Ngày 17 tháng Mười Hai

Đọc 1 Ti-mô-thê 1:1 - 6: 21

Thư Thứ Nhất Gởi Cho Ti-mô-thê

Có lẽ là từ Ma-xê-đoan mà Phao-lô viết cho Ti-mô-thê, người như một nhà truyền giáo trẻ đang đối mặt với những thách thức nghiêm trọng về đức tin và giáo lý trong hội thánh tại Ê-phê-sô. Do đó Phao-lô đề cập đến các vấn đề về tổ chức hội thánh và hành vi, đặc biệt liên quan đến việc cầu nguyện; vai trò của phụ nữ; điều kiện của các trưởng lão và chấp sự; sự hỗ trợ cho các góa phụ; và thái độ đúng đắn đối với các nô lệ tín hữu. Phao-lô cho Ti-mô-thê lời khuyên cá nhân và cảnh báo ông về cả giáo lý sai lạc và những người sẽ dạy giáo lý sai lạc, có mục tiêu duy nhất trong việc dạy là kiếm tiền hoặc đạt được sự nổi tiếng. Toàn bộ bức thư phản ánh giọng điệu của một người cha viết cho con trai mình, đúng như Phao-lô rõ ràng xem người thanh niên Ti-mô-thê này.

Lời đạt và chào-thăm

1 1 Phao-lô, vâng mạng Đức Chúa Trời là Cứu-Chúa chúng ta, và vâng mạng Đức Chúa Jêsus-Christ là sự trông-cậy chúng ta, làm sứ-đồ của Đức Chúa Jêsus-Christ, 2 gởi cho Ti-mô-thê, là con thật của ta trong đức-tin: nguyền xin con được ân-điển, sự thương-xót và sự bình-an ban cho bởi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và bởi Đức Chúa Jêsus-Christ, Chúa chúng ta!

Các giáo-sư giả

3 Ta nay nhắc lại mạng-lịnh mà ta đã truyền cho con, khi ta đi sang xứ Ma-xê-đoan, con phải ở lại Ê-phê-sô, để răn-bảo những người kia đừng truyền-dạy một đạo-giáo khác, 4 đừng nghe phù-ngôn và gia-phổ vô-cùng, là những đều gây nên sự cãi-lẫy, chớ chẳng bổ sự mở-mang công-việc của Đức Chúa Trời, là công-việc được trọn bởi đức-tin.

5 Mục-đích của sự răn-bảo, ấy là sự yêu-thương, bởi lòng tinh-sạch, lương-tâm tốt và đức-tin thật mà sanh ra. 6 Có vài kẻ xây-bỏ mục-đích đó, đi tìm những lời vô-ích; 7 họ muốn làm thầy dạy luật, mà không hiểu đều mình nói hoặc đều mình tự quyết. 8 Vả, chúng ta biết luật-pháp vẫn tốt-lành cho kẻ dùng ra cách chánh-đáng, 9 và biết rõ-ràng luật-pháp không phải lập ra cho người công-bình, bèn là vì những kẻ trái luật-pháp, bạn-nghịch, vì những kẻ không tin-kính, phạm tội, những kẻ vô-đạo, nói phạm thánh-thần, những kẻ giết cha mẹ, giết người, 10 vì những kẻ tà-dâm, kẻ đắm nam-sắc, ăn-cướp người, nói dối, thề dối, và vì hết thảy sự trái-nghịch với đạo lành. 11 Ấy đó là đều đạo Tin-lành vinh-hiển của Đức Chúa Trời hạnh-phước dạy-dỗ, mà sự truyền đạo đó đã giao-phó cho ta.

Xem Phao-lô thì biết Chúa hay thương-xót

12 Ta cảm-tạ Đấng ban thêm sức cho ta, là Đức Chúa Jêsus-Christ, Chúa chúng ta, về sự Ngài đã xét ta là trung-thành, lập ta làm kẻ giúp việc; 13 ta ngày trước vốn là người phạm-thượng, hay bắt-bớ, hung-bạo, nhưng ta đã đội ơn thương-xót, vì ta đã làm những sự đó đương lúc ta ngu-muội chưa tin. 14 Ân-điển của Chúa chúng ta đã dư-dật trong ta, với đức-tin cùng sự thương-yêu trong Đức Chúa Jêsus-Christ. 15 Đức Chúa Jêsus-Christ đã đến trong thế-gian để cứu-vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc-chắn, đáng đem lòng tin trọn-vẹn mà nhận lấy; trong những kẻ có tội đó ta là đầu. 16 Nhưng ta đã đội ơn thương-xót, hầu cho Đức Chúa Jêsus-Christ tỏ mọi sự nhịn-nhục của Ngài ra trong ta là kẻ làm đầu, để dùng ta làm gương cho những kẻ sẽ tin Ngài được sự sống đời đời, 17 Nguyền xin sự tôn-quí vinh-hiển đời đời vô-cùng về nơi Vua muôn đời, không hề hư-nát, không thấy được, tức là Đức Chúa Trời có một mà thôi! A-men.

