Ngày 07 tháng Giêng

Đọc Sáng thế ký 18:1 - 19:38

Sự Hiện Đến Của Các Vị Khách Từ Trời

   Không lâu sau khi Áp-ra-ham đáp ứng mệnh lệnh của Đức Chúa Trời về việc cắt bì, Đức Chúa Trời hiện ra với Áp-ra-ham trong hình dạng một người khách. Cùng với sự hiện thân của Đức Chúa Trời còn có hai thiên sứ, cũng trong hình dạng người. Không rõ liệu Áp-ra-ham có nhận ra ngay Chúa của mình là Đấng cao trọng hơn một nhân vật có thẩm quyền bình thường hay không. Nếu không, bản tính thiên thượng của Đấng Khách bắt đầu được bày tỏ cho Áp-ra-ham khi Đấng Khách dường như biết không chỉ tên Sa-ra mà còn cả những ý nghĩ thầm kín trong lòng bà.
Khi Đức Chúa Trời tuyên bố rằng Sa-ra sẽ sớm sinh một con trai, Sa-ra, đang lắng nghe từ trong trại, cười vì không tin, dù có lẽ cũng với một chút hy vọng mong đợi. Khi Đức Chúa Trời hỏi về tiếng cười của bà, Sa-ra vội vã chối bỏ mọi biểu hiện nghi ngờ. Nhưng khi Đức Chúa Trời khẳng định rằng bà không nói thật, Sa-ra đứng im lặng và sợ hãi, nhận ra rằng vị Khách thiên thượng này đã thấu hiểu đúng sự hoài nghi của bà.
Sự hiện thân của Đức Chúa Trời trong dịp này, và việc Ngài báo trước một sự sinh nở siêu nhiên, đều báo trước về người thừa kế thuộc linh đã hứa cho Áp-ra-ham. Và sự tự do và niềm vui trong mối thông công giữa Đức Chúa Trời và con người được thể hiện qua lòng hiếu khách của Áp-ra-ham đối với các vị khách thiên thượng của mình, những người giờ đây hiện ra với Áp-ra-ham khi ông đang nghỉ ngơi trong trại, có lẽ sau bữa trưa của mình.

Các thiên-sứ viếng Áp-ra-ham

18 1 Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ra-ham nơi lùm cây dẻ-bộp của Mam-rê, đương khi ngồi nơi cửa trại lúc trời nắng ban ngày. 2 Áp-ra-ham nhướng mắt lên, thấy ba người đứng trước mặt. Vừa khi thấy, bèn bắt từ cửa trại chạy đến trước mặt ba người đó, sấp mình xuống đất, 3 và thưa rằng: Lạy Chúa, nếu tôi được ơn trước mặt Chúa, xin hãy ghé lại nhà kẻ tôi-tớ Chúa, đừng bỏ đi luôn. 4 Xin các đấng hãy cho phép người ta lấy chút nước rửa chơn các đấng, và xin hãy nằm nghỉ mát dưới cội cây nầy. 5 Tôi sẽ đi đem một miếng bánh cho các đấng ăn vững lòng, rồi sẽ dời gót lên đường; vì cớ ấy, nên mới quá bộ lại nhà kẻ tôi-tớ các đấng vậy. Các đấng phán rằng: Hãy cứ việc làm như ngươi đã nói.

6 Đoạn, Áp-ra-ham lật-đật vào trại đến cùng Sa-ra mà rằng: Hãy mau mau lấy ba đấu bột lọc nhồi đi, rồi làm bánh nhỏ. 7 Áp-ra-ham bèn chạy lại bầy, bắt một con bò con ngon, giao cho đầy-tớ mau mau nấu dọn: 8 rồi lấy mỡ-sữa và sữa cùng con bò con đã nấu xong, dọn ngay trước mặt các đấng; còn người thì đứng hầu trước mặt, dưới cội cây. Vậy các đấng đó bèn ăn.

