Ngày 10 tháng Sáu

< Lui     Trang Lịch     Tới >

Đọc 2 Sử ký 21:18, 2 Các vua 6:8-23, 8:3-6, 5:1-27, 6:24-32, 7:1-20

Ghi chép lịch sử về nhiều phép màu và thảm sát của giai đoạn này tiếp tục với ghi chép về việc Giê-rô-bô-am bị lâm bệnh, đúng như lá thư của Ê-li-sê đã tiên đoán.

 (2 Sử ký) 21  18 Sau các việc ấy, Đức Giê-hô-va hành-hại người, khiến cho bị bịnh bất-trị trong ruột.

Dân Sy-ri bị hành-phạt bịnh mù

(2 Các vua) 6 8 Vả, vua Sy-ri giao-chiến với Y-sơ-ra-ên; người thương-nghị với các tôi-tớ mình, mà rằng: Ta sẽ đóng trại ta tại nơi nọ nơi kia. 9 Người của Đức Chúa Trời bèn sai nói với vua Y-sơ-ra-ên rằng: Khá giữ lấy, chớ đi ngang qua chỗ kia, vì dân Sy-ri phục tại đó. 10 Vậy, vua Y-sơ-ra-ên sai người đến nơi mà người Đức Chúa Trời đã chỉ cho mình và bảo trước; người giữ lấy mình tại đó, chẳng những một hai lần. 11 Lòng vua Sy-ri bối-rối về sự ấy, bèn gọi các tôi-tớ mình, mà nói rằng: Các ngươi há không tỏ cho ta, ai trong chúng ta là người giúp-đỡ vua Y-sơ-ra-ên? 12 Một người trong những tôi-tớ thưa rằng: Ôi vua-chúa tôi! chẳng ai trong chúng tôi hết; nhưng Ê-li-sê, tiên-tri trong Y-sơ-ra-ên, tỏ cho vua Y-sơ-ra-ên biết các lời vua nói trong phòng ngủ mình. 

13 Vua bèn bảo rằng: Hãy đi xem người ở đâu, để ta sai bắt người. Có người đến thuật cho vua rằng: Kìa, người ở tại Đô-than. 14 Vì vậy, vua sai ngựa, xe, và một đạo-binh rất đông đến Đô-than; họ tới nơi lúc ban đêm, và vây thành.

15 Tôi-tớ của người Đức Chúa Trời chổi dậy sáng sớm đi ra, thấy một đạo-binh cùng ngựa và xe đương vây thành. Người nói với Ê-li-sê rằng: Hỡi ôi! chúa, chúng ta sẽ làm sao? 16 Ê-li-sê đáp rằng: Chớ sợ, những người ở với chúng ta đông hơn những người ở với chúng nó. 17 Đoạn, Ê-li-sê cầu-nguyện mà rằng: Đức Giê-hô-va ôi, xin mở mắt kẻ tôi-tớ tôi, để nó thấy được. Đức Giê-hô-va mở mắt người ra, thì người thấy núi đầy những ngựa và xe bằng lửa ở chung-quanh Ê-li-sê.

18 Quân Sy-ri kéo xuống nơi Ê-li-sê; người cầu-nguyện Đức Giê-hô-va rằng: Xin Chúa khiến mắt quân ấy bị đui-mù. Đức Chúa Trời bèn khiến chúng đui-mù, theo như lời cầu-nguyện của Ê-li-sê. 19 Đoạn, Ê-li-sê nói với chúng nó rằng: Đây không phải là đường, đây chẳng phải là thành. Hãy theo ta, ta sẽ dẫn các ngươi đến người mà các ngươi tìm-kiếm. Rồi người dẫn chúng nó đến Sa-ma-ri.

20 Khi chúng nó đã vào trong Sa-ma-ri rồi, Ê-li-sê cầu rằng: Lạy Đức Giê-hô-va, xin mở mắt cho chúng nó thấy. Đức Giê-hô-va bèn mở mắt họ, họ thấy mình ở giữa Sa-ma-ri. 21 Vua Y-sơ-ra-ên thấy chúng nó, thì nói với Ê-li-sê rằng: Hỡi cha! phải đánh chúng nó chăng? phải đánh chúng nó chăng? 22 Ê-li-sê đáp rằng: Chớ đánh. Những người vua dùng gươm và cung mà bắt làm phu-tù, vua há đánh sao? Hãy dọn trước mặt chúng bánh và rượu, để cho chúng ăn và uống, rồi trở về cùng chủ mình. 23 Người bèn bày tiệc lớn cho chúng nó; khi chúng nó đã ăn uống rồi, người tha cho chúng nó đi; chúng nó bèn trở về cùng chủ mình. Từ đó về sau, những toán quân Sy-ri không còn loán đến địa-phận Y-sơ-ra-ên nữa.

