Vào dịp Lễ Tạ Ơn, tôi gọi về nhà để chúc mừng cha mẹ. Trong lúc trò chuyện, tôi hỏi mẹ điều gì khiến bà thấy biết ơn nhất. Bà vui mừng nói rằng, điều bà luôn cảm tạ chính là “cả ba đứa con của mẹ đều biết kêu cầu danh Chúa”. Mẹ tôi là người luôn coi trọng việc học hành, nhưng đối với bà vẫn có điều còn quý hơn cả chuyện con cái học giỏi hay thành đạt có thể tự lo cho cuộc sống của mình.
Lời chia sẻ của mẹ khiến tôi nhớ đến Châm Ngôn 22:6: “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo, để khi trở về già, nó cũng không lìa khỏi đó”. Đây không phải là một lời hứa tuyệt đối mà là một nguyên tắc khôn ngoan. Trên thực tế, nhiều đứa trẻ được nuôi dạy trong gia đình tin kính, khi lớn lại xa rời Chúa.
Cha mẹ tôi đã nỗ lực dạy dỗ chúng tôi biết yêu kính và khiêm nhu bước đi với Chúa (c.4), chủ yếu bằng cách làm gương cho chúng tôi. Giờ đây, bởi ân điển Ngài, cha mẹ được chứng kiến chúng tôi trưởng thành và sống trong mối tương giao cá nhân với Chúa. Có những người con nhanh chóng đáp lại lời dạy yêu thương trong Đấng Christ, nhưng cũng có những người phải mất nhiều thời gian hơn mới chịu lắng nghe tiếng Ngài. Với những người con như thế, chúng ta cứ tiếp tục cầu nguyện và an tâm chờ đợi thời điểm của Chúa.
Lòng khiêm nhường biết ơn của mẹ tôi đã chỉ ra điều quan trọng nhất trong cuộc sống, chính là sự yêu kính Chúa. Điều đó sẽ đem lại sự giàu có thuộc linh cho chúng ta cả trong hiện tại lẫn cõi đời đời (c.4). Dù chúng ta không thể kiểm soát những chọn lựa của con cái, nhưng hãy vững lòng tin rằng Chúa vẫn đang hành động cách yêu thương trong lòng các con.
