Mọi chuẩn bị đã được hoàn tất, giờ đây chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi Đa-vít qua đời và Sa-lô-môn lên ngôi làm vua. Nhưng khi quyền lực đang trong thế cân bằng, không hiếm khi những kẻ tham quyền cố gắng chiếm đoạt nó cho mình. Đó là trường hợp của A-đô-ni-gia, người đã âm mưu tiến hành một cuộc đảo chính không đổ máu. Tuy nhiên, nhờ phản ứng nhanh chóng từ Na-than và Bát-sê-ba, âm mưu này đã không thành công.
Đời Sa-lô-môn trị-vì
(Từ đoạn 1 đến đoạn 11)
Buổi già của Đa-vít. — A-đô-ni-gia muốn làm vua. — Đa-vít chọn Sa-lô-môn nối ngôi mình
(1 Các vua) 1 1 Vua Đa-vít đã già, tuổi cao; và mặc dầu người ta đắp áo cho người, cũng không thể ấm được. 2 Các tôi-tớ người nói với người rằng: Xin tìm cho vua-chúa tôi một gái trẻ đồng-trinh, để hầu-hạ vua và săn-sóc vua. Nàng sẽ nằm trong lòng vua, thì vua-chúa tôi có thể ấm được. 3 Vậy người ta tìm trong khắp địa-phận Y-sơ-ra-ên một người gái trẻ đẹp, và gặp được A-bi-sác, người Su-nem, dẫn nàng đến cùng vua. 4 Người gái trẻ nầy rất là lịch-sự. Nàng săn-sóc và hầu-hạ vua; nhưng vua không thân-cận nàng.
5 Vả, A-đô-ni-gia, con trai Ha-ghít, tự-tôn mà rằng: Ta sẽ làm vua. Người sắm xe và quân-kị, cùng năm mươi người chạy trước mặt mình. 6 Cha người chẳng hề phiền lòng người mà hỏi rằng: Cớ sao mầy làm như vậy? — Vả lại, A-đô-ni-gia rất đẹp, sanh ra kế sau Áp-sa-lôm. 7 Người bàn-tính với Giô-áp, con trai của Xê-ru-gia và với thầy tế-lễ A-bia-tha; hai người theo phe A-đô-ni-gia và giúp-đỡ người. 8 Nhưng thầy tế-lễ Xa-đốc và Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, Na-than, thầy tiên-tri, Si-mê-i, Rê-i, và các dõng-sĩ của Đa-vít không theo phe A-đô-ni-gia. 9 A-đô-ni-gia dâng những chiên, bò, và bò con mập bên hòn đá Xô-hê-lết, ở cạnh giếng Ên-Rô-ghên; rồi mời anh em mình, là các con trai của vua, và hết thảy những người Giu-đa phục-sự vua. 10 Nhưng người chẳng mời Na-than, là đấng tiên-tri, Bê-na-gia, các dõng-sĩ, cùng Sa-lô-môn, em mình.
11 Bấy giờ, Na-than nói với Bát-sê-ba, mẹ của Sa-lô-môn, mà rằng: Bà há chẳng hay rằng A-đô-ni-gia, con trai Ha-ghít, đã làm vua, mà Đa-vít, chúa ta, chẳng hay biết sao? 12 Thế thì, bây giờ, hãy nghe; tôi sẽ cho bà một kế để bà cứu mạng-sống mình và mạng-sống của Sa-lô-môn. 13 Hãy đi ra mắt vua Đa-vít, và tâu rằng: Ôi vua, chúa tôi! chúa há chẳng có thể cùng con đòi của chúa rằng: Con trai ngươi là Sa-lô-môn ắt sẽ trị-vì kế ta, và nó sẽ ngồi trên ngôi ta, hay sao? Vậy, cớ sao A-đô-ni-gia trị-vì? 14 Trong lúc bà tâu với vua như vậy, thì chính tôi cũng sẽ đi vào sau, làm cho quả-quyết các lời của bà.
