Ngày 19 tháng Hai

< Lui     Trang Lịch     Tới >

Đọc Phục truyền 18:9-14; Xuất 22:18; Lê-vi 20:27; Phục truyền 13:1-5, 18:15-22; 5:11; Xuất 22:28a; Lê-vi 24:10-16,23; Xuất 22:29-30; 34:19-20; 23:19a; Phục truyền 15:19-23; 18:1-8; 14:22-29; 26:1-15; Lê-vi 19:23-25; Phục truyền 5:12-15; Xuất 31:16,17; Lê-vi 19:30, 23:1-3;Xuất 35:3, 34:21, 31:12-15; Dân số 15:32-36

Sự bói-khoa và sự tà-thuật

(Phục truyền) 18   9 Khi ngươi đã vào xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho, chớ tập bắt chước những sự gớm-ghiếc của các dân-tộc ở tại đó. 10 Ở giữa ngươi chớ nên có ai đem con trai hay con gái mình ngang qua lửa, chớ nên có thầy bói, hoặc kẻ hay xem sao mà bói, thầy phù-thủy, thầy pháp, 11 kẻ hay dùng ếm-chú, người đi hỏi đồng-cốt, kẻ thuật-số, hay là kẻ đi cầu vong; 12 vì Đức Giê-hô-va lấy làm gớm-ghiếc kẻ làm các việc ấy, và vì các sự gớm-ghiếc ấy, nên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đuổi các dân-tộc đó khỏi trước mặt ngươi. 13 Ngươi phải ở trọn-vẹn với Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. 14 Vì những dân-tộc mà ngươi sẽ đuổi đi, nghe theo tà-thuật và bói-khoa; song về phần ngươi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi không cho phép ngươi làm như vậy.

(Xuất Ê-díp-tô) 22   18 Ngươi chớ để các đồng-cốt sống.

(Lê vi) 20   27 Khi nào một người nam hay nữ làm đồng-cốt, hay là bói-khoa, thì hẳn sẽ bị xử-tử; người ta sẽ ném đá chúng nó: huyết chúng nó sẽ đổ lại trên mình chúng nó.

(Phục truyền) 13   1 Nếu giữa ngươi có nổi lên một tiên-tri hay là một kẻ hay chiêm-bao làm cho ngươi một dấu kỳ hoặc phép lạ, 2 nếu dấu kỳ hoặc phép lạ nầy mà người đã nói với ngươi được ứng-nghiệm, và người có nói rằng: Ta hãy đi theo hầu-việc các thần khác mà ngươi chẳng hề biết, 3 thì chớ nghe lời của tiên-tri hay là kẻ hay chiêm-bao ấy, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi thử các ngươi, đặng biết các ngươi có hết lòng hết ý kính-mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi chăng. 4 Các ngươi phải theo Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi, kính-sợ Ngài, gìn-giữ các điều-răn Ngài, vâng nghe tiếng phán Ngài, phục-sự Ngài và tríu-mến Ngài. 5 Nhưng người ta phải giết tiên-tri hay là kẻ hay chiêm-bao ấy, vì hắn có giục dấy loạn cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, là Đấng đã đem các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, chuộc các ngươi khỏi nhà nô-lệ, — đặng xô ngươi ra ngoài con đường của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chỉ cho ngươi đi. Ấy, ngươi sẽ diệt kẻ hung-ác khỏi giữa mình là như vậy.

18   15 Từ giữa anh em ngươi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ lập lên một đấng tiên-tri như ta; các ngươi khá nghe theo đấng ấy! 16 Đó là đều chánh ngươi đã cầu Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, tại Hô-rếp, trong ngày nhóm-hiệp, mà rằng: Cầu-xin tôi chớ nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi nữa, và chớ thấy đám lửa hừng nầy nữa, e tôi chết chăng. 17 Bấy giờ, Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Chúng nó nói có lý; 18 ta sẽ lập lên cho chúng một đấng tiên-tri như ngươi, thuộc trong anh em chúng, ta sẽ lấy các lời ta để trong miệng người, thì người sẽ nói cho chúng mọi đều ta phán dặn người. 19 Bằng có ai không nghe theo lời ta mà đấng tiên-tri nhơn danh ta nói, thì ta sẽ hạch ai đó. 20 Còn kẻ tiên-tri có lòng kiêu-ngạo, nhơn danh ta nói đều chi ta không biểu người nói, hay là nhơn danh các thần khác mà nói, thì kẻ tiên-tri ấy phải chết.

