Ngày 11 tháng Mười Hai

< Lui    Trang Lịch     Tới >

Đọc Công vụ 21:17 - 23:35

Sự Bắt Bớ và Xét Xử của Phao-lô

Lời tiên tri của A-ga-bút sắp được ứng nghiệm. Khi trở về Giê-ru-sa-lem, Phao-lô bây giờ thấy mình bị bắt và bị tấn công bởi những người Do-thái địa phương đã bị kích động bởi một số người từ A-si. Tuy nhiên, may mắn thay, Phao-lô sẽ được các lính La-mã giải cứu dưới quyền chỉ huy của Clau-đi Ly-si, chỉ huy La-mã địa phương. Ghi chép lịch sử trình bày nỗ lực của Phao-lô để tự bào chữa trước một đám đông đang đòi cái chết của ông, và chỉ ra một sự tiếp nhận tốt đối với bài diễn văn của ông cho đến khi ông đề cập đến việc là sứ giả của Đức Chúa Trời cho dân Ngoại. Phản ứng tức giận của đám đông đối với khẳng định đó buộc Clau-đi Ly-si phải đưa Phao-lô vào giam giữ bảo vệ.

Vào ngày hôm sau, ghi chép cho thấy Phao-lô bị đưa ra xét xử trước Tòa công luận, giống như cách mà chính Đức Chúa Giê-xu đã bị xét xử nhiều năm trước đó. Bằng cách nhắc đến nguồn gốc của mình là người Pha-ri-si, và đến niềm tin của mình vào sự sống lại sau khi chết, Phao-lô khéo léo khiến những người Pha-ri-si tranh cãi với những người Sa-đu-sê, những người không tin vào sự sống lại. Trong cuộc tranh luận xảy ra, không có cáo trạng nào được đưa ra và Phao-lô được trả về giam giữ. Khi một âm mưu giết Phao-lô bị phát hiện, Phao-lô được bí mật đưa đi ban đêm đến Sê-sa-rê, nơi ông sau đó sẽ được đưa ra trước mặt quan tổng đốc Phê-lít.

Bây giờ, như Lu-ca ghi chép về sự đến của Phao-lô tại Giê-ru-sa-lem trước khi bị bắt, một nỗ lực được thực hiện bởi Gia-cơ và các trưởng lão tại Giê-ru-sa-lem để xoa dịu sự lo lắng của các tín hữu Do-thái, những người không chắc chắn về lời dạy của Phao-lô.

(Công vụ) 21 17 Chúng ta đến thành Giê-ru-sa-lem, thì anh em vui-mừng tiếp-rước.

18 Bữa sau, Phao-lô đi với chúng ta tới nhà Gia-cơ; có hết thảy các trưởng-lão nhóm-họp tại đó. 19 Phao-lô chào mừng các người đó rồi, bèn thuật lại từng đều mọi sự Đức Chúa Trời đã bởi chức-vụ mình làm ra trong người ngoại. 20 Các người ấy nghe vậy thì ngợi-khen Đức Chúa Trời. Đoạn, nói cùng người rằng: Anh ơi, anh thấy biết mấy vạn người Giu-đa đã tin, và hết thảy đều sốt-sắng về luật-pháp. 21 Vả, chúng đã hay rằng anh dạy các người Giu-đa ở trong các dân ngoại rằng phải từ-bỏ Môi-se, chớ nên làm phép cắt-bì cho con mình, hay là ăn-ở theo thói-tục mình nữa. 22 Vậy, khá lo-liệu làm sao? Chắc rằng dân-chúng sẽ nhóm lại; vì hẳn sẽ biết rằng anh đã tới rồi. 23 Nên, hãy làm theo như chúng tôi sẽ nói cho anh: Chúng tôi đây có bốn người đều mắc lời thề; 24 hãy đem bốn người đó cùng đi, làm lễ tinh-sạch cho mình luôn với họ, và hãy chịu tiền họ phải trả để cạo đầu. Vậy thì ai nấy sẽ biết mọi tin đồn về anh đều chẳng thật, song rõ anh cũng ăn-ở theo luật-pháp vậy. 25 Còn người ngoại đã tin, chúng tôi có viết thơ cho họ về đều chúng tôi đã định: là chỉ phải kiêng ăn của cúng thần-tượng, huyết và thú-vật chết ngột, cùng chớ gian-dâm. 26 Phao-lô bèn đem bốn người cùng đi, vừa đến ngày sau, làm lễ tinh-sạch cùng họ, rồi vào trong đền-thờ, đặng tỏ ra ngày nào kỳ tinh-sạch sẽ trọn, và dâng của-lễ về mỗi người trong bọn mình.

