Bài diễn-thuyết của Binh-đát
8 1 Binh-đát, người Su-a, bèn đáp lời, mà rằng:
2 Ông sẽ nói các đều ấy đến bao giờ,
Và lời của miệng ông sẽ giống như gió bão đến chừng nào?
3 Đức Chúa Trời há thiên-đoán ư?
Đấng Toàn-năng há trái phép công-bình sao?
4 Nếu con-cái ông có phạm tội cùng Ngài,
Thì Ngài đã phó chúng nó vào quyền tội-ác của chúng nó.
5 Nếu ông cẩn-thận tìm-kiếm Đức Chúa Trời,
Cầu-khẩn cùng Đấng Toàn-năng,
6 Nếu ông thanh-sạch và ngay-thẳng,
Quả thật bây giờ Ngài sẽ tỉnh-thức vì ông,
Và làm cho nhà công-bình ông được hưng-thạnh.
7 Dẫu ban-sơ ông vốn nhỏ-mọn,
Thì sau-rốt sẽ nên trọng-đại.
8 Xin hãy hỏi dòng-dõi đời xưa,
Khá chăm-chỉ theo sự tìm-tòi của các tổ-tiên.
9 (Vì chúng ta mới có hôm qua, và chẳng biết gì;
Bởi các ngày chúng ta trên đất khác nào một cái bóng);
10 Chớ thì chúng sẽ chẳng dạy ông, nói chuyện với ông,
Và do nơi lòng mình mà đem ra những lời lẽ sao?
11 Sậy há mọc nơi chẳng bưng-bàu ư?
Lác há mọc lên không có nước sao?
12 Khi còn xanh-tươi chưa phải phát,
Thì đã khô trước các thứ cỏ khác.
13 Đường-lối kẻ quên Đức Chúa Trời là như vậy:
Sự trông-cậy kẻ không kính-sợ Đức Chúa Trời sẽ hư-mất;
14 Nơi người nương-nhờ sẽ bị truất,
Đều người tin-cậy giống như váng nhện.
15 Người ấy nương dựa vào nhà mình, song nhà không vững-chắc;
Người níu lấy nó, nhưng nó chẳng đứng chịu nỗi.
16 Trước mặt trời, nó xanh-tươi.
Nhành lá che-phủ vườn nó.
17 Rễ nó quấn trên đống đá,
Nó mọc xỉa ra giữa đá sỏi.
18 Nếu nó bị nhổ khỏi chỗ nó,
Thì chỗ ấy bèn từ-chối nó, mà rằng: Ta chẳng hề thấy ngươi!
19 Kìa, ấy là sự vui-sướng về đường-lối nó;
Sẽ có loài khác từ đất nảy ra.
20 Kìa, Đức Chúa Trời chẳng từ-bỏ người trọn-vẹn,
Cũng không giúp-đỡ kẻ hung-ác.
21 Song Chúa sẽ còn làm cho miệng ông được đầy vui-cười;
Và môi ông tràn ra tiếng reo-mừng.
22 Những kẻ ghét ông sẽ bị hổ-thẹn bao-phủ,
Và nhà trại của kẻ ác sẽ chẳng còn.
Gióp đáp lời Binh-đát
9 1 Gióp đáp lời lại mà rằng:
2 Quả thật, tôi biết ấy là như vậy;
Nhưng làm thế nào cho loài người được công-bình trước mặt Đức Chúa Trời?
3 Nếu muốn tranh-biện với Ngài,
Thì một lần trong ngàn lần, loài người không thế đáp lời.
4 Đức Chúa Trời có lòng trí-huệ và rất mạnh-sức:
Ai cứng-cỏi với Ngài mà lại được may-mắn?
5 Ngài dời các núi đi,
Đánh đổ nó trong cơn giận Ngài; nhưng núi chẳng biết đến.
6 Ngài khiến đất rúng-động khỏi nền nó,
Và các trụ nó đều chuyển-lay;
7 Ngài dạy-biểu mặt trời, nó bèn chẳng mọc,
Ngài đóng ấn trên các ngôi sao;
8 Một mình Ngài trải các từng trời ra,
Và bước đi trên các ngọn sóng biển;
9 Ngài dựng-nên sao bắc-đẩu, sao cày, và sao rua,
Cùng những lầu-các bí-mật của phương-nam.
10 Ngài làm những việc lớn-lao, không sao dò-xét được,
Những dấu-kỳ chẳng xiết cho được.
11 Kìa, Ngài đi qua gần tôi, mà tôi không thấy Ngài,
Ngài sang ngang trước mặt tôi, nhưng tôi chẳng nhìn thấy Ngài.
12 Kìa, Ngài vớ lấy mồi, ai ngăn-trở Ngài được?
Ai sẽ nói với Ngài rằng: Chúa làm chi vậy?
13 Đức Chúa Trời không hồi cơn giận Ngài;
Những kẻ giúp-đỡ Ra-háp đều cúi mình xuống dưới Ngài.
14 Phương chi tôi đáp lại với Ngài,
Và chọn lời tranh-biện cùng Ngài!