21 Nếu ngươi nói trong lòng rằng: Làm sao chúng ta nhìn biết được lời nào là lời Đức Giê-hô-va không có phán? 22 Khi kẻ tiên-tri nhơn danh Đức Giê-hô-va nói, ví bằng lời người nói không xảy đến và không ứng-nghiệm, ấy là lời mà Đức Giê-hô-va chẳng có phán. Kẻ tiên-tri đó bởi sự kiêu-ngạo mà nói ra: chớ sợ người.

Luật liên quan với tội phạm thượng

Tôn trọng Đấng Cầm quyền trên toàn cỏi vũ trụ là điều hết sức cần thiết.

5   11 Ngươi chớ lấy danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mà làm chơi; vì Đức Giê-hô-va không cầm bằng vô-tội kẻ nào lấy danh Ngài mà làm chơi.

(Xuất Ê-díp-tô) 22 28 Ngươi chớ nên nói lộng-ngôn cùng Đức Chúa Trời,

Luật-lệ về người nói lộng-ngôn

(Lê-vi) 24   10 Có một đứa con trai, mẹ là người Y-sơ-ra-ên, và cha là người Ê-díp-tô, đi ra giữa vòng dân Y-sơ-ra-ên, đánh lộn tại nơi trại-quân với một người Y-sơ-ra-ên. 11-12 Đứa trai đó nói phạm đến và rủa-sả danh Đức Giê-hô-va; người ta dẫn nó đến Môi-se, bèn giam nó vào ngục cho đến chừng Đức Giê-hô-va phán định phải xử làm sao. Mẹ nó tên là Sê-lô-mít, con gái của Điệp-ri, thuộc về chi-phái Đan. 13 Vả, Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: 14 Hãy đem kẻ đã rủa-sả ra ngoài trại-quân, hết thảy ai đã có nghe nó phải đặt tay mình trên đầu nó, và cả hội-chúng phải ném đá nó. 15 Đoạn hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Người nào rủa-sả Đức Chúa Trời mình sẽ mang sự hình-phạt của tội mình. 16 Ai nói phạm đến danh Đức Giê-hô-va hẳn sẽ bị xử-tử; cả hội-chúng sẽ ném đá nó: mặc dầu nó là kẻ khách ngoại-bang hay là sanh trong xứ, hễ khi nào nói phạm đến danh Đức Giê-hô-va, thì sẽ bị xử-tử.

23 Vậy, Môi-se nói lại cùng dân Y-sơ-ra-ên, biểu đem kẻ đã rủa-sả ra khỏi trại-quân rồi ném đá nó. Thế thì, dân Y-sơ-ra-ên làm y như lời Đức Giê-hô-va đã truyền dặn Môi-se.

Luật về Dâng Hiến

Để nuôi dưỡng ý thức đúng đắn về thứ tự ưu tiên và lòng biết ơn, Đức Chúa Trời ban hành các luật đòi hỏi những của lễ từ những thứ đầu mùa và tốt nhất. Những của lễ này được dùng để hỗ trợ công việc thuộc linh của các thầy tế lễ và người Lê-vi, và để giúp đỡ những người có nhu cầu đặc biệt.

Luật về sự dâng con đầu lòng

(Xuất Ê-díp-tô) 22  29 Ngươi chớ trễ-nải mà dâng cho ta những hoa-quả đầu mùa của ngươi chứa trong vựa và rượu ép chảy nơi bàn ép. Ngươi cũng phải dâng cho ta con trai đầu lòng ngươi. 30 Về phần chiên và bò ngươi cũng hãy làm như vậy; trong bảy ngày đầu, con đầu lòng ở cùng mẹ nó, qua ngày thứ tám ngươi hãy dâng nó cho ta.

34  19 Các con trưởng-nam đều thuộc về ta; cùng các con đực đầu lòng của bầy súc-vật ngươi, hoặc bò hoặc chiên cũng vậy. 20 Nhưng ngươi sẽ bắt một chiên con hay là dê con mà chuộc một con lừa đầu lòng. Nếu chẳng chuộc nó, ngươi hãy bẻ cổ nó. Ngươi sẽ chuộc các con trưởng-nam mình; và chớ ai đi tay không đến chầu trước mặt ta.

23  19 Những hoa-quả đầu mùa của đất, ngươi phải đem đến đền-thờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.