Phao-lô bị bắt

27 Khi bảy ngày gần trọn, thì các người Giu-đa, quê A-si, thấy Phao-lô trong đền-thờ, bèn xui cả đoàn dân dấy loạn, rồi bắt người, 28 mà kêu lên rằng: Hỡi các người Y-sơ-ra-ên, hãy đến giúp với! Kìa, người nầy giảng-dạy khắp thiên-hạ, nghịch cùng dân, nghịch cùng luật-pháp, và nghịch cùng chốn nầy nữa, đến đỗi hắn dẫn người Gờ-réc vào trong đền-thờ, và làm cho nơi thánh nầy bị ô-uế. 29 Số là, chúng trước đã thấy Trô-phim, người Ê-phê-sô, ở với Phao-lô tại trong thành-phố, nên ngờ rằng Phao-lô đã dẫn người vào đền-thờ. 30 Cả thành đều xôn-xao, dân-chúng chạy nhóm lại đoàn đông, bắt Phao-lô, kéo ra khỏi đền-thờ, tức thì các cửa đều đóng lại.

31 Chúng đương tìm phương giết người, thì tiếng đồn đến quan quản-cơ rằng cả thành Giê-ru-sa-lem đều xôn-xao. 32 Người lập-tức bắt quân-lính và cai-đội kéo đến nơi chúng. Vừa thấy quản-cơ và quân-lính thì chúng thôi, không đánh Phao-lô nữa. 33 Quản-cơ bèn tới gần, bắt người rồi truyền lấy hai cái xích xích lại; đoạn, hỏi người là ai, và đã làm việc gì. 34 Trong đoàn dân, kẻ reo lên thể nầy, người la lên thể khác; nhơn sự rối-loạn, người không biết được chắc, nên dạy điệu về đồn. 35 Lúc Phao-lô bước lên thềm, quân-lính phải khiêng người đi, bởi cớ đoàn dân hung-bạo lắm. 36 Vì có đám dân theo sau đông mà kêu rằng: Hãy giết đi!

37 Lúc Phao-lô vào đồn, thì nói với quản-cơ rằng: Tôi có phép nói với ông đôi đều chăng? Quản-cơ trả lời rằng: Ngươi biết nói tiếng Gờ-réc sao? 38 Vậy thì ngươi hẳn chẳng phải là người Ê-díp-tô kia, ngày trước đã gây loạn, kéo bốn ngàn kẻ cướp vào nơi đồng vắng hay sao? 39 Phao-lô trả lời rằng: Tôi là người Giu-đa, vốn ở thành Tạt-sơ, công-dân của một thành trong xứ Si-li-si tức là thành có danh-tiếng; xin hãy cho phép tôi nói với chúng-dân. 40 Được phép rồi, Phao-lô đứng trên thềm, giơ tay ra dấu cho dân. Đâu đó yên-lặng, người bèn nói tiếng Hê-bơ-rơ mà rằng:

Lời Phao-lô giảng cho người Giu-đa

22 1 Hỡi các anh các cha, hãy nghe đều tôi đương nói với để binh-vực mình. 2 Khi chúng nghe người nói tiếng Hê-bơ-rơ, thì càng chăm-chỉ bội phần. Người bèn nói rằng: 3 Tôi là người Giu-đa, sanh tại thành Tạt-sơ, trong xứ Si-li-si, nhưng nuôi tại đây, trong thành nầy, học nơi chơn Ga-ma-li-ên, đúng theo trong luật-pháp của tổ-phụ chúng ta. Vốn tôi đầy lòng sốt-sắng vì Đức Chúa Trời, cũng như các ngươi hôm nay vậy. 4 Tôi từng bắt-bớ phe nầy cho đến chết, bất kỳ đờn-ông đờn-bà, đều xiềng lại và bỏ tù: 5 về đều đó, thầy cả thượng-phẩm cùng cả hội-đồng trưởng-lão đều làm chứng cho tôi; vì bởi những người đó mà tôi nhận được các thơ gởi cho anh em thành Đa-mách, là nơi tôi toan đi, đặng bắt trói những người ở đó dẫn về thành Giê-ru-sa-lem để xử phạt.