Khuyên phải đánh trận tốt-lành

18 Hỡi Ti-mô-thê, con ta, sự răn-bảo mà ta truyền cho con, theo các lời tiên-tri đã chỉ về con, tức là, phải nhờ những lời đó mà đánh trận tốt-lành, 19 cầm-giữ đức-tin và lương-tâm tốt. Mấy kẻ đã chối-bỏ lương-tâm đó, thì đức-tin họ bị chìm-đắm: 20 trong số ấy có Hy-mê-nê và A-léc-xan-đơ, ta đã phó cho quỉ Sa-tan rồi, hầu cho họ học biết đừng phạm-thượng nữa.

Cầu-nguyện cho mọi người

2 1 Vậy, trước hết mọi sự ta dặn rằng, phải khẩn-nguyện, cầu-xin, kêu-van, tạ ơn cho mọi người, 2 cho các vua, cho hết thảy các bậc cầm-quyền, để chúng ta được lấy đều nhơn-đức và thành-thật mà ở đời cho bình-tịnh yên-ổn. 3 Ấy là một sự lành và đẹp mắt Đức Chúa Trời, là Cứu-Chúa chúng ta, 4 Ngài muốn cho mọi người được cứu-rỗi và hiểu-biết lẽ thật. 5 Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung-bảo ở giữa Đức Chúa Trời và loài người, tức là Đức Chúa Jêsus-Christ, là người; 6 Ngài đã phó chính mình Ngài làm giá chuộc mọi người. Ấy là lời chứng đã làm đúng kỳ 7 (ta nói thật, không nói dối), vì lời chứng ấy, ta đã được cử làm thầy giảng, làm sứ-đồ và giáo-sư cho dân ngoại, để dạy họ về đức-tin và về lẽ thật.

8 Vậy, ta muốn những người đờn-ông đều giơ tay thánh-sạch lên trời, mà cầu-nguyện khắp mọi nơi, chớ có giận-dữ và cãi-cọ.

Thân-phận người đờn-bà

9 Ta cũng muốn rằng những người đờn-bà ăn-mặc một cách gọn-ghẽ, lấy nết-na và đức-hạnh giồi mình, không dùng những tóc-gióc, vàng, châu-ngọc và áo-quần quí-giá, 10 nhưng dùng việc lành, theo lẽ đương-nhiên của người đờn-bà tin-kính Chúa. 11 Đờn-bà phải yên-lặng mà nghe dạy, lại phải vâng-phục mọi đàng. 12 Ta không cho phép đờn-bà dạy-dỗ, cũng không được cầm quyền trên đờn-ông; nhưng phải ở yên-lặng. 13 Vì A-đam được dựng nên trước nhứt, rồi mới tới Ê-va. 14 Lại không phải A-đam bị dỗ-dành, bèn là người đờn-bà bị dỗ-dành mà sa vào tội-lỗi. 15 Dầu vậy, nếu đờn-bà lấy đức-hạnh mà bền-đỗ trong đức-tin, trong sự yêu-thương, và trong sự nên thánh, thì sẽ nhơn đẻ con mà được cứu-rỗi.

Các giám-mục, các chấp-sự phải có phẩm-cách thể nào

3 1 Ví bằng có kẻ mong được làm giám-mục, ấy là ưa-muốn một việc tốt-lành; lời đó là phải lắm. 2 Vậy, người giám-mục cần phải không chỗ trách được, là chồng chỉ một vợ mà thôi, có tiết-độ, có tài-trí, xứng-đáng, hay tiếp khách và khéo dạy-dỗ. 3 Đừng mê rượu, cũng đừng hung-bạo, nhưng phải mềm-mại hòa-nhã; lại đừng ham tiền-bạc; 4 phải khéo cai-trị nhà riêng mình, giữ con-cái mình cho vâng-phục và ngay-thật trọn-vẹn; 5 vì nếu có ai không biết cai-trị nhà riêng mình, thì làm sao cai-trị được Hội-thánh của Đức Chúa Trời? 6 Người mới tin đạo không được làm giám-mục, e người tự-kiêu mà sa vào án-phạt của ma-quỉ chăng. 7 Người giám-mục lại phải được người ngoại làm chứng tốt cho, kẻo bị sỉ-nhục và mắc bẫy ma-quỉ.

