Ngày 03 tháng Giêng

< Lui    Trang Lịch     Tới >

Đọc Sáng Thế ký 6:1 - 9:29

Sự suy đồi của loài người thành gian ác

     Trong các câu chuyện về Sết, Ca-in và con cháu của họ có một gợi ý rằng hai nhóm người riêng biệt đã phát triển. Những người thuộc dòng dõi Sết – ví dụ như Ê-nóc – dường như là những người sống công chính trước Chúa. Mặt khác, những người thuộc dòng dõi Ca-in, tiêu biểu là La-méc kẻ sát nhân, dường như đã suy đồi thành bất chính. Do đó, mặc dù chắc chắn có thể tìm thấy những ngoại lệ cá nhân trong mỗi gia đình mở rộng, nhưng nhìn chung có thể cho rằng dân Sết là người tin kính còn dân Ca-in thì không tin kính. Tuy nhiên, đến thời điểm này, ký sự dường như chỉ ra rằng “các con trai của Đức Chúa Trời,” có lẽ ám chỉ dân Sết, hoặc dù sao cũng là những người có di sản kính sợ Chúa, giờ đây bắt đầu cưới “các con gái loài người,” không phải vì họ là những người nữ công chính mà chỉ vì họ đẹp về thể xác. Kết quả hiển nhiên là sự pha trộn giữa người tin kính và không tin kính dẫn đến sự xóa nhòa các ranh giới đạo đức và lối sống công chính. Tình hình tồi tệ đến mức những người cực kỳ gian ác, được gọi là người Nép-phi-lim, đã trở thành anh hùng trong dân chúng.
     Chỉ mười thế hệ đã trôi qua kể từ khi A-đam được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời, và tất cả họ đều đã phạm tội, ở mức độ này hay mức độ khác, bằng cách không vâng lời luật đạo đức của Đức Chúa Trời. Với mỗi thế hệ đến sự chối bỏ quyền tối cao và tình yêu của Đức Chúa Trời. Khi giờ đây bắt đầu xuất hiện rằng càng ngày càng nhiều người quay sang gian ác, Đức Chúa Trời có ý định hủy diệt tạo vật của Ngài. Tuy nhiên vẫn còn một số ít người, trong đó có Nô-ê, vẫn đồng đi với Đức Chúa Trời, vì vậy Đức Chúa Trời nhân từ hoãn lại sự hủy diệt thế giới trong 120 năm.

Sự gian-ác của loài người càng thêm

6 1 Vả, khi loài người khởi thêm nhiều trên mặt đất, và khi loài người đã sanh được con gái rồi, 2 các con trai của Đức Chúa Trời thấy con gái loài người tốt-đẹp, bèn cưới người nào vừa lòng mình mà làm vợ. 3 Đức Giê-hô-va phán rằng: Thần ta sẽ chẳng hằng ở trong loài người luôn; trong đều lầm-lạc, loài người chỉ là xác-thịt; đời người sẽ là một trăm hai mươi năm mà thôi.

4 Đời đó và đời sau, có người cao-lớn trên mặt đất, vì con trai Đức Chúa Trời ăn-ở cùng con gái loài người mà sanh con-cái; ấy những người mạnh-dạn ngày xưa là tay anh-hùng có danh.

5 Đức Giê-hô-va thấy sự hung-ác của loài người trên mặt đất rất nhiều, và các ý-tưởng của lòng chỉ là xấu luôn; 6 thì tự trách đã dựng nên loài người trên mặt đất, và buồn-rầu trong lòng. 7 Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta sẽ hủy-diệt khỏi mặt đất loài người mà ta đã dựng nên, từ loài người cho đến loài súc-vật, loài côn-trùng, loài chim trời; vì ta tự-trách đã dựng nên các loài đó.

