KHỞI NGUỒN CỦA NHÂN LOẠI SƠ KHAI
(Từ Sự Sáng Tạo đến khoảng 2100 Trước Công Nguyên)
Khởi Đầu
Liệu có thể tưởng tượng một thời điểm khi chưa có gì tồn tại không? Hãy thử lấy đi ánh sáng rực rỡ của mặt trời, và cả mặt trăng và các vì sao trong đêm. Cuộc sống sẽ như thế nào nếu không có chúng? Hãy lấy đi những đám mây và bầu trời và sông ngòi và đại dương. Hãy tưởng tượng trái đất không có con người, động vật, cá, chim, cỏ, cây, hay bất kỳ loại thực vật nào. Trái đất sẽ như thế nào khi hoàn toàn trơ trụi? Thật vậy, mọi thứ sẽ ra sao nếu không có trái đất, không có vũ trụ – không có gì cả? Liệu vũ trụ đã tồn tại mãi mãi? Có phải chưa bao giờ có điểm khởi đầu? Chắc chắn phải có một khởi đầu. Nhưng điều đó xảy ra khi nào? Tất cả đã diễn ra như thế nào? Điều gì đã tạo ra nó? Vì mục đích gì, nếu có? Tôi là ai? Tôi đến từ đâu? Tại sao tôi ở đây?
Kể từ khi lịch sử được ghi chép, đàn ông và phụ nữ của mọi thế hệ, văn hóa, và nơi chốn đã tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi này. Một số nói rằng tất cả xảy ra do tình cờ, không có lý do hay mục đích nào. Nhưng với những gì dường như là thiết kế và trật tự thông minh trong toàn vũ trụ, một nguồn gốc do tình cờ dường như khó chấp nhận. Và cuộc sống không có ý nghĩa dường như trái ngược với chính tâm trí đang tìm kiếm ý nghĩa. Vậy câu trả lời là gì? Tôi đến từ đâu, và tại sao tôi ở đây? Tất cả bắt đầu như thế nào?
Về thời cổ, từ buổi sáng-thế đến đời Áp-ra-ham
(Từ đoạn 1 đến 11 : 9)
Tạo-thành trời đất
(Sáng thế ký) 1 1 Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất.
2 Vả, đất là vô-hình và trống-không, sự mờ-tối ở trên mặt vực; Thần Đức Chúa Trời vận-hành trên mặt nước. 3 Đức Chúa Trời phán rằng: Phải có sự sáng; thì có sự sáng. 4 Đức Chúa Trời thấy sáng là tốt-lành, bèn phân sáng ra cùng tối. 5 Đức Chúa Trời đặt tên sự sáng là ngày; sự tối là đêm. Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhứt.
6 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Phải có một khoảng-không ở giữa nước đặng phân-rẽ nước cách với nước. 7 Ngài làm nên khoảng-không, phân-rẽ nước ở dưới khoảng-không cách với nước ở trên khoảng-không; thì có như vậy. 8 Đức Chúa Trời đặt tên khoảng-không là trời. Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhì.
9 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Những nước ở dưới trời phải tụ lại một nơi, và phải có chỗ khô-cạn bày ra; thì có như vậy. 10 Đức Chúa Trời đặt tên chỗ khô-cạn là đất, còn nơi nước tụ lại là biển. Đức Chúa Trời thấy đều đó là tốt-lành. 11 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Đất phải sanh cây-cỏ; cỏ kết hột giống, cây-trái kết quả, tùy theo loại mà có hột giống trong mình trên đất; thì có như vậy. 12 Đất sanh cây-cỏ: cỏ kết hột tùy theo loại, cây kết quả có hột trong mình, tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy đều đó là tốt-lành. 13 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ ba.