Đức Chúa Trời báo tin Y-sác sanh ra

9 Các đấng hỏi Áp-ra-ham rằng: Sa-ra, vợ ngươi, ở đâu? Đáp rằng: Kìa, nàng ở trong trại kia. 10 Một đấng nói rằng: Trong độ một năm nữa, ta sẽ trở lại đây với ngươi không sai, và chừng đó, Sa-ra, vợ ngươi, sẽ có một con trai. Sa-ra ở nơi cửa trại sau lưng đấng đó, nghe các lời nầy.

11 Vả, Áp-ra-ham cùng Sa-ra đã già, tuổi tác đã cao; Sa-ra không còn chi nữa như thế thường người đờn-bà. 12 Sa-ra cười thầm mà rằng: Già như tôi thế nầy, dễ còn được đều vui đó sao? Còn chúa tôi cũng đã già rồi! 13 Đức Giê-hô-va phán hỏi Áp-ra-ham rằng: Cớ sao Sa-ra cười như vậy mà rằng: Có quả thật rằng tôi già đến thế nầy lại còn sanh-sản chăng? 14 Há có đều chi Đức Giê-hô-va làm không được chăng? Đến kỳ đã định, trong một năm nữa, ta sẽ trở lại cùng ngươi, và Sa-ra sẽ có một con trai. 15 Vì Sa-ra sợ, nên chối mà thưa rằng: Tôi có cười đâu! Nhưng Ngài phán rằng: Thật ngươi có cười đó!

Sự Hủy Diệt Thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ

    Dù Đức Chúa Trời không hài lòng về sự dối trá bộc phát của Sa-ra, điều đó chẳng thấm vào đâu so với cơn thịnh nộ công chính mà Ngài sắp bày tỏ đối với các thành gian ác Sô-đôm và Gô-mô-rơ trong đồng bằng Giô-đanh, gần vùng ngày nay được gọi là Biển Chết. Chính tại Sô-đôm, cháu của Áp-ra-ham là Lót đang sống với vợ và hai con gái. Nên dễ hiểu khi Đức Chúa Trời báo cho Áp-ra-ham rằng Ngài sẽ hủy diệt Sô-đôm, Áp-ra-ham nài xin để ít nhất những người công chính trong Sô-đôm được cứu. Sự khiêm nhường nhưng mạnh dạn của Áp-ra-ham trong cuộc đối thoại với Đức Chúa Trời còn mở rộng đến những người ngoài gia đình Lót, nếu họ được xem là công chính. Cách Đức Chúa Trời đáp lại những mặc cả có tính toán của Áp-ra-ham cho thấy sự công chính và lòng thương xót cao cả của Ngài.
 Sự phán xét phi thường của Đức Chúa Trời đối với Sô-đôm rõ ràng được thúc đẩy bởi một sự gian ác khác thường, càng thêm ghê tởm bởi sự trái tự nhiên, bạo lực, và tính kiêu ngạo điền vào đời sống của cư dân nơi đây. Một ví dụ về sự gian ác của họ được thấy qua cách hai thiên sứ được tiếp đón khi họ đến Sô-đôm sau chuyến thăm Áp-ra-ham. Khi Lót chia sẻ với họ lòng hiếu khách và sự bảo vệ của nhà mình, những người đàn ông Sô-đôm đòi Lót giao các thiên sứ cho họ, những vị mà họ tưởng là người thường, để họ có thể lạm dụng tình dục các thiên sứ. Chính vì sự việc này mà từ đó đến nay, việc thực hành đồng tính luyến ái đã được gắn liền với dân Sô-đôm, mặc dù đây không phải là hành vi suy đồi duy nhất mà họ phạm phải.
 Ngay cả Lót dường như cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của sự gian ác của Sô-đôm. Mặc dù Lót ở đây bày tỏ lòng hiếu khách với người lạ và dũng cảm bảo vệ họ khi họ bị đe dọa, nhưng tính cách của ông bị tổn hại khi ông đề nghị giao các con gái mình cho dân Sô-đôm để họ thỏa mãn dục vọng để đổi lấy sự an toàn cho khách của mình. Và khi các thiên sứ báo về sự hủy diệt sắp xảy ra, Lót do dự không muốn rời Sô-đôm, có lẽ vì quá luyến tiếc tài sản vật chất của mình.
 Sau khi gần như bị các thiên sứ lôi kéo ra khỏi thành phố, Lót, vợ ông, và hai con gái được Đức Chúa Trời bảo phải chạy để cứu mạng và đừng ngoái lại. Tuy nhiên, vợ của Lót, người dường như bị thuyết phục nhưng không thực sự hoán cải, quay lại nhìn sự hủy diệt của các thành phố trong đồng bằng và bị hóa thành cột muối. Trong khi Sô-đôm và Gô-mô-rơ bị thiêu rụi bởi mưa của thứ có thể là nhựa đường cháy hoặc lưu huỳnh, vợ của Lót đã hóa thành cột muối.
 Câu chuyện về sự hủy diệt Sô-đôm và Gô-mô-rơ này chứa đựng nhiều sự thông sáng về bản chất tội lỗi của con người, cũng như sự phán xét và lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy sự phán xét của Đức Chúa Trời, mặc dù rõ ràng là công chính, nhưng thật thảm khốc, bất ngờ và chắc chắn hoàn toàn. Do đó, nó kêu gọi con người tội lỗi phải trốn khỏi sự không công chính của chính mình, không được ngoái lại với sự hủy hoại đạo đức không thể tránh khỏi, nhưng phải kiên trì cho đến khi đạt được sự an nghỉ mà Đức Chúa Trời đã hứa.
 Có lẽ với những bài học này trong tâm trí mà, khi ba vị khách thiên thượng giờ đây lên đường đến Sô-đôm, Đức Chúa Trời thấy cần phải cho Áp-ra-ham biết những gì Ngài sắp làm. Là người sẽ trở thành tổ phụ của dân tộc được Đức Chúa Trời chọn, Áp-ra-ham cần phải chứng kiến sự phán xét đáng kinh sợ của Đức Chúa Trời trên những kẻ làm điều gian ác, và truyền lại cho các thế hệ tương lai về hậu quả khủng khiếp của tội lỗi.

