẻ thù-nghịch và bậu-bạn giả
Thơ Đa-vít làm. Cho thầy nhạc-chánh
41 1 Phước cho người nào đoái đến kẻ khốn-cùng!
Trong ngày tai-họa Đức Giê-hô-va sẽ giải-cứu người.
2 Đức Giê-hô-va sẽ gìn-giữ người, bảo-tồn mạng-sống người:
Người sẽ được phước trên đất,
Và Ngài chắc không phó người cho ý-muốn của kẻ thù-nghịch người.
3 Đức Giê-hô-va sẽ nâng-đỡ người tại trên giường rũ-liệt;
Trong khi người đau bịnh, Chúa sẽ cải-dọn cả giường người.
4 Tôi đã nói: Đức Giê-hô-va ôi! xin thương-xót tôi,
Chữa lành linh-hồn tôi, vì tôi đã phạm tội cùng Ngài.
5 Những kẻ thù-nghịch tôi chúc tôi đều ác, mà rằng:
Nó sẽ chết chừng nào? Danh nó sẽ diệt khi nào?
6 Nếu có người đến thăm tôi, bèn nói những lời dối-trá;
Lòng nó chứa cho nó gian-ác;
Rồi nó đi ra ngoài nói lại.
7 Hết thảy những kẻ ghét tôi đều xầm-xì nghịch tôi;
Chúng nó toan mưu hại tôi:
8 Một thứ bịnh ác dính đeo trên mình nó;
Kìa, bây giờ nó nằm rồi, ắt sẽ chẳng hề chổi-dậy nữa.
9 Đến đỗi người bạn thân tôi,
Mà lòng tôi tin-cậy, và đã ăn bánh tôi,
Cũng giơ gót lên nghịch cùng tôi.
10 Đức Giê-hô-va ôi! xin hãy thương-xót tôi, và nâng-đỡ tôi,
Thì tôi sẽ báo-trả chúng nó.
11 Nếu kẻ thù-nghịch không thắng hơn tôi,
Nhờ đó tôi sẽ nhìn-biết Chúa đẹp lòng tôi.
12 Song, nhơn vì sự thanh-liêm tôi, Chúa nâng-đỡ tôi,
Lập tôi đứng vững ở trước mặt Chúa đời đời.
13 Đáng ngợi-khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên,
Từ trước vô-cùng cho đến đời đời!
A-men, A-men!
Cầu-nguyện Chúa giải-cứu cho
43 1 Đức Chúa Trời ôi! xin hãy đoán-xét tôi, và binh-vực duyên-cớ tôi đối cùng một dân vô-đạo;
Hãy giải-cứu tôi khỏi người dối-gạt chẳng công-bình.
2 Vì, Đức Chúa Trời ôi! Chúa là sức-lực tôi; cớ sao Chúa đã từ-bỏ tôi?
Nhơn sao tôi phải ở buồn-thảm
Vì cớ kẻ thù-nghịch hà-hiếp tôi?
3 Cầu Chúa phát ánh-sáng và sự chơn-thật của Chúa ra:
Nó sẽ dẫn tôi, đưa tôi đến núi thánh và nơi-ở của Chúa.
4 Bấy giờ tôi sẽ đi đến bàn-thờ Đức Chúa Trời,
Tức đến cùng Đức Chúa Trời, là sự rất vui-mừng của tôi;
Hỡi Chúa, là Đức Chúa Trời tôi, tôi sẽ lấy đờn cầm mà ngợi-khen Chúa.
5 Hỡi linh-hồn ta, cớ sao ngươi sờn-ngã và bồn-chồn trong mình ta?
Hãy trông-cậy nơi Đức Chúa Trời; ta sẽ còn ngợi-khen Ngài nữa:
Ngài là sự cứu-rỗi của mặt ta, và là Đức Chúa Trời ta.
Đức Chúa Trời là nơi nương-náu của dân-sự Ngài
Thơ hát con-cháu Cô-rê làm. Cho thầy nhạc-chánh dùng về điếu « A-la-mốt »
46 1 Đức Chúa Trời là nơi nương-náu và sức-lực của chúng tôi,
Ngài sẵn giúp-đỡ trong cơn gian-truân.
2 Vì vậy, chúng tôi chẳng sợ dầu đất bị biến-cải,
Núi lay-động và bị quăng vào lòng biển;
3 Dầu nước biển ầm-ầm sôi-bọt,
Và các núi rúng-động vì cớ sự chuyển-dậy của nó.(Sê-la)
4 Có một ngọn sông, dòng nước nó làm vui thành Đức Chúa Trời,
Là nơi thánh về chỗ-ở của Đấng Chí-Cao.
5 Đức Chúa Trời ở giữa thành ấy; thành ấy sẽ không bị rúng-động.
Vừa rạng-đông Đức Chúa Trời sẽ giúp-đỡ nó.
6 Các dân náo-loạn, các nước rúng-động;
Đức Chúa Trời phát tiếng, đất bèn tan-chảy.