14 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Phải có các vì sáng trong khoảng-không trên trời, đặng phân ra ngày với đêm, và dùng làm dấu để định thì-tiết, ngày và năm; 15 lại dùng làm vì sáng trong khoảng-không trên trời để soi xuống đất; thì có như vậy. 16 Đức Chúa Trời làm nên hai vì sáng lớn; vì lớn hơn để cai-trị ban ngày, vì nhỏ hơn để cai-trị ban đêm; Ngài cũng làm các ngôi sao. 17 Đức Chúa Trời đặt các vì đó trong khoảng-không trên trời, đặng soi sáng đất, 18 đặng cai-trị ban ngày và ban đêm, đặng phân ra sự sáng với sự tối. Đức Chúa Trời thấy đều đó là tốt-lành. 19 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ tư.
20 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Nước phải sanh các vật sống cho nhiều, và các loài chim phải bay trên mặt đất trong khoảng-không trên trời. 21 Đức Chúa Trời dựng nên các loài cá lớn, các vật sống hay động nhờ nước mà sanh nhiều ra, tùy theo loại, và các loài chim hay bay, tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy đều đó là tốt-lành. 22 Đức Chúa Trời ban phước cho các loài đó mà phán rằng: Hãy sanh-sản, thêm nhiều, làm cho đầy-dẫy dưới biển; còn các loài chim hãy sanh-sản trên đất cho nhiều. 23 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ năm.
24 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Đất phải sanh các vật sống tùy theo loại, tức súc-vật, côn-trùng, và thú rừng, đều tùy theo loại; thì có như vậy. 25 Đức Chúa Trời làm nên các loài thú rừng tùy theo loại, súc-vật tùy theo loại, và các côn-trùng trên đất tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy đều đó là tốt-lành.
Dựng nên loài người
26 Đức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta, đặng quản-trị loài cá biển, loài chim trời, loài súc-vật, loài côn-trùng bò trên mặt đất, và khắp cả đất. 27 Đức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài; Ngài dựng nên loài người giống như hình Đức Chúa Trời; Ngài dựng nên người nam cùng người nữ. 28 Đức Chúa Trời ban phước cho loài người và phán rằng: Hãy sanh-sản, thêm nhiều, làm cho đầy-dẫy đất; hãy làm cho đất phục-tùng, hãy quản-trị loài cá dưới biển, loài chim trên trời cùng các vật sống hành-động trên mặt đất.
29 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Nầy, ta sẽ ban cho các ngươi mọi thứ cỏ kết hột mọc khắp mặt đất, và các loài cây sanh quả có hột giống; ấy sẽ là đồ-ăn cho các ngươi. 30 Còn các loài thú ngoài đồng, các loài chim trên trời, và các động-vật khác trên mặt đất, phàm giống nào có sự sống thì ta ban cho mọi thứ cỏ xanh đặng dùng làm đồ-ăn; thì có như vậy. 31 Đức Chúa Trời thấy các việc Ngài đã làm thật rất tốt-lành. Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ sáu.
Thiết-lập ngày thứ bảy nên ngày thánh
2 1 Ấy vậy, trời đất và muôn vật đã dựng nên xong rồi. 2 Ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời làm xong các công-việc Ngài đã làm, và ngày thứ bảy, Ngài nghỉ các công-việc Ngài đã làm. 3 Rồi, Ngài ban phước cho ngày thứ bảy, đặt là ngày thánh; vì trong ngày đó, Ngài nghỉ các công-việc đã dựng nên và đã làm xong rồi.
4 Ấy là gốc-tích trời và đất khi đã dựng nên, trong lúc Giê-hô-va Đức Chúa Trời dựng nên trời và đất.