8 Các chấp-sự cũng phải cho nghiêm-trọng, không được nói hai lời, không được ghiền rượu, không được tham lợi phi-nghĩa, 9 nhưng phải lấy lương-tâm thanh-sạch giữ lẽ mầu-nhiệm của đức-tin. 10 Những người đó cũng phải chịu thử-thách trước đã, nếu không chỗ trách được thì mới được làm chức chấp-sự. 11 Vợ các chấp-sự cũng phải nghiêm-trọng, chớ nói xấu, phải có tiết-độ và trung-tín trong mọi việc. 12 Các chấp-sự chỉ nên làm chồng của một vợ mà thôi, phải khéo cai-trị con-cái và nhà riêng mình. 13 Vì ai khéo làm chức-vụ mình thì được bực cao-trọng và lòng rất dạn-dĩ trong đức-tin đến Đức Chúa Jêsus-Christ.

Lẽ mầu-nhiệm của sự tin-kính

14 Ta mong mau-mau đến thăm con, nhưng viết thơ nầy, 15 phòng ta có chậm đến, thì con biết làm thể nào trong nhà Đức Chúa Trời, tức là Hội-thánh của Đức Chúa Trời hằng sống, trụ và nền của lẽ thật vậy. 16 Mọi người đều cho sự mầu-nhiệm của sự tin-kính là lớn lắm:

Đấng đã được tỏ ra trong xác-thịt,
Thì đã được Đức Thánh-Linh xưng là công-bình,
Được thiên-sứ trông thấy,
Được giảng ra cho dân ngoại,
Được thiên-hạ tin-cậy,
Được cất lên trong sự vinh-hiển.

Các giáo-sư giả hầu đến

4 1 Vả, Đức Thánh-Linh phán tỏ-tường rằng, trong đời sau-rốt, có mấy kẻ sẽ bội đạo mà theo các thần lừa-dối, và đạo-lý của quỉ dữ, 2 bị lầm-lạc bởi sự giả-hình của giáo-sư dối, là kẻ có lương-tâm đã lì, 3 họ sẽ cấm cưới gả, và biểu kiêng các thức ăn Đức Chúa Trời đã dựng nên cho kẻ có lòng tin và biết lẽ thật, tạ ơn mà dùng lấy. 4 Vả, mọi vật Đức Chúa Trời đã dựng nên đều là tốt-lành cả, không một vật chi đáng bỏ, miễn là mình cảm ơn mà ăn lấy thì được; 5 vì nhờ lời Đức Chúa Trời và lời cầu-nguyện mà vật đó được nên thánh.

Chức-vụ của Ti-mô-thê

6 Con giãi-tỏ các việc đó cho anh em, thì con sẽ nên kẻ giúp việc ngay-lành của Đức Chúa Jêsus-Christ, được nuôi bởi các lời của đức-tin và đạo-lý lành mà con đã theo. 7 Những lời hư-ngụy phàm-tục giống như chuyện bịa các bà già, thì hãy bỏ đi, và tập-tành sự tin-kính. 8 Vì sự tập-tành thân-thể ích-lợi chẳng bao-lăm, còn như sự tin-kính là ích cho mọi việc, vì có lời hứa về đời nầy và về đời sau nữa. 9 Ấy đó là một lời nói chắc-chắn, đáng đem lòng tin trọn-vẹn mà nhận lấy. 10 Vả, nếu chúng ta khó-nhọc và đánh trận, ấy là đã để sự trông-cậy ta trong Đức Chúa Trời hằng sống, Ngài là Cứu-Chúa của mọi người, mà nhứt là của tín-đồ.

11 Kìa là đều con phải rao-truyền và dạy-dỗ. 12 Chớ để người ta khinh con vì trẻ tuổi; nhưng phải lấy lời nói, nết làm, sự yêu-thương, đức-tin và sự tinh-sạch mà làm gương cho các tín-đồ. 13 Hãy chăm-chỉ đọc sách, khuyên-bảo, dạy-dỗ, cho đến chừng ta đến. 14 Đừng bỏ quên ơn ban trong lòng con, là ơn bởi lời tiên-tri, nhơn hội trưởng-lão đặt tay mà đã ban cho con vậy. 15 Hãy săn-sóc chuyên-lo những việc đó, hầu cho thiên-hạ thấy sự tấn-tới của con. 16 Hãy giữ chính mình con và sự dạy-dỗ của con; phải bền-đỗ trong mọi sự đó, vì làm như vậy thì con và kẻ nghe con sẽ được cứu.