(Phục truyền) 15 19 Ngươi phải biệt riêng ra thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mọi con đầu lòng đực sanh trong bầy bò hay chiên của ngươi. Chớ cày bằng con đầu lòng của bò cái mình, và chớ hớt lông con đầu lòng của chiên cái mình. 20 Mỗi năm, ngươi và gia-quyến ngươi sẽ ăn nó trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, tại nơi mà Ngài sẽ chọn. 21 Nhưng nếu nó có tì-vít chi, què hay đui, hoặc bị tật nặng khác, thì chớ dâng nó cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, 22 phải ăn nó trong thành mình: kẻ bị ô-uế và kẻ được sạch cũng đều được ăn hết, như ăn con hoàng-dương hay là con nai đực. 23 Chỉn ngươi chớ ăn huyết nó; phải đổ huyết trên đất như nước vậy.

Phép của những thầy tế-lễ và người Lê-vi

18   1 Những thầy tế-lễ về dòng Lê-vi, và cả chi-phái Lê-vi không có phần, cũng không có sản-nghiệp chung với Y-sơ-ra-ên. Chúng sẽ hưởng những của tế-lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va, và cơ-nghiệp Ngài, mà nuôi lấy mình. 2 Vậy, chúng không có phần sản-nghiệp giữa anh em mình: Đức Giê-hô-va là cơ-nghiệp của họ, y như Ngài đã phán. 3 Vả, nầy là phần định mà những thầy tế-lễ sẽ có phép lấy trong các lễ-vật của dân-sự dâng lên, hoặc bằng bò đực hay là chiên: cái chẻo vai, cái hàm, và cái bụng. 4 Ngươi sẽ cấp cho người của đầu mùa về ngũ-cốc, rượu, dầu, và lông chiên hớt đầu-tiên của ngươi; 5 vì tại trong các chi-phái ngươi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chọn thầy tế-lễ, để người và các con trai người nhơn danh Đức Giê-hô-va chầu-chực và phục-sự trước mặt Ngài đời đời không dứt.

6 Khi một người Lê-vi ở bất-luận thành nào chỗ nào tại trong Y-sơ-ra-ên, mà thành-tâm đến nơi Đức Giê-hô-va sẽ chọn, 7 và nếu người nhơn danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, hầu việc như hết thảy anh em mình, là người Lê-vi, vẫn chầu-chực tại đó trước mặt Đức Giê-hô-va, 8 thì người sẽ có một phần lương-thực bằng phần của các anh em mình, không kể của người có thể bán được về của tổ-nghiệp mình.

14    22 Mỗi năm ngươi chớ quên đóng thuế một phần mười về huê-lợi của giống mình gieo, mà đồng ruộng mình sanh-sản. 23 Tại trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, trong nơi Ngài sẽ chọn đặng để danh Ngài ở, ngươi phải ăn vật thuế một phần mười về ngũ-cốc, rượu, dầu, và con đầu lòng của bày bò hay chiên của ngươi, hầu cho ngươi tập hằng kính-sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. 24 Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban phước cho, nếu đường đi lấy làm xa quá cho ngươi, đến đỗi không thế đem nộp của thuế một phần mười ấy được, — vì chỗ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi chọn để đặt danh Ngài, cách xa ngươi, — 25 thì bấy giờ, ngươi hãy đổi thuế một phần mười đó ra bạc, cầm bạc nầy trong tay, đi đến nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chọn, 26 rồi đưa bạc ấy đổi lấy mọi thức chi mình ước-ao, hoặc bò hay chiên, hoặc rượu hay là đồ uống say, tức là mọi món chi mình muốn. Ngươi phải ăn nó tại đó, trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và vui-vẻ với gia-quyến mình. 27 Chớ bỏ-bê người Lê-vi ở trong thành ngươi, vì người không có phần, cũng không hưởng cơ-nghiệp chi chung với ngươi.

28 Cuối hạn ba năm, ngươi phải lấy một phần mười của huê-lợi năm ấy ra, chứa tại trong thành mình. 29 Bấy giờ, người Lê-vi, vốn không có phần chi, cũng chẳng hưởng cơ-nghiệp chi chung với ngươi, luôn với người khách, kẻ mồ-côi, và người góa-bụa ở trong thành ngươi, sẽ đều đến ăn cho no-nê, hầu cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban phước cho mọi công-việc tay ngươi đã làm.