A-đam và Ê-va
Câu trả lời chính là Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa của muôn vật. Đức Chúa Trời đã hiện hữu trước khi vũ trụ được tạo dựng, và chính Đức Chúa Trời là Đấng làm nên tất cả. Thật là quyền năng và uy nghi phải đi kèm với Đức Chúa Trời này! Câu chuyện trong sách Sáng Thế về nguồn gốc muôn vật là một mặc khải gán công việc sáng tạo cho một Đấng Tối Cao toàn năng, toàn tri và có mục đích - một Đức Chúa Trời sống và thuộc linh hành động với sự cân nhắc có ý nghĩa. Trong việc ghi chép về sự sáng tạo con người, câu chuyện cho thấy Đức Chúa Trời phán bằng nhiều hơn một tiếng nói trong việc tạo dựng của Ngài. Điều này ngụ ý rằng có một sự trọn vẹn trong thân vị thiên thượng này, một sự trọn vẹn sẽ được bày tỏ đầy đủ hơn khi văn bản Kinh Thánh tiếp tục.
Điều còn quan trọng hơn nữa là lời tuyên bố rằng, theo một cách khác biệt rõ rệt với mọi tạo vật khác, loài người được tạo dựng theo chính hình ảnh của Đức Chúa Trời. Chắc chắn điều này không có nghĩa là sự giống nhau về mặt thể chất, vì Đức Chúa Trời đã hiện hữu trước khi có bất cứ điều gì thuộc thể được tạo dựng. Do đó, điều này có lẽ cho thấy rằng, giống như Đức Chúa Trời, con người về cơ bản là những sinh thể thuộc linh, có trí thông minh, ý thức đạo đức và quyền tự do lựa chọn. Mặc dù bị giới hạn bởi hình hài con người, loài người được ban cho khả năng sáng tạo và được phép thực thi một mức độ quyền cai quản trên tạo vật của Đức Chúa Trời và các sinh vật thấp hơn trong đó. Thật là một ý tưởng tuyệt vời, rằng loài người, cả nam và nữ, được Đấng Tạo Hóa tôn trọng đến thế!
Như để nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sáng tạo loài người, mặc khải trong sách Sáng Thế đưa ra một tường thuật đặc biệt về người nam và người nữ đầu tiên, được biết đến là A-đam và Ê-va. A-đam được tạo nên trước tiên từ các nguyên tố của đất, như thể Đức Chúa Trời, giống như người thợ gốm, nắn nên ông từ một cục đất sét. Sau đó Ê-va được tạo nên từ một phần thân thể của A-đam, gợi ý một sự trọn vẹn và hiệp nhất giữa người nam và người nữ, đặc biệt là khi hai người kết hợp trong mối quan hệ hôn nhân, được thiết lập với cặp đôi đầu tiên này. Cả A-đam và Ê-va đều chia sẻ điều độc đáo là đã nhận được hơi thở thiêng liêng của Đức Chúa Trời khiến họ khác biệt với mọi sinh vật sống khác. Họ được ban quyền cai quản trên các tạo vật khác và được đặt trong một khu vườn có cây cối sum suê tại một nơi gọi là Ê-đen, một vùng gắn liền với các con sông Ti-rít và Ê-phơ-rát, phía đông sa mạc Ả Rập ở Trung Đông.
Tại vườn Ê-đen, A-đam và Ê-va sống trong thời kỳ ngây thơ vô tội cho đến khi cả hai bị một con rắn cám dỗ ăn một loại trái cấm mà Đức Chúa Trời đã cấm họ đụng đến hay nếm thử. Mặc dù không có lời giải thích đầy đủ, dường như con rắn này được Sa-tan, hay ma quỷ sử dụng, kẻ sau này được xác định là kẻ thù nghịch của Đức Chúa Trời trong lĩnh vực tâm linh và là kẻ cám dỗ lớn của nhân loại để làm điều ác.