Nô-ê được ơn

8 Nhưng Nô-ê được ơn trước mặt Đức Giê-hô-va.

Nô-ê và trận nước lụt
     Vì sự suy đồi của loài người, Đức Chúa Trời đã miễn cưỡng quyết định hủy diệt nhân loại khỏi trái đất. Tuy nhiên vẫn còn một số người công chính gồm gia đình Nô-ê, và Đức Chúa Trời nhìn họ với lòng thương xót. Đức Chúa Trời cảnh báo Nô-ê rằng Ngài sẽ sớm giáng một trận lụt trên đất để hủy diệt mọi sinh vật. Nô-ê được chỉ dẫn đóng một chiếc tàu, hay con tàu, trong đó ông và gia đình mình, cùng với các cặp động vật, sẽ được cứu khỏi sự hủy diệt. Mặc dù chắc chắn bị những người hiếu kỳ chế nhạo, Nô-ê và các con trai ông hành động bởi đức tin và đóng con tàu. Khi mưa bắt đầu rơi và các mạch nước phun lên, gia đình Nô-ê nhanh chóng vào tàu cùng với các loài động vật và chuẩn bị cho sự kiện thảm khốc nhất trong lịch sử trái đất – trận đại hồng thủy.
   Trận lụt xảy ra 1656 năm sau sự sáng tạo và sẽ kéo dài hơn một năm. Sau 40 ngày đêm mưa không ngừng, nước sẽ ngập các đỉnh núi hơn 15 thước trước khi bắt đầu rút xuống vào ngày thứ 150. Các ngọn núi sẽ lộ ra một lần nữa vào ngày thứ 224, và một con quạ sẽ được thả ra 40 ngày sau đó trong nỗ lực không thành công để tìm dấu hiệu của sự sống. Sau đó, dường như sau bảy ngày nữa, một con bồ câu sẽ được thả ra mỗi tuần trong ba tuần. Vào tuần thứ hai, bồ câu sẽ trở về với một cành ô-liu, cho Nô-ê thấy dấu hiệu của sự sống mới trên đất, và vào lần thả thứ ba, bồ câu sẽ không trở lại nữa. Tuy nhiên, Nô-ê vẫn ở trong tàu cho đến khi đất hoàn toàn khô ráo. Cuối cùng, sau 370 ngày trong con tàu phi thường chở người và thú vật này, Nô-ê và gia đình ông sẽ bước ra đến một cuộc sống mới với những phước lành của Đức Chúa Trời.

6  9 Nầy là dòng-dõi của Nô-ê. Nô-ê trong đời mình là một người công-bình và trọn-vẹn, đồng đi cùng Đức Chúa Trời. 10 Nô-ê sanh ba con trai là Sem, Cham và Gia-phết.

Sự đóng tàu

11 Thế-gian bấy giờ đều bại-hoại trước mặt Đức Chúa Trời và đầy-dẫy sự hung-ác. 12 Nầy, Đức Chúa Trời nhìn xem thế-gian, thấy đều bại-hoại, vì hết thảy xác-thịt làm cho đường mình trên đất phải bại-hoại. 13 Đức Chúa Trời bèn phán cùng Nô-ê rằng: Kỳ cuối-cùng của mọi xác-thịt đã đưa đến trước mặt ta; vì cớ loài người mà đất phải đầy-dẫy đều hung-hăng; vậy, ta sẽ diệt-trừ họ cùng đất. 14 Ngươi hãy đóng một chiếc tàu bằng cây gô-phe, đóng có từng phòng, rồi trét chai bề trong cùng bề ngoài. 15 Vậy, hãy làm theo thế nầy: Bề dài tàu ba trăm thước, bề ngang năm mươi thước, bề cao ba mươi thước. 16 Trên tàu ngươi sẽ làm một cửa sổ, bề cao một thước, và chừa một cửa bên hông; ngươi sẽ làm một từng dưới, một từng giữa và một từng trên. 17 Còn ta đây, ta sẽ dẫn nước lụt khắp trên mặt đất, đặng diệt-tuyệt các xác-thịt có sanh-khí ở dưới trời; hết thảy vật chi ở trên mặt đất đều sẽ chết hết. 18 Nhưng ta  lập giao-ước cùng ngươi, rồi ngươi và vợ, các con và các dâu của ngươi, đều hãy vào tàu. 19 Về các loài sanh-vật, ngươi hãy dẫn xuống tàu mỗi loài một cặp, có đực có cái, có trống có mái, hầu cho ở cùng ngươi đặng giữ tròn sự sống; 20 chim tùy theo loại, súc-vật tùy theo loại, côn-trùng tùy theo loại, mỗi thứ hai con, sẽ đến cùng ngươi, để ngươi giữ tròn sự sống cho. 21 Lại, ngươi hãy lấy các thứ đồ-ăn đem theo, đặng để dành làm lương-thực cho ngươi và các loài đó. 22 Nô-ê làm các đều nầy y như lời Đức Chúa Trời đã phán dặn.