Sản-vật đầu mùa. — Thuế một phần mười về năm thứ ba

26   1 Khi ngươi đã vào trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản-nghiệp, khi nhận được và ở tại đó rồi, 2 thì phải lấy hoa-quả đầu mùa của thổ-sản mình thâu-hoạch trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi, để trong một cái giỏ, rồi đi đến chỗ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ chọn để danh Ngài ở. 3 Ngươi sẽ tới cùng thầy tế-lễ làm chức đương thì đó, mà nói rằng: Ngày nay, trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ông, tôi nhận biết tôi đã vào trong xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề cùng tổ-phụ ban cho chúng tôi. 4 Đoạn, thầy tế-lễ sẽ lấy cái giỏ khỏi tay ngươi, để trước bàn-thờ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.

5 Đoạn, ngươi cất tiếng nói tại trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi rằng: Tổ-phụ tôi là người A-ram phiêu-lưu, đi xuống xứ Ê-díp-tô kiều-ngụ tại đó, số người ít, mà lại trở thành một dân-tộc lớn, mạnh và đông. 6 Người Ê-díp-tô ngược-đãi và khắc-bức chúng tôi, bắt làm công-dịch nhọc-nhằn. 7 Bấy giờ, chúng tôi kêu-van cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ chúng tôi; Đức Giê-hô-va nghe thấu, thấy sự gian-nan lao-khổ và sự hà-hiếp của chúng tôi, 8 bèn dùng cánh tay quyền-năng giơ thẳng ra và các dấu kỳ, phép lạ lớn đáng kinh-khủng, mà rút chúng tôi khỏi xứ Ê-díp-tô, 9 dẫn chúng tôi vào nơi nầy, và ban xứ nầy cho, tức là xứ đượm sữa và mật. 10 Vậy bây giờ, Đức Giê-hô-va ôi! tôi đem những hoa-quả đầu mùa của đất mà Ngài đã ban cho tôi. Đoạn, ngươi sẽ để hoa-quả đó trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và thờ-lạy trước mặt Ngài; 11 rồi ngươi, người Lê-vi, và kẻ khách lạ ở giữa ngươi, luôn với nhà của người sẽ vui-vẻ về các phước-lành mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban cho ngươi.

12 Khi ngươi đã thâu xong các thuế một phần mười về huê-lợi năm thứ ba, là năm thuế một phần mười, thì phải cấp thuế đó cho người Lê-vi, khách lạ, kẻ mồ-côi, và cho người góa-bụa, dùng làm lương-thực trong các thành ngươi, và những người ấy sẽ ăn no-nê; 13 rồi ngươi sẽ nói tại trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, rằng: Tôi đã đem những vật thánh khỏi nhà tôi và cấp cho người Lê-vi, khách lạ, kẻ mồ-côi, cùng người góa-bụa, chiếu theo các mạng-lịnh mà Ngài đã phán dặn tôi; tôi không phạm, cũng không quên một mạng-lịnh nào của Ngài. 14 Trong lúc tang-chế, tôi không ăn đến vật thánh nầy; khi bị ô-uế, tôi không đụng đến đó, và cũng không vì một người chết mà dùng đến; tôi vâng theo tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi, và làm y như mọi đều Ngài đã phán dặn tôi. 15 Cầu Chúa từ nơi cư-sở thánh của Ngài trên trời cao, đoái xem và ban phước cho dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, cùng đất mà Ngài đã ban cho chúng tôi, tức là xứ đượm sữa và mật nầy, y như Ngài đã thề cùng tổ-phụ chúng tôi.

(Lê-vi) 19  23 Khi các ngươi sẽ vào xứ Ca-na-an, và đã trồng các thứ cây trái rồi, hãy coi các trái chiếng nó không sạch, như chưa chịu phép cắt-bì; trong ba năm các ngươi hãy coi nó không sạch, chớ nên ăn; 24 nhưng qua năm thứ tư, các trái nó sẽ nên thánh làm của-lễ khen-ngợi Đức Giê-hô-va. 25 Qua năm thứ năm, các ngươi phải ăn trái, hầu cho cây thêm hoa-quả: Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi.

Luật về ngày Sa-bát

Để thúc đẩy việc ghi nhớ liên tục, và để tạo ra những dịp định kỳ cho việc thờ phượng Đức Chúa Trời một cách trang trọng, nhiều ngày, tháng và năm đặc biệt được dành riêng cho việc kỷ niệm toàn dân và sự tận tâm cá nhân.