Áp-ra-ham cầu thế cho dân thành Sô-đôm

16 Các đấng đều đứng dậy mà đi, ngó về phía Sô-đôm. Áp-ra-ham cũng theo để tiễn bước các đấng.

17 Đức Giê-hô-va phán rằng: Lẽ nào ta giấu Áp-ra-ham đều chi ta sẽ làm sao? 18 vì Áp-ra-ham chắc sẽ được trở nên một dân lớn và cường-thạnh; các dân-tộc trên thế-gian đều sẽ nhờ người mà được phước. 19 Ta đã chọn người đặng người khiến dạy các con cùng nội nhà người giữ theo đạo Đức Giê-hô-va, làm các đều công-bình và ngay-thẳng; thế thì, Đức Giê-hô-va sẽ làm cho ứng-nghiệm lời Ngài đã hứa cùng Áp-ra-ham. 20 Đức Giê-hô-va phán rằng: Tiếng kêu oan về Sô-đôm và Gô-mô-rơ thật là quá, tội-lỗi các thành đó thật là trọng. 21 Ta muốn ngự xuống, để xem-xét chúng nó ăn-ở có thật như tiếng đã kêu thấu đến ta chăng; nếu chẳng thật, thì ta sẽ biết.

22 Vậy, các đấng bèn từ đó đi qua hướng Sô-đôm; nhưng Áp-ra-ham hãy còn đứng chầu trước mặt Đức Giê-hô-va. 23 Áp-ra-ham lại gần và thưa rằng: Chúa sẽ diệt người công-bình luôn với người độc-ác sao? 24 Ngộ trong thành có năm mươi người công-bình, Chúa cũng sẽ diệt họ hết sao? Há chẳng tha-thứ cho thành đó vì cớ năm mươi người công-bình ở trong sao? 25 Không lẽ nào Chúa làm đều như vậy, diệt người công-bình luôn với kẻ độc-ác; đến đỗi kể người công-bình cũng như người độc-ác. Không, Chúa chẳng làm đều như vậy bao giờ! Đấng đoán-xét toàn thế-gian, há lại không làm sự công-bình sao? 26 Đức Giê-hô-va phán rằng: Nếu ta tìm được trong Sô-đôm năm mươi người công-bình, vì tình thương bấy nhiêu người đó ta sẽ tha hết cả thành.