Nước lụt

7 1 Đức Giê-hô-va phán cùng Nô-ê rằng: Ngươi và cả nhà ngươi hãy vào tàu, vì về đời nầy ta thấy ngươi là công-bình ở trước mặt ta. 2 Trong các loài vật thanh-sạch, hãy đem theo mỗi loài bảy cặp, đực và cái; còn loài vật không thanh-sạch mỗi loài một cặp, đực và cái. 3 Cũng hãy đem theo những chim trời, mỗi thứ bảy cặp, trống và mái, để giữ giống ở trên khắp mặt đất. 4 Vì còn bảy ngày nữa, ta sẽ làm mưa xuống mặt đất, trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm; ta sẽ tuyệt-diệt khỏi đất hết các loài của ta đã dựng nên. 5 Đoạn, Nô-ê làm theo mọi đều Đức Giê-hô-va đã phán dặn mình.

6 Vả, khi lụt xảy ra, và nước tràn trên mặt đất, thì Nô-ê đã được sáu trăm tuổi. 7 Vì cớ nước lụt, nên Nô-ê vào tàu cùng vợ, các con trai và các dâu mình; 8 loài vật thanh-sạch và loài vật không thanh-sạch, loài chim, loài côn-trùng trên mặt đất, 9 từng cặp, đực và cái, trống và mái, đều đến cùng Nô-ê mà vào tàu, y như lời Đức Chúa Trời đã phán dặn người.

10 Sau bảy ngày, nước lụt xảy có trên mặt đất. 11 Nhằm năm sáu trăm của đời Nô-ê, tháng hai, ngày mười bảy, chánh ngày đó, các nguồn của vực lớn nổ ra, và các đập trên trời mở xuống; 12 mưa sa trên mặt đất trọn bốn mươi ngày và bốn mươi đêm. 13 Lại cũng trong một ngày đó, Nô-ê với vợ, ba con trai: Sem, Cham và Gia-phết, cùng ba dâu mình đồng vào tàu. 14 Họ và các loài, thú rừng tùy theo loại, súc-vật tùy theo loại, côn-trùng trên mặt đất tùy theo loại, chim tùy theo loại, và hết thảy vật nào có cánh, 15 đều từng cặp theo Nô-ê vào tàu; nghĩa là mọi xác-thịt nào có sanh-khí, 16 một đực một cái, một trống một mái, đều đến vào tàu, y như lời Đức Chúa Trời đã phán dặn; đoạn, Đức Giê-hô-va đóng cửa tàu lại.

17 Nước lụt phủ mặt đất bốn mươi ngày; nước dâng thêm nâng hỏng tàu lên khỏi mặt đất. 18 Trên mặt đất nước lớn và dâng thêm nhiều lắm; chiếc tàu nổi trên mặt nước. 19 Nước càng dâng lên bội phần trên mặt đất, hết thảy những ngọn núi cao ở dưới trời đều bị ngập. 20 Nước dâng lên mười lăm thước cao hơn, mấy ngọn núi đều ngập. 21 Các xác-thịt hành-động trên mặt đất đều chết ngột, nào chim, nào súc-vật, nào thú rừng, nào côn-trùng, và mọi người. 22 Các vật có sanh-khí trong lỗ mũi, các vật ở trên đất liền đều chết hết. 23 Mọi loài ở trên mặt đất đều bị hủy-diệt, từ loài người cho đến loài thú, loài côn-trùng, cùng loài chim trời, chỉ còn Nô-ê và các loài ở với người trong tàu mà thôi. 24 Nước dâng lên trên mặt đất trọn một trăm năm mươi ngày.

Hết cơn nước lụt

8 1 Vả, Đức Chúa Trời nhớ lại Nô-ê cùng các loài thú và súc-vật ở trong tàu với người, bèn khiến một trận gió thổi ngang qua trên đất, thì nước dừng lại. 2 Các nguồn của vực lớn và các đập trên trời lấp ngăn lại; mưa trên trời không sa xuống nữa. 3 Nước giựt khỏi mặt đất, lần lần vừa hạ vừa giựt; trong một trăm năm mươi ngày nước mới bớt xuống. 4 Đến tháng bảy, ngày mười bảy, chiếc tàu tấp trên núi A-ra-rát. 5 Nước cứ lần lần hạ cho đến tháng mười; ngày mồng một tháng đó, mấy đỉnh núi mới lộ ra.