Sự quở-trách

5 1 Chớ quở nặng người già-cả, nhưng hãy khuyên-dỗ họ như cha, còn kẻ trẻ thì như anh em, 2 đờn-bà có tuổi cũng như mẹ, bọn thiếu-nữ như chị em, mà phải lấy cách thanh-sạch trọn-vẹn.

Đờn-bà góa

3 Hãy kính những người đờn-bà góa thật là góa. 4 Nhưng nếu bà góa có con hoặc cháu, thì con cháu trước phải học làm đều thảo đối với nhà riêng mình và báo-đáp cha mẹ; vì đều đó đẹp lòng Đức Chúa Trời. 5 Người thật góa ở một mình, đã để lòng trông-cậy nơi Đức Chúa Trời, ngày đêm bền lòng cầu-nguyện nài-xin. 6 Nhưng về phần kẻ ưa sự vui-chơi, thì dẫu sống cũng như chết. 7 Hãy nhắc lại những đều đó cho họ, hầu cho họ không chỗ trách được. 8 Ví bằng có ai không săn-sóc đến bà-con mình, nhứt là không săn-sóc đến người nhà mình, ấy là người chối bỏ đức-tin, lại xấu hơn người không tin nữa.

9 Cho được ghi tên vào sổ đờn-bà góa, thì người đờn-bà phải đủ sáu mươi tuổi, vốn chỉ có một chồng mà thôi, 10 phải là người được tiếng khen vì việc phước-đức mình, như đã nuôi con-cái, đãi-đằng khách lạ, rửa chơn thánh-đồ, cứu-giúp kẻ khốn-nạn, và làm đủ các việc phước-đức. 11 Nhưng hãy từ-chối những đờn-bà góa còn trẻ quá; vì lúc thú-vui xui họ lìa khỏi Đấng Christ, thì họ muốn lấy chồng, 12 bội lời thệ-ước ban đầu mà chuốc lấy đều quở-trách vào mình. 13 Đó là vì họ hay ở không, quen thói chạy nhà nầy sang nhà khác; nào những họ ở không thôi đâu, lại còn thày-lay thóc-mách, hay nói những việc không đáng nói nữa. 14 Vậy ta muốn những gái góa còn trẻ nên lấy chồng, sanh con-cái, cai-trị nhà mình, khỏi làm cớ cho kẻ thù-nghịch nói xấu. 15 Vì đã có một vài bà góa bội đi mà theo quỉ Sa-tan.

16 Nếu tín-đồ nào có đờn-bà góa trong nhà mình, thì phải giúp-đỡ họ, cho khỏi lụy đến Hội-thánh, hầu cho Hội-thánh có thể giúp-đỡ những người thật góa.

Quyền-lợi các trưởng-lão

17 Các trưởng-lão khéo cai-trị Hội-thánh thì mình phải kính-trọng bội-phần, nhứt là những người chịu chức rao-giảng và dạy-dỗ. 18 Vì Kinh-thánh rằng: Ngươi chớ khớp miệng con bò đương đạp lúa; và người làm công thì đáng được tiền công mình. 19 Đừng chấp một cái đơn nào kiện một trưởng-lão mà không có hai hoặc ba người làm chứng. 20 Kẻ có lỗi, hãy quở-trách họ trước mặt mọi người, để làm cho kẻ khác sợ.

Các qui-tắc khác

21 Trước mặt Đức Chúa Trời, trước mặt Đức Chúa Jêsus-Christ, và trước mặt các thiên-sứ được chọn, ta răn-bảo con giữ những đều đó, đừng in trí trước, phàm việc gì cũng chớ tây-vị bên nào. 22 Đừng vội-vàng đặt tay trên ai, chớ hề nhúng vào tội-lỗi kẻ khác; hãy giữ mình cho thanh-sạch.

23 Đừng chỉ uống nước luôn; nhưng phải uống một ít rượu, vì cớ tì-vị con, và con hay khó-ở.

24 Có người thì tội-lỗi bị bày-tỏ và chỉ người đó ra trước khi phán-xét; còn có người thì sau rồi mới bị bày-tỏ ra. 25 Các việc lành cũng vậy: có việc thì bày ra, lại có việc thì không bày ra, mà sau rồi cũng không giấu-kín được.