6 Vả, lúc tôi đương đi đường, gần đến thành Đa-mách, độ ban trưa, thình-lình có ánh sáng lớn, từ trên trời giáng xuống, soi sáng chung-quanh mình tôi. 7 Tôi té xuống đất, và nghe có tiếng phán cùng tôi rằng: Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, làm sao ngươi bắt-bớ ta? 8 Tôi trả lời rằng: Lạy Chúa, Chúa là ai? Ngài phán: Ta là Jêsus ở Na-xa-rét mà ngươi đương bắt-bớ đây. 9 Những kẻ đi với tôi thấy ánh sáng rõ-ràng, nhưng chẳng nghe tiếng của Đấng phán cùng tôi. 10 Tôi bèn thưa: Lạy Chúa, tôi phải làm chi? Chúa đáp rằng: Hãy chờ dậy; đi đến thành Đa-mách, ở đó người ta sẽ nói mọi đều đã truyền cho ngươi làm. 11 Bởi cớ sự chói-lói của ánh sáng đó, thì tôi chẳng thấy được, nên những kẻ cùng đi nắm tay dắt tôi đến thành Đa-mách.

12 Tên A-na-nia kia, là người nhơn-đức theo luật-pháp, được các người Giu-đa trú tại Đa-mách đều làm chứng tốt, có đến tìm tôi; 13 người đứng trước mặt tôi mà nói rằng: Hỡi Sau-lơ, anh tôi, hãy sáng mắt lại. Liền một lúc, tôi được sáng mắt, và xem thấy A-na-nia. 14 Đoạn, người nói với tôi rằng: Đức Chúa Trời của tổ-phụ chúng ta đã định cho anh được biết ý-muốn Chúa, được thấy Đấng Công-bình và nghe lời nói từ miệng Ngài. 15 Vì anh sẽ làm chứng cho Ngài trước mặt mọi người, về những việc anh đã thấy và nghe. 16 Bây giờ, anh còn trễ-nải làm chi? Hãy chờ dậy, cầu-khẩn danh Chúa mà chịu phép báp-têm và làm sạch tội-lỗi mình đi.

17 Đến lúc trở về thành Giê-ru-sa-lem, tôi đương cầu-nguyện trong đền-thờ, thì bị ngất trí; 18 thấy Đức Chúa Jêsus phán cùng tôi rằng: Hãy vội-vàng, lập-tức ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem; vì họ sẽ chẳng nhận lời ngươi làm chứng về ta đâu. 19 Tôi thưa rằng: Lạy Chúa, chính họ biết tôi từng bỏ tù những người tin Chúa và đánh đòn trong các nhà hội nữa. 20 Lại khi Ê-tiên là kẻ làm chứng cho Chúa bị đổ máu, tôi ở đó đành lòng và giữ áo-xống những kẻ giết người. 21 Chúa bèn phán cùng tôi rằng: Hãy đi, vì ta toan sai ngươi đi đến cùng dân ngoại ở nơi xa….