6 Được bốn mươi ngày, Nô-ê mở cửa sổ mình đã làm trên tàu, 7 thả một con quạ ra; quạ liệng đi liệng lại cho đến khi nước giựt khô trên mặt đất. 8 Người cũng thả một con bò-câu ra, đặng xem thử nước hạ bớt trên mặt đất chưa. 9 Nhưng bò-câu chẳng tìm được nơi nào đáp chơn xuống, bèn bay trở về trong tàu cùng người, vì nước còn khắp cả trên mặt đất. Nô-ê giơ tay bắt lấy bò-câu, đem vào tàu lại với mình. 10 Đoạn, người đợi bảy ngày nữa, lại thả bò-câu ra khỏi tàu; 11 đến chiều bò-câu về cùng người, và nầy, trong mỏ tha một lá ô-li-ve tươi; Nô-ê hiểu rằng nước đã giảm-bớt trên mặt đất. 12 Người đợi bảy ngày nữa, thả con bò-câu ra; nhưng chuyến nầy bò-câu chẳng trở về cùng người nữa.

13 Nhằm năm sáu trăm một của đời Nô-ê, ngày mồng một, tháng giêng, nước đã giựt bày mặt đất khô; Nô-ê bèn giở mui tàu mà nhìn; nầy, mặt đất đã se. 14 Đến tháng hai, ngày hai mươi bảy, đất đã khô rồi.

Nô-ê ra khỏi tàu

15 Đức Chúa Trời bèn phán cùng Nô-ê rằng: 16 Hãy ra khỏi tàu, ngươi, vợ, các con và các dâu ngươi. 17 Hãy thả ra với ngươi mọi vật sống của các xác-thịt đã ở cùng ngươi: nào chim, nào thú, nào côn-trùng bò trên đất, hầu cho chúng nó sanh-sản, và thêm nhiều trên mặt đất. 18 Vậy, Nô-ê cùng vợ người, các con trai và các dâu người ra khỏi tàu. 19 Các thú, rắn, chim cùng mọi vật hành-động trên mặt đất tùy theo giống đều ra khỏi tàu.

Nô-ê dâng của-lễ thiêu

20 Nô-ê lập một bàn-thờ cho Đức Giê-hô-va. Người bắt các súc-vật thanh-sạch, các loài chim thanh-sạch, bày của-lễ thiêu dâng lên bàn-thờ. 21 Đức Giê-hô-va hưởng lấy mùi thơm và nghĩ thầm rằng: Ta chẳng vì loài người mà rủa-sả đất nữa, vì tâm-tánh loài người vẫn xấu-xa từ khi còn tuổi trẻ; ta cũng sẽ chẳng hành các vật sống như ta đã làm. 22 Hễ đất còn, thì mùa gieo giống cùng mùa gặt hái, lạnh và nóng, mùa hạ cùng mùa đông, ngày và đêm, chẳng bao giờ tuyệt được.

Đức Chúa Trời ban phước cho Nô-ê và truyền các qui-tắc

9 1 Đức Chúa Trời ban phước cho Nô-ê cùng các con trai người, mà phán rằng: Hãy sanh-sản, thêm nhiều, làm cho đầy-dẫy trên mặt đất. 2 Các loài vật ở trên đất, các loài chim trời, và các vật hành-động trên đất, cùng các cá biển, đều sẽ kinh-khủng ngươi và bị phú vào tay ngươi. 3 Phàm vật chi hành-động và có sự sống thì dùng làm đồ-ăn cho các ngươi. Ta cho mọi vật đó như ta đã cho thứ cỏ xanh. 4 Song các ngươi không nên ăn thịt còn hồn sống, nghĩa là có máu. 5 Quả thật, ta sẽ đòi máu của sự sống ngươi lại, hoặc nơi các loài thú-vật, hoặc nơi tay người, hoặc nơi tay của anh em người. 6 Hễ kẻ nào làm đổ máu người, thì sẽ bị người khác làm đổ máu lại; vì Đức Chúa Trời làm nên người như hình của Ngài. 7 Vậy, các ngươi hãy sanh-sản, thêm nhiều, và làm cho đầy-dẫy trên mặt đất.

Sự giao-ước của Đức Chúa Trời lập với loài người

8 Đức Chúa Trời cũng phán cùng Nô-ê và các con trai người rằng: 9 Còn phần ta đây, ta lập giao-ước cùng các ngươi, cùng dòng-dõi các ngươi, 10 và cùng mọi vật sống ở với ngươi, nào loài chim, nào súc-vật, nào loài thú ở trên đất, tức là các loài ở trong tàu ra, cho đến các loài vật ở trên đất. 11 Vậy, ta lập giao-ước cùng các ngươi, và các loài xác-thịt chẳng bao giờ lại bị nước lụt hủy-diệt, và cũng chẳng có nước lụt để hủy-hoại đất nữa.