8  3 Cuối bảy năm, người đờn-bà ấy ở xứ Phi-li-tin trở về, đi đến kêu-nài vua về việc nhà và đồng ruộng mình. 4 Vả, vua đương nói chuyện với Ghê-ha-xi, tôi-tớ của người Đức Chúa Trời, mà rằng: Ngươi hãy thuật cho ta hết các công-việc lớn mà Ê-li-sê đã làm xong. 5 Ghê-ha-xi đang thuật cho vua hay thế nào Ê-li-sê đã khiến một kẻ chết sống lại, kìa có người đờn-bà là mẹ của đứa con trai mà Ê-li-sê đã khiến cho sống lại, đến kêu-nài vua về việc nhà và đồng ruộng mình. Ghê-ha-xi tâu rằng: Ôi vua-chúa tôi! kìa là người đờn-bà ấy, và nầy là con trai nàng mà Ê-li-sê đã làm cho sống lại. 6 Vua bèn hỏi nàng, thì nàng thuật công-việc cho người. Đoạn, vua cắt một quan hoạn theo nàng, mà rằng: Hãy bắt trả lại cho nàng mọi món nào thuộc về nàng, và hết thảy huê-lợi của đồng ruộng nàng từ ngày nàng lìa khỏi xứ cho đến ngày nay.

Ê-li-sê chữa cho Na-a-man sạch bịnh phung

5 1 Na-a-man, quan tổng-binh của vua Sy-ri, là một người có quyền trước mặt chủ mình, được tôn-trọng lắm, bởi vì Đức Giê-hô-va dùng người giải-cứu dân Sy-ri; người nầy vốn mạnh-mẽ và bạo-dạn, song bị bịnh phung. 2 Vả, có một vài toán dân Sy-ri đi ra bắt một đứa gái nhỏ của xứ Y-sơ-ra-ên làm phu-tù, để hầu-hạ vợ Na-a-man. 3 Một ngày kia, nó nói với bà chủ mình rằng: Ôi! Chớ chi chúa tôi đi đến cùng ông tiên-tri ở Sa-ma-ri! Người sẽ giải-cứu chúa tôi khỏi bịnh phung. 4 Na-a-man đem các lời nầy thưa lại cho chúa mình, mà rằng: Đứa gái nhỏ ở xứ Y-sơ-ra-ên có nói thể nầy thể nầy. 5 Vua Sy-ri đáp: Hãy đi, ta sẽ gởi thơ cho vua Y-sơ-ra-ên. Vậy, Na-a-man đi, đem theo mình mười ta-lâng bạc, sáu ngàn đồng vàng, và mười bộ áo. 6 Người đem bức thơ dâng cho vua Y-sơ-ra-ên; thơ rằng: Khi thơ nầy đạt đến vua, kìa ta đã sai Na-a-man, đầy-tớ ta đến cùng vua; vua tiếp được bức thơ nầy, ấy để vua giải-cứu bịnh phung cho người. 7 Khi vua Y-sơ-ra-ên đọc thơ rồi, liền xé quần-áo mình, và nói rằng: Ông ấy sai người đến cùng ta để ta chữa khỏi bịnh phung cho họ, ta há phải là Đức Chúa Trời, có quyền làm sống làm chết sao? Khá nên biết và xem thấy rằng người tìm dịp để nghịch cùng ta.

8 Khi Ê-li-sê, người của Đức Chúa Trời, hay rằng vua Y-sơ-ra-ên có xé quần-áo mình, thì sai nói với người rằng: Cớ sao vua xé quần-áo mình? Na-a-man hãy đến tôi, ắt người sẽ biết rằng trong Y-sơ-ra-ên có tiên-tri.

9 Vậy, Na-a-man đến với ngựa và xe, dừng tại cửa nhà Ê-li-sê. 10 Ê-li-sê sai một sứ-giả nói với người rằng: Hãy đi tắm mình bảy lần dưới sông Giô-đanh, thịt ngươi tất sẽ trở nên lành, và ngươi sẽ được sạch. 11 Nhưng Na-a-man nổi giận, vừa đi vừa nói rằng: Ta nghĩ rằng chính mình người sẽ đi ra đón ta, đứng gần đó mà cầu-khẩn danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người, lấy tay đưa qua đưa lại trên chỗ bịnh và chữa lành kẻ phung. 12 A-ba-na và Bạt-ba, hai sông ở Đa-mách, há chẳng tốt hơn các nước trong Y-sơ-ra-ên sao? Ta há chẳng tắm đó cho được sạch hay sao? Vậy, người trở đi và giận-dữ.