Kẻ đầy-tớ

6 1 Hết thảy những kẻ dưới ách đầy-tớ phải coi chủ mình là đáng trọng mọi đàng, hầu cho danh-hiệu và đạo-lý của Đức Chúa Trời khỏi bị làm trò cho người phạm-thượng. 2 Ai có chủ là tín-đồ, thì không nên lấy cớ anh em mà khinh-dể, nhưng phải càng hầu việc hơn, vì kẻ được công của mình là tín-đồ và người rất yêu-dấu. Đó là đều con phải dạy-dỗ khuyên-bảo họ.

Đoán-phạt các giáo-sư giả

3 Ví thử có người dạy-dỗ đạo khác, không theo lời có ích của Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta và đạo-lý theo sự tin-kính, 4 thì người đó là lên mình kiêu-ngạo, không biết chi hết; nhưng có bịnh hay gạn-hỏi, cãi-lẫy, bởi đó sanh sự ghen-ghét, tranh-cạnh, gièm-chê, nghi-ngờ xấu-xa, 5 cùng những lời cãi lẽ hư-không của kẻ có lòng hư-xấu, thiếu mất lẽ thật, coi sự tin-kính như là nguồn lợi vậy.

Lòng tham của-cải

6 Vả, sự tin-kính cùng sự thỏa lòng, ấy là một lợi lớn. 7 Vì chúng ta ra đời chẳng hề đem gì theo, chúng ta qua đời cũng chẳng đem gì đi được. 8 Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng; 9 còn như kẻ muốn nên giàu-có, ắt sa vào sự cám-dỗ, mắc bẫy-dò, ngã trong nhiều sự tham-muốn vô-lý thiệt-hại kia, là sự làm đắm người ta vào sự hủy-diệt hư-mất. 10 Bởi chưng sự tham tiền-bạc là cội-rễ mọi đều ác, có kẻ vì đeo-đuổi nó mà bội đạo, chuốc lấy nhiều đều đau-đớn.

Khuyên Ti-mô-thê

11 Nhưng, hỡi con, là người của Đức Chúa Trời, hãy tránh những sự đó đi, mà tìm đều công-bình, tin-kính, đức-tin, yêu-thương, nhịn-nhục, mềm-mại. 12 Hãy vì đức-tin mà đánh trận tốt-lành, bắt lấy sự sống đời đời, là sự mà con đã được gọi đến, và vì đó mà con đã làm chứng tốt-lành trước mặt nhiều người chứng-kiến. 13 Trước mặt Đức Chúa Trời là Đấng ban sự sống cho mọi vật, và trước mặt Đức Chúa Jêsus-Christ là Đấng làm chứng tốt nơi Bôn-xơ Phi-lát, ta khuyên con 14 phải giữ điều-răn, ở cho không vết-tích và không chỗ trách được, cho đến kỳ sự hiện ra của Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta, 15 là sự mà Đấng Chủ-tể hạnh-phước và có một đến kỳ sẽ tỏ ra, là Vua của mọi vua, Chúa của mọi chúa, 16 một mình Ngài có sự không hề chết, ở nơi sự sáng không thể đến gần được, chẳng người nào từng thấy Ngài và cũng không thấy được, danh-vọng quyền-năng thuộc về Ngài đời đời! A-men.

Răn-bảo người giàu

17 Hãy răn-bảo kẻ giàu ở thế-gian nầy đừng kiêu-ngạo và đừng để lòng trông-cậy nơi của-cải không chắc-chắn, nhưng hãy để lòng trông-cậy nơi Đức Chúa Trời, là Đấng mỗi ngày ban mọi vật dư-dật cho chúng ta được hưởng. 18 Hãy răn-bảo họ làm đều lành, làm nhiều việc phước-đức, kíp ban-phát và phân-chia của mình có, 19 vậy thì dồn-chứa về ngày sau một cái nền tốt và bền-vững cho mình, để được cầm lấy sự sống thật.

Lời dặn cuối-cùng cho Ti-mô-thê

20 Hỡi Ti-mô-thê, hãy giữ lấy sự giao-phó đã nấy cho con, tránh những lời hư-không phàm-tục và những sự cãi lẽ bằng tri-thức ngụy xưng là tri-thức. 21 Ấy vì muốn luyện-tập tri-thức đó, nên có người bội đạo.

Nguyền xin ân-điển ở cùng các anh em!

< Lui    Trang Lịch     Tới >