15 Vậy, Bát-Sê-ba đi đến cùng vua, tại trong phòng. Vua đã già lắm có A-bi-sác, người Su-nem, hầu-hạ người. 16 Bát-Sê-ba cúi mình xuống và lạy trước mặt vua. Vua hỏi rằng: Ngươi muốn chi? 17 Bà tâu rằng: Chúa tôi ôi! chúa đã nhơn danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúa thề cùng con đòi của chúa rằng: Sa-lô-môn con trai ngươi sẽ trị-vì kế ta, và nó sẽ ngồi trên ngôi ta. 18 Ôi vua-chúa tôi! nhưng bây giờ, A-đô-ni-gia làm vua, mà chúa chẳng biết chi đến. 19 Người lại có giết bò đực, bò tơ mập, và chiên rất nhiều, cũng có mời hết thảy các vương-tử với A-bia-tha, thầy tễ-lễ, và Giô-áp, quan tổng-binh; nhưng người không mời Sa-lô-môn, kẻ tôi-tớ vua. 20 Ôi vua-chúa tôi! cả Y-sơ-ra-ên đều xây mắt về vua, đợi vua cho họ biết ai là người kế vua phải ngồi trên ngai của vua, là chúa tôi. 21 Chẳng vậy, khi vua-chúa tôi an-giấc với các tổ-phụ, thì tôi và con trai tôi là Sa-lô-môn sẽ bị xử như kẻ có tội.
22 Bà đương còn tâu với vua, thì tiên-tri Na-than đến. 23 Người ta đến thưa cùng vua rằng: Nầy có tiên-tri Na-than. Na-than ra mắt vua, sấp mình xuống trước mặt người mà lạy, 24 và nói rằng: Ôi vua-chúa tôi! có phải vua đã phán rằng: A-đô-ni-gia sẽ trị-vì kế ta và ngồi trên ngai ta, chăng? 25 Thật vậy, ngày nay, người đã đi xuống giết bò, bò tơ mập, và chiên rất nhiều, cùng mời hết thảy các vương-tử, quan tướng, và thầy tế-lễ A-bia-tha; kìa, họ ăn uống tại trước mặt người, và la lên rằng: A-đô-ni-gia vạn tuế! 26 Còn tôi là kẻ tôi-tớ vua, thầy tế-lễ Xa-đốc, Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, và Sa-lô-môn, tôi-tớ vua, thì người chẳng có mời. 27 Việc nầy há phải bởi vua-chúa tôi mà ra? và lại vua không cho các tôi-tớ vua biết ai là người kế vua, phải ngồi trên ngai của vua-chúa tôi.
28 Vua Đa-vít đáp rằng: Hãy gọi Bát-Sê-ba cho ta. Bà vào và đứng trước mặt vua. 29 Đa-vít bèn thề mà rằng: Nguyện Đức Giê-hô-va hằng sống, là Đấng đã giải-cứu mạng-sống ta khỏi các hoạn-nạn! 30 Ta nhơn danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên mà thề cùng ngươi rằng: Quả hẳn Sa-lô-môn, con trai ngươi, sẽ trị-vì kế ta, nó sẽ ngồi trên ngai thế cho ta; thì ngày nay ta sẽ làm hoàn-thành đều đó. 31 Bát-Sê-ba cúi mặt xuống đất và lạy trước mặt vua, mà tâu rằng: Nguyện vua Đa-vít, chúa tôi, vạn tuế!
32 Đoạn, vua Đa-vít nói: Hãy gọi cho ta thầy tế-lễ Xa-đốc, tiên-tri Na-than, và Bê-na-gia, con trai của Giê-hô-gia-đa. Mấy người ấy bèn ra mắt vua. 33 Rồi vua nói với họ rằng: Hãy đem các đầy-tớ của chủ các ngươi theo, đỡ Sa-lô-môn, con trai ta, lên cỡi con la của ta, rồi đưa nó đến Ghi-hôn. 34 Ở đó, thầy tế-lễ Xa-đốc và tiên-tri Na-than phải xức dầu cho người làm vua Y-sơ-ra-ên. Đoạn, các ngươi hãy thổi kèn lên mà hô rằng: 35 Vua Sa-lô-môn vạn tuế! Các ngươi sẽ theo sau người trở lên, người sẽ đến ngồi trên ngai ta, và trị-vì thế cho ta. Ấy là người mà ta đã lập làm vua của Y-sơ-ra-ên và Giu-đa.
36 Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa tâu cùng vua rằng: A-men! Giê-hô-va Đức Chúa Trời của vua-chúa tôi, cũng phán định như vậy. 37 Đức Giê-hô-va đã ở cùng vua-chúa tôi thể nào, nguyện Ngài cũng ở cùng Sa-lô-môn thể ấy, và khiến ngôi người còn cao-trọng hơn ngôi của vua Đa-vít, là chúa tôi! 38 Đoạn, thầy tế-lễ Xa-đốc, tiên-tri Na-than, Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, những người Kê-rê-thít và Phê-lê-thít, đều đi xuống, đỡ Sa-lô-môn lên cỡi con la của vua Đa-vít, rồi đưa người đến Ghi-hôn. 39 Thầy tế-lễ Xa-đốc lấy cái sừng dầu trong Đền-tạm, và xức cho Sa-lô-môn. Người ta thổi kèn, cả dân-sự đều hô lên rằng: Vua Sa-lô-môn vạn tuế! 40 Chúng đều theo người đi lên, thổi sáo, và vui-mừng khôn xiết, đến nỗi đất rúng-động bởi tiếng la của họ.