22 Chúng chịu nghe người nói đến đó, song đến câu ấy, thì vùng kêu lên rằng: Hãy cất người dường ấy khỏi thế-gian! Nó chẳng đáng sống đâu! 23 Chúng kêu-la, cổi áo, hất bụi bay lên giữa khoảng-không. 24 Quản-cơ bèn truyền điệu người vào trong đồn, dùng roi mà tra người, để biết vì cớ gì chúng kêu-la nghịch cùng người. 25 Họ đang căng người ra để đánh đòn, thì Phao-lô nói cùng thầy đội đương đứng đó rằng: Ngươi được phép đánh đòn một người quốc-dân Rô-ma, mặc dầu người đó chưa thành án, hay sao? 26 Vừa nghe mấy lời đó, thầy đội đi thưa cùng quản-cơ rằng: Ông toan làm chi? vì người nầy là quốc-dân Rô-ma. 27 Quản-cơ đến, hỏi Phao-lô rằng: Hãy nói cho ta biết, ngươi có phải là quốc-dân Rô-ma chăng? Người trả lời rằng: Phải. 28 Quản-cơ lại nói: Ta đã mua được quyền-lợi quốc-dân đó cao giá lắm. Phao-lô nói: Còn phần tôi thì có quyền-lợi đó từ lúc mới sinh ra rồi. 29 Tức thì, những kẻ tra-khảo người đều tránh xa ra; và khi quản-cơ biết người mình đã biểu trói lại đó là quốc-dân Rô-ma, thì sợ-hãi.

Phao-lô tại trước tòa công-luận

30 Hôm sau, quản-cơ muốn biết cho đúng vì cớ nào Phao-lô bị người Giu-đa cáo, bèn sai mở trói, truyền cho các thầy tế-lễ cả và cả tòa công-luận nhóm lại, rồi dẫn Phao-lô ra, bắt đứng trước mặt họ.

23 1 Phao-lô mắt chăm-chỉ trên tòa công-luận, nói rằng: Hỡi các anh em, trước mặt Đức Chúa Trời, tôi đã ăn-ở trọn lương-tâm tử-tế cho đến ngày nay. 2 Nhưng thầy tế-lễ thượng-phẩm là A-na-nia biểu mấy kẻ đứng gần Phao-lô vả miệng người. 3 Phao-lô bèn nói cùng người rằng: Hỡi bức tường tô trắng kia, Đức Chúa Trời sẽ đánh ông; ông ngồi để xử-đoán tôi theo luật-pháp, mà lại không kể luật-pháp, biểu người đánh tôi! 4 Những kẻ đứng đó nói rằng: Ngươi nhiếc-móc thầy cả thượng-phẩm của Đức Chúa Trời sao! 5 Phao-lô trả lời rằng: Hỡi anh em, tôi chẳng biết là thầy cả thượng-phẩm; vì có chép rằng: Chớ sỉ-nhục người cai-trị dân mình.

6 Phao-lô biết trong bọn họ phần thì người Sa-đu-sê, phần thì người Pha-ri-si, bèn kêu lên trước tòa công-luận rằng: Hỡi anh em, tôi là người Pha-ri-si, con của dòng Pha-ri-si. Ấy là vì sự trông-cậy của chúng ta và sự sống lại của những kẻ chết mà tôi phải chịu xử-đoán. 7 Người vừa nói xong như vậy, thì sự cãi-lẫy nổi lên giữa người Pha-ri-si với người Sa-đu-sê, và hội-đồng chia phe ra. 8 Vì chưng người Sa-đu-sê quyết rằng không có sự sống lại, cũng không có thiên-sứ, thần chi hết, còn người Pha-ri-si lại nhận cả hai đều tin ấy. 9 Tiếng kêu-la lớn liền dậy lên. Có mấy thầy thông-giáo về dòng Pha-ri-si đứng dậy cãi-lẫy cùng kẻ khác rằng: Chúng ta chẳng thấy trong người nầy có đều ác gì. Nào ai biết chẳng phải thần hoặc thiên-sứ đã nói cùng người? 10 Vì sự rối-loạn càng thêm, quản-cơ e Phao-lô bị chúng phân thây chăng, nên truyền quân kéo xuống, đặng cướp người ra khỏi giữa đám họ và đem về trong đồn.

11 Qua đêm sau, Chúa hiện đến cùng người mà phán rằng: Hãy giục lòng mạnh-mẽ, ngươi đã làm chứng cho ta tại thành Giê-ru-sa-lem thể nào, thì cũng phải làm chứng cho ta tại thành Rô-ma thể ấy.