13 Những tôi-tớ đến gần người, mà thưa rằng: Cha ơi, nếu tiên-tri có truyền cho cha một việc khó, cha há chẳng làm sao? Phương chi rày người bảo cha rằng: « Hãy tắm, thì được sạch. » 14 Người bèn xuống sông Giô-đanh, và tắm mình bảy lần, theo như lời truyền của người Đức Chúa Trời. Người liền được sạch, và thịt người trở nên như trước, giống như thịt của một đứa con nít nhỏ.

15 Na-a-man với hết thảy người đi theo, bèn trở lại cùng người của Đức Chúa Trời; người đến đứng trước mặt Ê-li-sê, mà nói rằng: Bây giờ, tôi nhìn-biết rằng trên khắp thế-gian chẳng có chúa nào khác hơn Đức Chúa Trời trong Y-sơ-ra-ên. Ấy vậy, tôi xin ông nhậm lễ-vật của kẻ tôi-tớ ông. 16 Nhưng Ê-li-sê đáp rằng: Ta chỉ Đức Giê-hô-va hằng-sống, là Đấng ta phục-sự mà thề rằng ta chẳng nhậm gì hết. Na-a-man ép-nài Ê-li-sê nhậm lấy, nhưng người từ-chối.

17 Na-a-man bèn tiếp rằng: Tuy chẳng nhậm lấy, tôi xin ông cho phép người ta ban cho kẻ tôi-tớ ông đủ đất bằng hai con la chở nổi; vì từ rày về sau, kẻ tôi-tớ ông chẳng muốn dâng của-lễ thiêu hay là tế-lễ chi cho thần nào khác hơn là Đức Giê-hô-va. 18 Song, nguyện Đức Giê-hô-va tha-thứ cho kẻ tôi-tớ ông đều nầy: Mỗi khi chủ tôi vào trong đền-thờ Rim-môn đặng thờ-lạy, thì chống trên cánh tay tôi, nên tôi cũng phải quì-lạy trong đền-thờ Rim-môn. Vậy, khi tôi quì-lạy trong đền-thờ Rim-môn, nguyện Đức Giê-hô-va tha-thứ đều đó cho kẻ tôi-tớ ông. 19 Ê-li-sê đáp với người rằng: Hãy đi bình-yên.

Ghê-ha-xi bị bịnh phung hành-phạt

Khi Na-a-man đã lìa khỏi Ê-li-sê, đi cách xa xa, 20 thì Ghê-ha-xi, tôi-tớ của Ê-li-sê, người của Đức Chúa Trời, nói thầm rằng: Kìa, chủ ta có dong-thứ cho Na-a-man, người Sy-ri, không nhậm lễ-vật mà người đã đem đến. Ta chỉ Đức Giê-hô-va hằng-sống mà thề, ta sẽ chạy theo người và lãnh lấy vật chi nơi người. 21 Vậy, Ghê-ha-xi chạy theo sau Na-a-man. Na-a-man thấy Ghê-ha-xi chạy theo sau mình, bèn nhảy xuống xe, đi đến đón người, và hỏi rằng: Mọi việc đều bình-an chớ? 22 Ghê-ha-xi đáp: Mọi việc đều bình-an. Chủ tôi sai tôi nói với ông rằng: Hồi nãy, có hai người trai-trẻ, là môn-đồ của những tiên-tri, ở núi Ép-ra-im đến; ta xin ông hãy cho hai người ấy một ta-lâng bạc, và hai bộ áo. 23 Na-a-man nói: Xin hãy nhận lấy hai ta-lâng. Người cố nài; đoạn để hai ta-lâng bạc và hai bộ áo trong bao, rồi trao cho hai tôi-tớ mình đem đi trước mặt Ghê-ha-xi. 24 Lúc đã đến trên gò, Ghê-ha-xi lấy các bao khỏi tay hai đầy-tớ, và để trong nhà mình, đoạn cho họ đi trở về. 25 Người bèn ra mắt Ê-li-sê, chủ mình; người hỏi rằng: Ớ Ghê-ha-xi, ngươi ở đâu đến? Người thưa rằng: Tôi-tớ thầy không có đi đâu. 26 Nhưng Ê-li-sê tiếp rằng: Khi người kia xuống khỏi xe đặng đi đón ngươi, lòng ta há chẳng ở cùng ngươi sao? Rày há có phải lúc nên nhậm lấy bạc, quần-áo, vườn ô-li-ve, vườn nho, chiên và bò, tôi trai và tớ gái sao? 27 Vì vậy, bịnh phung của Na-a-man sẽ dính vào ngươi và dòng-dõi ngươi đời đời. Ghê-ha-xi đi ra khỏi Ê-li-sê, bị tật phung trắng như tuyết.