Hậu quả của sự bất tuân Đức Chúa Trời của A-đam và Ê-va là một sự làm quen mới với tội lỗi và thực tế của hình phạt. Tội lỗi của họ không chỉ tạo ra cảm giác xấu hổ, sợ hãi và đổ lỗi mà còn dẫn đến những hậu quả cụ thể hơn cho cả nhân loại, điều sẽ thấy trong mỗi thế hệ tiếp theo khi họ tham gia vào sự bất tuân của riêng họ đối với ý muốn của Đức Chúa Trời. Hình phạt cuối cùng, đối với A-đam và Ê-va, là bị đuổi khỏi vườn địa đàng với tất cả sự dễ dàng và vui thú của nó. Họ, giống như tất cả các thế hệ sau đó, phải đối mặt với những khó khăn và tranh đấu mà cuộc sống trên trái đất áp đặt.
2 5 Vả, lúc đó, chưa có một cây nhỏ nào mọc ngoài đồng, và cũng chưa có một ngọn cỏ nào mọc ngoài ruộng, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời chưa có cho mưa xuống trên đất, và cũng chẳng có một người nào cày-cấy đất nữa. 6 Song có hơi nước dưới đất bay lên tưới khắp cùng mặt đất. 7 Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sanh-khí vào lỗ mũi; thì người trở nên một loài sanh-linh.
Cảnh vườn Ê-đen
8 Đoạn, Giê-hô-va Đức Chúa Trời lập một cảnh vườn tại Ê-đen, ở về hướng Đông, và đặt người mà Ngài vừa dựng nên ở đó. 9 Giê-hô-va Đức Chúa Trời khiến đất mọc lên các thứ cây đẹp mắt, và trái thì ăn ngon; giữa vườn lại có cây sự sống cùng cây biết đều thiện và đều ác.
10 Một con sông từ Ê-đen chảy ra đặng tưới vườn; rồi từ đó chia ra làm bốn ngả. 11 Tên ngả thứ nhứt là Bi-sôn; ngả đó chảy quanh xứ Ha-vi-la, là nơi có vàng. 12 Vàng xứ nầy rất cao; đó lại có nhũ-hương và bích-ngọc. 13 Tên sông thứ nhì là Ghi-hôn, chảy quanh xứ Cu-sơ. 14 Tên sông thứ ba là Hi-đê-ke, chảy về phía đông bờ-cõi A-si-ri. Còn sông thứ tư là sông Ơ-phơ-rát.
15 Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem người ở vào cảnh vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn. 16 Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự-do ăn hoa-quả các thứ cây trong vườn; 17 nhưng về cây biết đều thiện và đều ác, thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn, chắc sẽ chết.
Thiết-lập lễ hôn-nhân
18 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng: Loài người ở một mình thì không tốt; ta sẽ làm nên một kẻ giúp-đỡ giống như nó. 19 Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy đất nắn nên các loài thú đồng, các loài chim trời, rồi dẫn đến trước mặt A-đam đặng thử xem người đặt tên chúng nó làm sao, hầu cho tên nào A-đam đặt cho mỗi vật sống, đều thành tên riêng cho nó. 20 A-đam đặt tên các loài súc-vật, các loài chim trời cùng các loài thú đồng; nhưng về phần A-đam, thì chẳng tìm được một ai giúp-đỡ giống như mình hết. 21 Giê-hô-va Đức Chúa Trời làm cho A-đam ngủ mê, bèn lấy một xương sường, rồi lấp thịt thế vào. 22 Giê-hô-va Đức Chúa Trời dùng xương sường đã lấy nơi A-đam làm nên một người nữ, đưa đến cùng A-đam. 23 A-đam nói rằng: Người nầy là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi mà ra. Người nầy sẽ được gọi là người nữ, vì nó do nơi người nam mà có. 24 Bởi vậy cho nên người nam sẽ lìa cha mẹ mà dính-díu cùng vợ mình, và cả hai sẽ nên một thịt.