41 A-đô-ni-gia và hết thảy kẻ dự tiệc với mình đều nghe tiếng nầy khi vừa ăn xong. Lúc Giô-áp nghe tiếng kèn, thì nói: Sao trong thành có tiếng xôn-xao ấy? 42 Người hãy còn nói, kìa Giô-na-than, con trai thầy tế-lễ A-bia-tha, chợt đến. A-đô-ni-gia nói với người rằng: Hãy vào, vì ngươi là một tay dõng-sĩ, chắc ngươi đem những tin lành. 43 Nhưng Giô-na-than đáp với A-đô-ni-gia rằng: Thật trái hẳn. Vua Đa-vít, chúa chúng ta, đã lập Sa-lô-môn làm vua. 44 Vua có sai thầy tế-lễ Xa-đốc, tiên-tri Na-than, Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, người Kê-rê-thít cùng người Phê-lê-thít đi theo người, và họ đã đỡ người lên cỡi con la của vua. 45 Đoạn, tại Ghi-hôn, thầy tế-lễ Xa-đốc và tiên-tri Na-than đã xức dầu cho người làm vua; họ đã từ đó trở lên cách reo mừng, và cả thành đều vang động. Đó là tiếng xôn-xao mà các ông đã nghe. 46 Lại, Sa-lô-môn đã ngồi trên ngôi nước; 47 các tôi-tớ của vua đến chúc phước cho vua Đa-vít, chúa chúng ta, mà tâu rằng: Nguyện Đức Chúa Trời của vua làm cho danh Sa-lô-môn tôn-vinh hơn danh của vua, và khiến cho ngôi người cao-trọng hơn ngôi của vua! Rồi vua cúi lạy nơi giường mình; 48 và có nói như vầy: Đáng khen-ngợi thay Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, vì ngày nay Ngài có ban một người để ngồi trên ngôi của tôi mà mắt tôi xem thấy.
49 Bấy giờ, hết thảy các người dự tiệc với A-đô-ni-gia đều bắt sợ-hãi, đứng dậy, ai đi đường nấy. 50 A-đô-ni-gia cũng sợ Sa-lô-môn, đứng dậy, chạy nắm các sừng bàn-thờ. 51 Có người đến thuật cho Sa-lô-môn hay đều đó, rằng: Nầy, A-đô-ni-gia sợ vua Sa-lô-môn; kìa người đã nắm các sừng bàn-thờ, mà nói rằng: Hôm nay, vua Sa-lô-môn hãy thề với tôi rằng vua sẽ không giết đầy-tớ người bằng gươm. 52 Sa-lô-môn đáp rằng: Nếu người ăn ở ra người tử-tế, thì chẳng một sợi tóc nào của người sẽ rụng xuống đất; bằng có thấy sự ác nơi người, ắt người sẽ chết. 53 Vua Sa-lô-môn sai kẻ đem người xuống khỏi bàn-thờ. A-đô-ni-gia đến sấp mình xuống trước mặt Sa-lô-môn; Sa-lô-môn bèn nói với người rằng: Hãy trở về nhà ngươi.
Bài ca chót của Đa-vít
(2 Sa-mu-ên) 23 1 Nầy là lời sau hết của Đa-vít.
Nầy lời của Đa-vít, con trai Y-sai,
Tức lời của người đã được nâng lên cao thay,
Đấng chịu xức dầu của Đức Chúa Trời Gia-cốp,
Và làm kẻ hát êm-dịu của Y-sơ-ra-ên.
2 Thần của Đức Giê-hô-va đã cậy miệng ta mà phán,
Và lời của Ngài ở nơi lưỡi miệng ta.
3 Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã phán,
Hòn Đá lớn của Y-sơ-ra-ên đã phán cùng ta rằng:
Người nào cai-trị loài người cách công-bình,
Cách kính-sợ Đức Chúa Trời,
4 Thì sẽ giống như sự chói-lòa buổi sáng, khi mặt trời mọc,
Khác nào một buổi sớm mai chẳng có mây;
Các ánh sáng nó làm cho cây cỏ bởi đất nảy ra sau khi mưa.
5 Nhà ta dầu chẳng phải như vậy trước mặt Đức Chúa Trời,
Song Ngài đã lập với ta một giao-ước đời đời,
Vững-bền trong mọi sự và chắc-chắn.
Vì đó là cả sự cứu-rỗi và cả sự ước-ao ta,
Dẫu Ngài không làm cho đều đó nẩy-nở ra.