27 Áp-ra-ham lại thưa rằng: Mặc dầu tôi đây vốn là tro-bụi, song tôi cũng dám cả gan thưa lại cùng Chúa. 28 Hoặc trong năm mươi người công-bình rủi thiếu hết năm; vì cớ năm người thiếu Chúa sẽ diệt hết cả thành chăng? Ngài trả lời rằng: Nếu ta tìm được có bốn mươi lăm người, ta chẳng diệt thành đâu.

29 Áp-ra-ham cứ thưa rằng: Ngộ trong thành chỉ có bốn mươi người công-bình, thì sẽ ra sao? Ngài phán rằng: Ta sẽ chẳng diệt đâu, vì tình thương bốn mươi nầy.

30 Áp-ra-ham tiếp: Tôi xin Chúa đừng giận, thì tôi sẽ thưa: Ngộ trong đó chỉ có ba mươi người, thì sẽ ra sao? Ngài phán: Nếu ta tìm trong đó có ba mươi người, thì ta chẳng diệt đâu.

31 Áp-ra-ham thưa rằng: Tôi đây cũng cả gan thưa cùng Chúa: Nếu chỉ có hai mươi người, thì lại làm sao? Ngài rằng: Vì tình thương hai mươi người đó, ta sẽ chẳng diệt thành đâu.

32 Áp-ra-ham lại thưa: Xin Chúa đừng giận, để cho tôi thưa chỉ một lần nầy nữa: Còn ngộ chỉ có mười người, thì nghĩ làm sao? Ngài phán rằng: Ta cũng sẽ chẳng diệt thành đâu, vì tình thương mười người đó.

33 Khi Đức Giê-hô-va phán xong cùng Áp-ra-ham, thì Ngài ngự đi; còn Áp-ra-ham trở về trại mình.

Lót tiếp-rước các thiên-sứ tại Sô-đôm

19 1 Lối chiều, hai thiên-sứ đến Sô-đôm; lúc đó, Lót đương ngồi tại cửa thành. Khi Lót thấy hai thiên-sứ đến, đứng dậy mà đón-rước và sấp mình xuống đất. 2 Người thưa rằng: Nầy, lạy hai chúa, xin hãy đến ở nhà của kẻ tôi-tớ, và hãy nghỉ đêm tại đó. Hai chúa hãy rửa chơn, rồi sáng mai thức dậy lên đường. Hai thiên-sứ phán rằng: Không, đêm nầy ta sẽ ở ngoài đường. 3 Nhưng Lót cố mời cho đến đỗi hai thiên-sứ phải đi lại vào nhà mình. Người dâng một bữa tiệc, làm bánh không men, và hai thiên-sứ bèn dùng tiệc.

4 Hai thiên-sứ chưa đi nằm, mà các người nam ở Sô-đôm, từ trẻ đến già, tức cả dân, đều chạy đến bao chung-quanh nhà. 5 Bọn đó gọi Lót mà hỏi rằng: Những khách đã vào nhà ngươi buổi chiều tối nay ở đâu? Hãy dẫn họ ra đây, hầu cho chúng ta được biết. 6 Lót bèn ra đến cùng dân-chúng ở ngoài cửa, rồi đóng cửa lại, 7 và nói cùng họ rằng: Nầy, tôi xin anh em đừng làm đều ác đó! 8 Đây, tôi sẵn có hai con gái chưa chồng, tôi sẽ đưa chúng nó cho anh em, rồi mặc tình anh em tính làm sao tùy ý; miễn đừng làm chi hại cho hai người kia; vì cớ đó, nên họ đến núp bóng mái nhà tôi. 9 Bọn dân-chúng nói rằng: Ngươi hãy tránh chỗ khác! Lại tiếp rằng: Người nầy đến đây như kẻ kiều-ngụ, lại muốn đoán-xét nữa sao! Vậy, thôi! chúng ta sẽ đãi ngươi bạc-tệ hơn hai khách kia. Đoạn, họ lấn ép Lót mạnh quá, và tràn đến đặng phá cửa.