Vây Sa-ma-ri

6 24 Sau các đều đó, Bên-Ha-đát, vua Sy-ri, nhóm cả đạo-binh mình, đi lên vây thành Sa-ma-ri. 25 Trong Sa-ma-ri đương có sự đói-kém lớn lắm, thành bị vây-hãm lâu ngày, đến đỗi một cái đầu lừa bán tám mươi siếc-lơ bạc, và một góc tư ô phân bồ-câu bán năm siếc-lơ bạc. 26 Khi vua Y-sơ-ra-ên đi ngang qua trên tường thành, có một người đờn-bà kêu người rằng: Ôi vua-chúa tôi, xin cứu tôi! 27 Vua nói: Nếu Đức Giê-hô-va không cứu ngươi, thì ta lấy đâu đặng cứu ngươi? Bởi sân đạp lúa hay là bởi nơi ép rượu sao? 28 Vua lại rằng: Ngươi có chi? Nàng thưa rằng: Đờn-bà nầy nói với tôi rằng: Hãy cho con trai chị, hầu ngày nay chúng ta ăn thịt nó; ngày mai chúng ta sẽ ăn thịt con trai ta. 29 Vậy, chúng tôi có nấu thịt con trai tôi và ăn. Ngày mai tôi có nói với người rằng: Hãy cho con trai chị, hầu chúng ta ăn nó. Nhưng người có giấu con trai mình. 30 Khi vua nghe lời của người đờn-bà nầy, thì xé quần-áo mình. Bấy giờ, người đang đi ngang qua trên tường thành, dân-sự xem thấy người phía trong mặc cái bao sát vào thịt mình. 31 Vua la lên rằng: Nếu ngày nay đầu của Ê-li-sê, con trai của Sa-phát, hãy còn ở trên vai nó, nguyện Đức Chúa Trời xử ta cách nặng-nề!

32 Ê-li-sê đương ngồi trong nhà mình, và các trưởng-lão ngồi chung-quanh người, thì vua sai một sứ-giả đi trước mình đến cùng tiên-tri. Nhưng khi sứ-giả chưa đến, Ê-li-sê nói với các trưởng-lão rằng: Kìa, hãy xem, con kẻ sát-nhơn kia sai người đến đặng cắt đầu ta. Khá coi chừng: vừa khi sứ-giả đến, hãy đóng cửa lại, dùng cửa xô-đuổi nó đi. Các ngươi há chẳng nghe tiếng bước của chủ nó sau lưng nó sao? 33 Người còn đương nói, chúng thấy sứ-giả đến. Vua cũng đến, nói với Ê-li-sê rằng: Tai-nạn nầy đến bởi Đức Giê-hô-va. Vậy, ta còn trông-cậy nơi Đức Giê-hô-va làm chi?

7 1 Ê-li-sê bèn nói rằng: Hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ngày mai, tại giờ nầy, nơi cửa thành Sa-ma-ri, một đấu bột lọc sẽ bán một siếc-lơ, và hai đấu lúa mạch sẽ bán một siếc-lơ. 2 Quan-cai nâng-đỡ vua, đáp với người Đức Chúa Trời rằng: Dầu cho Đức Giê-hô-va mở các cửa sổ trên trời, đều đó há có được sao? Ê-li-sê đáp: Chính mắt ngươi sẽ thấy, nhưng ngươi không đặng ăn đến.