7 Đức Giê-hô-va vạn-quân ở cùng chúng tôi;
Đức Chúa Trời Gia-cốp là nơi nương-náu của chúng tôi. (Sê-la)
8 Hãy đến nhìn-xem các công-việc của Đức Giê-hô-va,
Sự phá-tan Ngài đã làm trên đất là dường nào!
9 Ngài dẹp yên giặc cho đến đầu-cùng trái đất,
Bẻ gãy các cung, chặt các giáo ra từng miếng,
Và đốt xe nơi lửa.
10 Hãy yên-lặng và biết rằng ta là Đức Chúa Trời;
Ta sẽ được tôn-cao trong các nước, cũng sẽ được tôn-cao trên đất.
11 Đức Giê-hô-va vạn-quân ở cùng chúng tôi;
Đức Chúa Trời Gia-cốp là nơi nương-náu của chúng tôi. (Sê-la)
Cầu-nguyện Chúa diệt những kẻ gian-tà
Thơ Đa-vít làm để dạy-dỗ. Cho thầy nhạc-chánh dùng về nhạc-khí bằng dây
55 1 Lạy Đức Chúa Trời, xin hãy lắng tai nghe lời cầu-nguyện tôi,
Chớ ẩn mặt Chúa cho khỏi nghe lời nài-xin tôi.
2 Xin hãy nghe, và đáp lại tôi;
Tôi xốn-xang, than-thở, và rên-siết,
3 Bởi tiếng kẻ thù-nghịch, và bởi kẻ ác hà-hiếp;
Vì chúng nó thêm sự ác trên mình tôi,
Bắt-bớ tôi cách giận-dữ.
4 Lòng tôi rất đau-đớn trong mình tôi,
Sự kinh-khiếp về sự chết đã áp lấy tôi.
5 Nỗi sợ-sệt và sự run-rẩy đã giáng trên tôi,
Sự hoảng-hốt đã phủ lấy tôi.
6 Tôi có nói: Ôi! chớ chi tôi có cánh như bò-câu,
Ắt sẽ bay đi và ở được yên-lặng.
7 Phải, tôi sẽ trốn đi xa,
Ở trong đồng vắng.(Sê-la)
8 Tôi sẽ lật-đật chạy đụt khỏi gió dữ,
Và khỏi dông-tố.
9 Hỡi Chúa, hãy nuốt chúng nó, khiến cho lôn-xộn tiếng chúng nó;
Vì tôi thấy sự hung-bạo và sự tranh-giành trong thành.
10 Ngày và đêm chúng nó đi vòng-quanh trên vách-thành;
Sự ác và đều khuấy-khỏa ở giữa thành.
11 Sự gian-tà cũng ở giữa thành;
Đều hà-hiếp và sự giả-ngụy không lìa khỏi đường-phố nó.
12 Vì chẳng kẻ thù-nghịch sỉ-nhục tôi; bằng vậy, tôi có thể chịu được;
Cũng chẳng kẻ ghét tôi dấy lên cùng tôi cách kiêu-ngạo;
Bằng vậy, tôi đã có thể ẩn mình khỏi nó.
13 Nhưng chính là ngươi, kẻ bình-đẳng cùng tôi,
Bậu-bạn tôi, thiết-hữu tôi.
14 Chúng tôi đã cùng nhau nghị-bàn cách êm-dịu;
Chúng tôi đi với đoàn đông đến nhà Đức Chúa Trời.
15 Nguyện sự chết thình-lình xảy đến chúng nó!
Nguyện chúng nó còn sống phải sa xuống Âm-phủ!
Vì sự ác ở nhà chúng nó, tại trong lòng chúng nó.
16 Còn tôi kêu-cầu cùng Đức Chúa Trời,
Đức Giê-hô-va ắt sẽ cứu tôi.
17 Buổi chiều, buổi sáng, và ban trưa, tôi sẽ than-thở rên-siết;
Ngài ắt sẽ nghe tiếng tôi.
18 Ngài đã chuộc linh-hồn tôi khỏi cơn trận dàn nghịch cùng tôi, và ban bình-an cho tôi,
Vì những kẻ chiến-đấu cùng tôi đông lắm.
19 Đức Chúa Trời, là Đấng hằng có từ trước vô-cùng,
Sẽ nghe và báo-trả chúng nó; (Sê-la)
Vì chúng nó chẳng có sự biến-cải trong mình,
Cũng chẳng kính-sợ Đức Chúa Trời.
20 Kẻ ác đã tra tay trên những người ở hòa-bình cùng nó;
Nó đã bội-nghịch giao-ước mình.
21 Miệng nó trơn-láng như mỡ sữa,
Nhưng trong lòng có sự giặc-giã.
Các lời nó dịu-dàng hơn dầu,
Nhưng thật là những thanh gươm trần.
22 Hãy trao gánh-nặng ngươi cho Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ nâng-đỡ ngươi;
Ngài sẽ chẳng hề cho người công-bình bị rúng-động.
23 Hỡi Đức Chúa Trời, kẻ ham đổ huyết và người giả-ngụy sống chẳng đến được nửa số các ngày định cho mình;
Chúa sẽ xô chúng nó xuống hầm diệt-vong;
Còn tôi sẽ tin-cậy nơi Chúa.