10 Nhưng hai thiên-sứ giơ tay ra, đem Lót vào nhà, và đóng cửa lại, 11 đoạn, hành-phạt bọn dân-chúng ở ngoài cửa, từ trẻ đến già, đều quáng loà mắt, cho đến đỗi tìm cửa mệt mà không được.

Hủy-diệt thành Sô-đôm

12 Hai thiên-sứ bèn hỏi Lót rằng: Ngươi còn có ai tại đây nữa chăng? Rể, con trai, con gái và ai trong thành thuộc về ngươi, hãy đem ra khỏi hết đi! 13 Chúng ta sẽ hủy-diệt chỗ nầy, vì tiếng kêu oan về dân thành nầy đã thấu lên đến Đức Giê-hô-va, nên Ngài sai chúng ta xuống mà hủy-diệt. 14 Lót bèn đi ra và nói cùng rể đã cưới con gái mình rằng: Hãy chổi-dậy, đi ra khỏi chốn nầy, vì Đức Giê-hô-va sẽ hủy-diệt thành. Nhưng các chàng rể tưởng người nói chơi. 15 Đến sáng, hai thiên-sứ hối Lót và phán rằng: Hãy thức dậy, dẫn vợ và hai con gái ngươi đương ở đây ra, e khi ngươi cũng chết lây về việc hình-phạt của thành nữa chăng. 16 Nhưng Lót lần-lữa; vì cớ Đức Giê-hô-va thương-xót Lót, nên hai thiên-sứ nắm lấy tay kéo người, vợ cùng hai con gái người, và dẫn ra khỏi thành.

17 Vả, khi hai thiên-sứ dẫn họ ra khỏi rồi, một trong hai vì nói rằng: Hãy chạy trốn cứu lấy mạng, đừng ngó lại sau và cũng đừng dừng bước lại nơi nào ngoài đồng bằng; hãy chạy trốn lên núi, kẻo phải bỏ mình chăng. 18 Lót đáp lại rằng: Lạy Chúa, không được! 19 Nầy, tôi-tớ đã được ơn trước mặt Chúa; Chúa đã tỏ lòng nhân-từ rất lớn cùng tôi mà cứu tròn sự sống tôi. Nhưng tôi chạy trốn lên núi không kịp trước khi tai-nạn đến, thì tôi phải chết. 20 Kìa, thành kia đã nhỏ, lại cũng gần đặng tôi có thế ẩn mình. Ôi! chớ chi Chúa cho tôi ẩn đó đặng cứu tròn sự sống tôi. Thành nầy há chẳng phải nhỏ sao? 21 Thiên-sứ phán rằng: Đây, ta ban ơn nầy cho ngươi nữa, sẽ không hủy-diệt thành của ngươi đã nói đó đâu. 22 Mau mau hãy lại ẩn đó, vì ta không làm chi được khi ngươi chưa vào đến nơi. Bởi cớ ấy, nên người ta gọi tên thành nầy là Xoa.

23 Khi mặt trời mọc lên khỏi đất, thì Lót vào đến thành Xoa. 24 Đoạn, Đức Giê-hô-va giáng mưa diêm-sanh và lửa từ nơi Ngài trên trời sa xuống Sô-đôm và Gô-mô-rơ, 25 hủy-diệt hai thành nầy, cả đồng bằng, hết thảy dân-sự cùng các cây cỏ ở nơi đất đó.

Vợ của Lót hóa ra tượng muối

26 Nhưng vợ của Lót quay ngó lại đằng sau mình, nên hóa ra một tượng muối.

27 Áp-ra-ham dậy sớm, đi đến nơi mà người đã đứng chầu Đức Giê-hô-va, 28 ngó về hướng Sô-đôm và Gô-mô-rơ, cùng khắp xứ ở đồng bằng, thì thấy từ dưới đất bay lên một luồng khói, như khói của một lò lửa lớn. 29 Vả, khi Đức Chúa Trời hủy-diệt các thành nơi đồng bằng, tức là thành Lót ở, thì nhớ đến Áp-ra-ham, cứu Lót ra khỏi chốn phá-tan đó.