3 Tại cửa thành có bốn người phung nói với nhau rằng: Chúng ta ngồi đây đến chừng chết mà làm chi? 4 Nếu chúng ta nhứt-định vào thành, thì ở đó có đói-kém, và chúng ta sẽ chết đói; bằng chúng ta cứ ngồi đây, thì chúng ta cũng sẽ chết. Vậy, chúng ta hãy qua trại-quân Sy-ri: Nếu họ dung-thứ ta, thì ta sẽ sống; bằng họ giết đi, dẫu thế nào, chúng ta cũng sẽ chết đó thôi. 5 Vậy, lúc chạng-vạng, các người phung chổi dậy đặng đi đến trại-quân của dân Sy-ri; khi tới đầu trại-quân, họ chẳng thấy ai ở đó hết. 6 Vì Chúa đã khiến trại-quân Sy-ri nghe tiếng xe, ngựa và tiếng đạo-binh lớn; nên nỗi dân Sy-ri nói với nhau rằng: Kìa, vua Y-sơ-ra-ên đã mướn vua dân Hê-tít và vua Ê-díp-tô đặng hãm đánh chúng ta. 7 Chúng liền chổi dậy, chạy trốn lúc chạng-vạng, bỏ các trại, ngựa, và lừa mình, để trại-quân mình như cũ; chúng trốn đặng cứu mạng-sống mình.

8 Khi các người phung kia đến đầu trại-quân, bèn vào trong một trại, ăn và uống; đoạn họ lấy bạc, vàng, và quần-áo đem đi giấu. Chúng trở lại, vào trong một trại khác, ở đó, cũng lấy những của-cải mà đem đi giấu luôn. 9 Bấy giờ, họ bèn nói với nhau rằng: Chúng ta làm chẳng phải; ngày nay là ngày có tin lành, và chúng ta nín-lặng sao! Nếu chúng ta đợi đến rạng đông, thì sự hình-phạt chắc sẽ lâm vào chúng ta. Vậy, ta hãy đi báo tin nầy cho nhà vua. 10 Chúng liền đi, gọi quân canh cửa thành, thuật cho họ rằng: Chúng tôi có đi đến trại-quân Sy-ri, thấy chẳng có ai hết, cũng không nghe tiếng người nào; chỉ thấy những ngựa và lừa đương cột, và những trại bỏ lại như cũ. 11 Quân canh cửa bèn gọi người đi báo tin ấy vào trong đền vua.

12 Vua chổi dậy ban đêm, nói với các tôi-tớ mình rằng: Ta sẽ bày-tỏ cho các ngươi đều dân Sy-ri toan làm cho chúng ta. Chúng nó biết chúng ta đói; nên chi họ đã ra khỏi trại-quân mình đặng phục trong đồng. Chúng nó đã nói nhau rằng: Khi dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi thành, chúng ta sẽ bắt sống chúng nó, rồi chúng ta sẽ vào trong thành. 13 Một người tôi-tớ của vua thưa rằng: Kìa, ngựa còn xót lại cũng hao-mòn như đoàn dân Y-sơ-ra-ên còn lại ở trong thành; về sau nó quả sẽ đồng số-phận cùng đoàn dân đông đã chết-mất. Vì vậy, ta hãy truyền lịnh cho người nào bắt năm con ngựa trong số còn lại đặng đi dò-thám. 14 Vậy, chúng lấy hai cái xe thắng ngựa vào, rồi vua sai người đi theo đạo-quân Sy-ri, mà rằng: Hãy đi xem.

15 Chúng đi theo họ cho đến Giô-đanh, thấy khắp dọc đường đầy những quần-áo và đồ-đạc mà quân Sy-ri đã quăng trong lúc chạy trốn hối-hả. Các sứ-giả trở về thuật lại cho vua hay. 16 Dân-sự bèn kéo ra, cướp lấy trại-quân Sy-ri, đến đỗi một đấu bột lọc bán một siếc-lơ, và hai đấu lúa mạch cũng bán một siếc-lơ, y như lời Đức Giê-hô-va đã phán.

17 Vua cắt quan-cai nâng-đỡ mình, canh-giữ cửa thành; nhưng dân-chúng đạp dẹp người tại nơi cửa thành, và người chết, y như người của Đức Chúa Trời đã nói trước khi vua đến kiếm người. 18 Vả lại, việc xảy ra như lời người của Đức Chúa Trời đã nói với vua rằng: Ngày mai, tại giờ nầy, nơi cửa thành Sa-ma-ri, hai đấu lúa mạch sẽ bán một siếc-lơ, và một đấu bột lọc cũng bán một siếc-lơ; 19 rồi quan-cai có đáp với người của Đức Chúa Trời rằng: Dẫu cho Đức Giê-hô-va mở các cửa sổ trên trời, đều đó há có được sao? Ê-li-sê bèn tiếp rằng: Mắt ngươi sẽ thấy đều đó, song ngươi không ăn đến. 20 Ấy là đều xảy đến; vì dân-chúng đạp dẹp người dưới chơn tại cửa thành, và người chết.

< Lui    Trang Lịch     Tới >