Người Giu-đa thề-nguyện giết Phao-lô

12 Đến sáng, người Giu-đa họp đảng lập mưu, mà thề-nguyện rằng chẳng ăn chẳng uống cho đến giết được Phao-lô. 13 Có hơn bốn mươi người đã lập mưu đó. 14 Họ đến kiếm các thầy tế-lễ cả và các trưởng-lão mà rằng: Chúng tôi đã thề với nhau rằng chẳng ăn chi hết cho đến lúc giết được Phao-lô. 15 Vậy bây giờ các ông với tòa công-luận hãy xin quản-cơ bắt nó đến đứng trước mặt các ông, như là muốn tra-xét việc nó cho kỹ-càng hơn nữa; còn chúng tôi sửa-soạn sẵn để khi nó chưa đến đây thì giết đi.

16 Nhưng có con trai của chị Phao-lô biết được mưu-gian ấy, đến nơi đồn, vào nói trước cho Phao-lô. 17 Phao-lô bèn gọi một đội-trưởng mà nói rằng: Hãy đem gã trai-trẻ nầy đến cùng quan quản-cơ, chàng có việc muốn báo tin. 18 Vậy, đội-trưởng đem chàng đi, dẫn đến nhà quản-cơ, và thưa rằng: Tên tù Phao-lô có gọi tôi biểu đem gã trai-trẻ nầy đến cùng quan, chàng có việc muốn nói. 19 Quản-cơ nắm tay người trai-trẻ, kéo xê ra, hỏi rằng: Ngươi có việc gì báo tin cùng ta? 20 Thưa rằng: Người Giu-đa đã định xin quan, đến ngày mai, bắt Phao-lô đứng trước tòa công-luận, như là họ muốn tra-xét việc của người cho kỹ-càng hơn. 21 Nhưng xin quan chớ tin họ, vì có hơn bốn mươi người trong bọn họ lập kế hại Phao-lô, đã thề-nguyện với nhau chẳng ăn uống chi hết trước khi chưa giết được người; hiện bây giờ, họ đã sắm sẵn, chỉ đợi quan trả lời đó thôi. 22 Quản-cơ cho gã trai-trẻ ấy về, cấm không cho nói với ai về đều người đã tỏ ra cùng mình.

Quản-cơ sai đưa Phao-lô qua Sê-sa-rê

23 Đoạn, quản-cơ đòi hai viên đội-trưởng, dặn rằng: Vừa giờ thứ ba đêm nay, hãy sắm sẵn hai trăm quân, bảy mươi lính kỵ, hai trăm lính cầm giáo, đặng đi đến thành Sê-sa-rê. 24 Lại cũng phải sắm ngựa nữa, để đưa Phao-lô vô sự đến nơi quan tổng-đốc Phê-lít. 25 Người lại viết cho quan đó một bức thơ như sau nầy: 26 Cơ-lốt Ly-sia chúc bình-an cho quan lớn tổng-đốc Phê-lít! 27 Dân Giu-đa đã bắt người nầy, toan giết đi, khi tôi đã đem quân đến thình-lình mà cướp người ra khỏi, vì đã nghe người là quốc-dân Rô-ma. 28 Bởi tôi muốn biết vì cớ nào họ cáo người, nên giải người đến tòa công-luận. 29 Tôi thấy người bị cáo mấy việc về luật-pháp họ, nhưng họ không kiện người về một tội nào đáng chết hay đáng tù cả. 30 Song tôi có nghe người ta tính kế hại người nầy, nên lập-tức sai người đến nơi quan, và cũng cho các kẻ cáo người biết rằng phải đến trước mặt quan mà đối-nại.

31 Vậy, quân-lính đem Phao-lô đi, theo như mạng-lịnh mình đã lãnh, và đương ban đêm, điệu đến thành An-ti-ba-tri. 32 Sáng ngày, lính kỵ đi với người, còn quân khác trở về đồn. 33 Những người nầy tới thành Sê-sa-rê, đưa thơ cho quan tổng-đốc và đem nộp Phao-lô. 34 Quan tổng-đốc đọc thơ rồi, bèn hỏi Phao-lô vốn ở tỉnh nào, vừa biết người quê tỉnh Si-li-si, 35 thì rằng: Lúc nào bọn nguyên-cáo đến đây, ta sẽ nghe ngươi. Đoạn, truyền giữ Phao-lô lại trong nơi công-đàng Hê-rốt.

< Lui    Trang Lịch     Tới >