6 Trái lại, hết thảy kẻ hung-ác đều giống như gai-chông mà người ta liệng ra xa,
Không thể lấy bằng tay được;
7 Người ta phải dùng đồ bằng sắt hay là cán cây lao đặng nắm nó.
Rồi chính tại chỗ, nó bị thiêu trong lửa.
Lời trối của Đa-vít. — Người qua đời. — Sa-lô-môn khởi trị-vì
(1 Các vua) 2 1 Khi ngày của Đa-vít hầu trọn, người truyền lịnh cho Sa-lô-môn, con trai mình, mà rằng: 2 Ta hầu đi con đường chung của cả thế-gian, khá mạnh-dạn và nên người trương-phu! 3 Hãy giữ đều Giê-hô-va Đức Chúa Trời muốn con giữ, để đi trong đường lối Ngài, gìn-giữ những luật-pháp, điều-răn, mạng-lịnh, và sự dạy-dỗ của Ngài, y như đã chép trong luật-pháp của Môi-se, hầu cho con làm đều chi hay là đi nơi nào cũng đều được thành-công, 4 và Đức Giê-hô-va sẽ làm ứng-nghiệm lời Ngài đã phán về ta, rằng: Nhược bằng các con trai ngươi cẩn-thận về đường-lối mình, hết lòng, hết ý theo lẽ thật mà đi ở trước mặt ta, thì ngươi sẽ chẳng hề thiếu người ngồi trên ngôi Y-sơ-ra-ên.
5 Con biết sự Giô-áp, con trai Xê-ru-gia, đã làm cho cha, sự nó đã làm cho hai quan tướng của Y-sơ-ra-ên, là Áp-ne, con trai của Nê-rơ, và A-ma-sa, con trai của Giê-the, là hai người nó đã giết, làm đổ huyết ra trong lúc hòa-bình như trong cơn chiến-trận, và khiến cho huyết đổ ra trong chiến-trận dính vào đai nó thắt lưng, cùng vào giày nó mang nơi chơn. 6 Con hãy cứ sự khôn-ngoan con mà cư-xử, chớ để đầu bạc nó xuống âm-phủ cách bình-yên.
7 Con hãy ở với các con trai Bát-xi-lai, người Ga-la-át, cách nhơn-từ cho họ ăn đồng bàn cùng con; vì chính chúng nó đã đãi cha như vậy, mà đến đón rước cha, lúc cha chạy trốn trước mặt Áp-sa-lôm, anh con. 8 Nầy còn kẻ ở với con, là Si-mê-i, con trai Ghê-ra, người Bên-gia-min, ở Ba-hu-rim, là kẻ lấy những lời độc-ác mà nguyền-rủa cha trong ngày cha đi đến Ma-ha-na-im; nhưng nó xuống đón cha tại Giô-đanh, thì cha đã nhơn danh Đức Giê-hô-va mà thề với nó rằng: Ta sẽ chẳng giết ngươi bằng gươm. 9 Bây giờ, con chớ để nó khỏi phạt, vì con là khôn-ngoan, biết thế nào phải xử nó: con khá làm cho đầu bạc nó dính máu mà xuống âm-phủ.
10 Đa-vít an-giấc với các tổ-phụ mình, và được chôn trong thành Đa-vít.
(1 Sử ký) 29 28 Người băng-hà tuổi cao, thỏa nguyện về đời mình, về sự giàu-có, và về vinh-hiển; Sa-lô-môn, con trai người, cai-trị thế cho người. 29 Các công-việc của vua Đa-vít, từ đầu đến cuối, đều chép trong sách của Sa-mu-ên, đấng tiên-kiến, trong sách của Na-than, đấng tiên-tri, và trong sách của Gát, đấng tiên-kiến; 30 cuộc trị-vì người, sự mạnh-dạn người, các việc xảy ra cho người, cho dân Y-sơ-ra-ên, và cho các nước khác, đều đã chép trong các sách ấy.
23 Bấy giờ, Sa-lô-môn ngồi lên trên ngôi của Đức Giê-hô-va, làm vua thế cho Đa-vít, cha người, và người được hưng-thạnh; cả Y-sơ-ra-ên đều vâng theo mạng người. 24 Các quan-trưởng, và người mạnh-dạn, luôn với các con trai của vua Đa-vít, đều phục-tùng vua Sa-lô-môn. 25 Đức Giê-hô-va khiến cho Sa-lô-môn được rất cao-trọng tại trưóc mặt cả Y-sơ-ra-ên, và ban cho người được oai-nghiêm, đến đỗi trong Y-sơ-ra-ên chẳng có một vua nào trước người được như vậy.