25 Vả, A-đam và vợ, cả hai đều trần-truồng, mà chẳng hổ-thẹn.
Loài người bị cám-dỗ và sa vào tội-lỗi
3 1 Vả, trong các loài thú đồng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã làm nên, có con rắn là giống quỉ-quyệt hơn hết. Rắn nói cùng người nữ rằng: Mà chi! Đức Chúa Trời há có phán dặn các ngươi không được phép ăn trái các cây trong vườn sao? 2 Người nữ đáp rằng: Chúng ta được ăn trái các cây trong vườn, 3 song về phần trái của cây mọc giữa vườn, Đức Chúa Trời có phán rằng: Hai ngươi chẳng nên ăn đến và cũng chẳng nên đá-động đến, e khi hai ngươi phải chết chăng. 4 Rắn bèn nói với người nữ rằng: Hai ngươi chẳng chết đâu; 5 nhưng Đức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Đức Chúa Trời, biết đều thiện và đều ác.
6 Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí vì để mở trí-khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa. 7 Đoạn, mắt hai người đều mở ra, biết rằng mình lỏa-lồ, bèn lấy lá cây vả đóng khố che thân. 8 Lối chiều, nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi ngang qua vườn, A-đam và vợ ẩn mình giữa bụi cây, để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời.
9 Giê-hô-va Đức Chúa Trời kêu A-đam mà phán hỏi rằng: Ngươi ở đâu? 10 A-đam thưa rằng: Tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn, bèn sợ, bởi vì tôi lỏa-lồ, nên đi ẩn mình. 11 Đức Chúa Trời phán hỏi: Ai đã chỉ cho ngươi biết rằng mình lỏa-lồ? Ngươi có ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn đó chăng? 12 Thưa rằng: Người nữ mà Chúa đã để gần bên tôi cho tôi trái cây đó và tôi đã ăn rồi. 13 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán hỏi người nữ rằng: Ngươi có làm đều chi vậy? Người nữ thưa rằng: Con rắn dỗ-dành tôi và tôi đã ăn rồi.
14 Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn phán cùng rắn rằng: Vì mầy đã làm đều như vậy, mầy sẽ bị rủa-sả trong vòng các loài súc-vật, các loài thú đồng, mầy sẽ bò bằng bụng và ăn bụi đất trọn cả đời. 15 Ta sẽ làm cho mầy cùng người nữ, dòng-dõi mầy cùng dòng-dõi người nữ nghịch-thù nhau. Người sẽ giày-đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chơn người. 16 Ngài phán cùng người nữ rằng: Ta sẽ thêm đều cực-khổ bội phần trong cơn thai-nghén; ngươi sẽ chịu đau-đớn mỗi khi sanh con; sự dục-vọng ngươi phải xu-hướng về chồng, và chồng sẽ cai-trị ngươi. 17 Ngài lại phán cùng A-đam rằng: Vì ngươi nghe theo lời vợ mà ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn, vậy, đất sẽ bị rủa-sả vì ngươi; trọn đời ngươi phải chịu khó-nhọc mới có vật đất sanh ra mà ăn. 18 Đất sẽ sanh chông-gai và cây tật-lê, và ngươi sẽ ăn rau của đồng ruộng; 19 ngươi sẽ làm đổ mồ-hôi trán mới có mà ăn, cho đến ngày nào ngươi trở về đất, là nơi mà có ngươi ra; vì ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi.
20 A-đam gọi vợ là Ê-va, vì là mẹ của cả loài người.
21 Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy da thú kết thành áo dài cho vợ chồng A-đam, và mặc lấy cho.
22 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng: Nầy, về sự phân-biệt đều thiện và đều ác, loài người đã thành một bực như chúng ta; vậy bây giờ, ta hãy coi chừng, e loài người giơ tay lên cũng hái trái cây sự sống mà ăn và được sống đời đời chăng. 23 Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn đuổi loài người ra khỏi vườn Ê-đen đặng cày-cấy đất, là nơi có người ra. 24 Vậy, Ngài đuổi loài người ra khỏi vườn, rồi đặt tại phía đông vườn Ê-đen các thần chê-ru-bin với gươm lưỡi chói-lòa, để giữ con đường đi đến cây sự sống.