Mưu Kế của Các Con Gái của Lót 

   Khi Áp-ra-ham nhìn từ các đỉnh cao của Hếp-rôn xuống đồng bằng Giô-đanh giờ đã hoang tàn – chắc chắn với lòng kinh sợ và rõ ràng là lo lắng cho Lót – ông dường như không có cách nào biết được liệu Lót có đủ công chính để được cứu hay không. Không có ghi chép nào cho thấy Áp-ra-ham từng gặp lại Lót, hay thậm chí biết về việc ông ấy thoát nạn. Có lẽ tốt nhất là Áp-ra-ham không bao giờ biết về cuộc sống cuối cùng của Lót, vốn bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi, sự ẩn dật, và dường như sa đọa. Việc Đức Chúa Trời đã cứu Lót ngay từ đầu có thể là một minh chứng cho lòng thương xót vĩnh cửu của Ngài, hoặc có lẽ là một bằng chứng cho thấy Đức Chúa Trời đã quý trọng Áp-ra-ham như thế nào.
   Những gì tiếp theo là ghi chép lịch sử cuối cùng về Lót. Khá kỳ lạ, nó liên quan đến một kế hoạch khá kỳ dị của hai con gái Lót nhằm sinh con với cha mình. Động cơ cho kế hoạch của họ dường như khá chính đáng, nhưng trong hoàn cảnh bình thường, hành vi loạn luân của họ chắc chắn là vô đạo đức. Và mặc dù ghi chép cho thấy Lót không biết về sự liên quan của mình trong kế hoạch này, nhưng tất cả đều có thể xảy ra do ông dường như sẵn sàng để các con gái cho mình say rượu.
   Điều có ý nghĩa lịch sử lâu dài là hai người con trai sinh ra từ mối quan hệ loạn luân này và những người là hậu duệ của họ. Mô-áp sẽ trở thành tổ phụ của dân Mô-áp, là những người đầu tiên định cư ở phía đông bắc Biển Chết giữa sông Gia-bốc và sông Ạt-nôn, nhưng sau đó bị người A-mô-rít đẩy xuống vùng phía nam sông Ạt-nôn. Bên-Am-mi (Am-môn) sẽ trở thành tổ phụ của dân Am-môn, là những người du mục và cướp bóc thờ thần Mô-léc trong vùng đất giữa sông Gia-bốc và sông Ạt-nôn. Cả hai dân tộc này sẽ liên tục xung đột với con cháu của Áp-ra-ham, tất cả là kết quả của những sự kiện sắp diễn ra.

Căn-nguyên dân Mô-áp và dân Am-môn

30 Lót ở Xoa thì sợ-hãi, nên cùng hai con gái mình bỏ đó mà lên núi, ở trong một hang đá kia. 31 Cô lớn nói cùng em mình rằng: Cha ta đã già, mà không còn ai trên mặt đất đến sánh duyên cùng ta theo như thế thường thiên-hạ. 32 Hè! chúng ta hãy phục rượu cho cha, và lại nằm cùng người, để lưu-truyền dòng-giống cha lại. 33 Đêm đó, hai nàng phục rượu cho cha mình; nàng lớn đến nằm cùng cha; nhưng người chẳng hay lúc nào nàng nằm, lúc nào nàng dậy hết. 34 Qua ngày mai, chị nói cùng em rằng: Nầy, đêm hôm qua ta đã nằm cùng cha rồi; hôm nay chúng ta hãy phục rượu cho cha nữa, rồi em hãy lại nằm cùng người, để lưu-truyền dòng-giống cha lại. 35 Đêm đó, hai nàng lại phục rượu cho cha mình nữa, rồi nàng nhỏ thức dậy lại nằm cùng cha; nhưng người chẳng hay lúc nào nàng nằm, lúc nào nàng dậy hết. 36 Vậy, hai con gái của Lót do nơi cha mình mà thọ-thai. 37 Nàng lớn sanh được một con trai, đặt tên là Mô-áp; ấy là tổ-phụ của dân Mô-áp đến bây giờ. 38 Người em cũng sanh đặng một con trai, đặt tên là Bên-Am-mi; ấy là tổ-phụ của dân Am-môn đến bây giờ.