Cái mống, dấu chỉ về sự giao-ước nầy

12 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Đây là dấu chỉ về sự giao-ước mà ta lập cùng các ngươi, cùng hết thảy vật sống ở với các ngươi, trải qua các đời mãi mãi. 13 Ta đặt mống của ta trên từng mây, dùng làm dấu chỉ sự giao-ước của ta với đất. 14 Phàm lúc nào ta góp các đám mây trên mặt đất và phàm mống mọc trên từng mây, 15 thì ta sẽ nhớ lại sự giao-ước của ta đã lập cùng các ngươi, và cùng các loài xác-thịt có sự sống, thì nước chẳng bao giờ lại trở nên lụt mà hủy-diệt các loài xác-thịt nữa. 16 Vậy, cái mống sẽ ở trên mây, ta nhìn xem nó đặng nhớ lại sự giao-ước đời đời của Đức Chúa Trời cùng các loài xác-thịt có sự sống ở trên đất. 17 Đức Chúa Trời lại phán cùng Nô-ê rằng: Đó là dấu chỉ sự giao-ước mà ta đã lập giữa ta và các xác-thịt ở trên mặt đất.

Tình Trạng Tội Lỗi của Loài Người Vẫn Còn

   Điều Đức Chúa Trời thực hiện trong trận lụt là sự tiêu diệt một loài người đồi bại và suy đồi. Ngay cả những truyền thuyết cổ xưa như “Sử Thi Gin-ga-mét” của người Ba-by-lôn cổ đại cũng xác nhận việc chấp nhận một trận đại hồng thủy phi thường như vậy. Ngoài bối cảnh lịch sử của nó, trận lụt còn là biểu tượng của sự hủy diệt của tội lỗi và ân điển của Đức Chúa Trời trong việc cứu những người sẽ sống bởi đức tin thông qua đời sống công chính.
   Nhưng bản chất con người thậm chí trong dòng dõi công chính của gia đình Nô-ê vẫn như vậy đến nỗi tội lỗi sớm tìm được đường vào cuộc sống của ngay cả những người được cứu trong trận lụt. Để ghi lại tình trạng sa ngã liên tục của con người, sách Sáng Thế Ký ghi lại một sự việc trong đó Nô-ê uống rượu say, và Ham tỏ ra rất bất kính với cha mình, Nô-ê, khi thấy ông không chỉ say mà còn trần truồng.
   Phản ứng của Nô-ê khi biết về sự bất kính của Cham là thốt lên lời nguyền rủa chống lại con trai của Cham là Ca-na-an—một lời nguyền được xem như là lời tiên tri về sự nô lệ của con cháu Cham. Khi văn bản Kinh Thánh tiếp tục, sẽ thấy rằng con cháu của Ca-na-an, được biết đến là người Ca-na-an, sẽ cùng nguồn gốc dân tộc với những người được biết đến là dân Y-sơ-ra-ên, và thực sự đôi khi sẽ bị nô lệ cho con cháu của Sem và Gia-phết.

Các trai của Nô-ê

18 Các con trai của Nô-ê ở trong tàu ra là Sem, Cham và Gia-phết. Vả, Cham là cha của Ca-na-an. 19 Ấy đó, là ba con trai của Nô-ê, và cũng do nơi họ mà có loài người ở khắp trên mặt đất.

Nô-ê say rượu, Ca-na-an bị rủa-sả

20 Vả, Nô-ê khởi cày đất và trồng nho. 21 Người uống rượu say, rồi lỏa thể ở giữa trại mình. 22 Cham, là cha Ca-na-an, thấy sự trần-truồng của cha, thì ra ngoài thuật lại cùng hai anh em mình. 23 Nhưng Sem và Gia-phết đều lấy áo choàng vắt trên vai mình, đi thụt lui đến đắp khuất thân cho cha; và bởi họ xây mặt qua phía khác, nên chẳng thấy sự trần-truồng của cha chút nào. 24 Khi Nô-ê tỉnh rượu rồi, hay được đều con thứ hai đã làm cho mình, 25 bèn nói rằng: Ca-na-an đáng rủa-sả! Nó sẽ làm mọi cho các tôi-tớ của anh em nó.

26 Người lại nói rằng: Đáng ngợi-khen Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của Sem thay; Ca-na-an phải làm tôi cho họ! 27 Cầu-xin Đức Chúa Trời mở rộng đất cho Gia-phết, cho người ở nơi trại của Sem; còn Ca-na-an phải làm tôi của họ.

28 Sau khi lụt, Nô-ê còn sống ba trăm năm mươi năm. 29 Vậy, Nô-ê hưởng-thọ được chín trăm năm mươi tuổi, rồi qua đời.

< Lui    Trang Lịch     Tới >