Ngày thờ phượng đầu tiên và quan trọng nhất, ngày Sa-bát, được truyền lệnh không ít hơn 12 lần trong suốt việc ban hành luật pháp. Nó tượng trưng cho ngày Đức Chúa Trời nghỉ ngơi sau khi sáng tạo, và là lời nhắc nhở rằng không có ngày nghỉ nào được cho phép khi dân Y-sơ-ra-ên còn trong cảnh nô lệ ở Ai Cập. Đó là ngày duy nhất trong tuần khi mọi sự chú ý có thể tập trung vào Đức Chúa Trời và các phước lành của Ngài. Và, mặc dù ngày Sa-bát rơi vào ngày cuối cùng của mỗi tuần, nó báo trước một thời điểm khi ngày đầu tiên của mỗi tuần sẽ được tuân giữ để tưởng nhớ sự kiện vĩ đại nhất đã xảy ra kể từ khi sáng tạo.

(Phục truyền) 5 12 Hãy giữ ngày nghỉ đặng làm nên thánh, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phán dặn ngươi. 13 Ngươi hãy làm hết công-việc mình trong sáu ngày; 14 nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi: chớ làm một công-việc nào hết, hoặc ngươi, con trai con gái, tôi trai tớ gái của ngươi, hoặc bò, lừa, hoặc một trong các súc-vật của ngươi, hay là khách ở trong nhà ngươi, hầu cho tôi trai và tớ gái ngươi cũng được nghỉ như ngươi. 15 Khá nhớ rằng ngươi đã làm tôi-mọi nơi xứ Ê-díp-tô, và Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi dùng tay quyền-năng giơ thẳng ra đem ngươi ra khỏi đó; bởi cớ ấy cho nên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi có dặn biểu ngươi phải giữ ngày nghỉ.

(Xuất) 31 16 Ấy vậy, dân Y-sơ-ra-ên sẽ giữ ngày sa-bát trải các đời của họ, như một giao-ước đời đời. 17 Ấy là một dấu đời đời cho ta cùng dân Y-sơ-ra-ên, vì Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời và đất trong sáu ngày, qua ngày thứ bảy Ngài nghỉ và lấy sức lại.

(Lê-vi) 19 30 Các ngươi phải giữ những sa-bát ta, và tôn-kính nơi thánh ta: Ta là Đức Giê-hô-va.

23   1 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 2 Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên rằng: Nầy là những ngày lễ của Đức Giê-hô-va các ngươi hãy rao-truyền ra là các hội thánh.

3 Người ta làm việc trong sáu ngày, nhưng qua ngày thứ bảy là ngày sa-bát, một ngày nghỉ, tức một sự nhóm-hiệp thánh; đừng làm một công-việc gì; ấy là lễ sa-bát của Đức Giê-hô-va trong những nơi các ngươi ở.

35  3 Nhằm ngày sa-bát chớ nổi lửa trong nhà nào của các ngươi hết.

34  21 Trong sáu ngày ngươi hãy làm công-việc, nhưng qua ngày thứ bảy hãy nghỉ, dẫu mùa cày hay mùa gặt ngươi cũng phải nghỉ vậy.

31 12 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 13 Phần ngươi, hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Nhứt là các ngươi hãy giữ ngày sa-bát ta, vì là một dấu giữa ta và các ngươi, trải qua mọi đời, để thiên-hạ biết rằng ta, là Đức Giê-hô-va, làm cho các ngươi nên thánh. 14 Vậy, hãy giữ ngày sa-bát, vì là một ngày thánh cho các ngươi. Kẻ nào phạm đến ngày đó, phải bị xử-tử; kẻ nào làm một việc chi trong ngày đó, cũng sẽ bị truất khỏi vòng dân-sự. 15 Người ta sẽ làm công-việc trong sáu ngày, nhưng qua ngày thứ bảy là ngày sa-bát, tức là ngày nghỉ, biệt riêng ra thánh cho Đức Giê-hô-va. Trong ngày sa-bát hễ ai làm một việc chi sẽ bị xử-tử.

Người phạm ngày sa-bát bị phạt xử-tử

(Dân số) 15   32 Vả, dân Y-sơ-ra-ên đương ở tại đồng vắng, gặp một người lượm củi trong ngày sa-bát; 33 những kẻ gặp người đương lượm củi dẫn người đến Môi-se, A-rôn, và cả hội-chúng. 34 Họ bắt người giam tù, vì đều phải làm cho người chưa nhứt-định. 35 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Người nầy phải phạt xử-tử, cả hội-chúng hãy ném đá người ngoài trại-quân. 36 Vậy, cả hội-chúng đem người ra ngoài trại-quân mà ném đá, và người chết, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se.

< Lui     Trang Lịch     Tới >