15 Dầu khi tôi công-bình, tôi cũng không dám đối lại cùng Ngài;
Nhưng tôi cầu-xin ơn của Đấng phán-xét tôi.
16 Mặc dầu tôi kêu-cầu, và Ngài đáp lời tôi,
Tôi cũng không tin rằng Ngài lắng tai nghe tiếng tôi.
17 Vì Ngài chà-nát tôi trong cơn gió-bão,
Và thêm nhiều vít-tích cho tôi vô cớ.
18 Ngài không để cho tôi hả hơi;
Nhưng Ngài khiến tôi no-đầy sự đắng-cay,
19 Nếu luận về sức-lực, kìa, Ngài vốn quyền-năng!
Nếu nói về lý-đoán, thì Ngài rằng: « Ai dám cáo-kiện ta? »
20 Dẫu rằng tôi công-bình, miệng mình sẽ lên án cho mình;
Tuy tôi trọn-vẹn, nó sẽ tỏ tôi ra gian-tà.
21 Dẫu tôi vô-tội, tôi không kể đến mình tôi,
Tôi khinh-bỉ mạng-sống tôi.
22 Ác và thiện thảy đều như nhau; bởi cớ ấy, nên tôi có nói:
Ngài tiêu-diệt người trọn-vẹn cũng như kẻ gian-ác.
23 Nếu tai-họa giết chết thình-lình,
Thì Ngài chê-cười sự thử-thách của người vô-tội.
24 Đất bị phó vào tay kẻ gian-ác;
Nó che mặt những quan-xét của đất:
Nếu chẳng phải nó, vậy thì ai?
25 Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm;
Nó trốn không thấy đều phước-hạnh.
26 Nó xót qua mau như thuyền nan,
Như chim ưng xông vào mồi.
27 Nếu tôi nói: Tôi sẽ quên sự than-phiền tôi,
Bỏ bộ mặt buồn thảm tôi và lấy làm vui-mừng,
28 Thì tôi sợ-hãi các đều đau-đớn tôi,
Biết rằng Ngài không cầm tôi là vô-tội.
29 Phải, tôi sẽ bị định tội;
Nên cớ sao tôi làm cho mình một-nhọc luống-công?
30 Nếu tôi tắm trong nước tuyết,
Rửa tay tôi với nước tro,
31 Thì Ngài lại nhận tôi trong hầm,
Đến đỗi quần-áo tôi sẽ gớm-ghê tôi.
32 Vì Đức Chúa Trời chẳng phải loài người như tôi, mà tôi dám đối với Ngài,
Để chúng ta cùng đi chịu phán-xét.
33 Chẳng có người nào phân-xử giữa chúng ta,
Đặt tay mình trên hai chúng ta.
34 Ước gì Chúa rút roi Ngài khỏi tôi,
Khiến sự kinh-khiếp của Ngài chớ làm rối-loạn tôi nữa;
35 Bấy giờ, tôi sẽ nói, chẳng sợ Ngài;
Nhưng tôi chẳng được như vậy.
Gióp tiếp trả lời cho Binh-đát
10 1 Linh-hồn tôi đã chán-ngán sự sống tôi;
Tôi sẽ buông-thả lời than-thở của tôi,
Tôi sẽ nói vì cơn cay-đắng của lòng tôi.
2 Tôi sẽ thưa với Đức Chúa Trời rằng: Xin chớ đoán-phạt tôi;
Hãy tỏ cho tôi biết nhân sao Chúa tranh-luận với tôi.
3 Chúa há đẹp lòng đè ép,
Khinh-bỉ công-việc của tay Ngài,
Và chiếu-sáng trên mưu-chước của kẻ ác sao?
4 Chúa có mắt xác-thịt ư?
Chúa thấy như người phàm thấy sao?
5 Các ngày của Chúa há như ngày loài người ư?
Các năm của Chúa há như năm loài người sao?
6 Sao Chúa tra-hạch gian-ác tôi,
Tìm-kiếm tội-lỗi tôi,
7 Dầu Chúa biết tôi chẳng phải gian-ác,
Và không ai giải-thoát khỏi tay Chúa?
8 Tay Chúa đã dựng-nên tôi, nắn-giọt trót mình tôi;
Nhưng nay Chúa lại hủy-diệt tôi!
9 Xin Chúa nhớ rằng Chúa đã nắn hình tôi như đồ gốm;
Mà Chúa lại muốn khiến tôi trở vào tro bụi sao?
10 Chúa há chẳng có rót tôi chảy như sữa,
Làm tôi ra đặc như bánh sữa ư?
11 Chúa đã mặc cho tôi da và thịt,
Lấy xương và gân đương tréo tôi.
12 Chúa đã ban cho tôi mạng-sống và đều nhân-từ;
Sự Chúa đoái-hoài tôi đã gìn-giữ tâm-hồn tôi.
13 Dầu vậy, Chúa giấu các đều nầy nơi lòng Chúa;
Tôi biết đều ấy ở trong tư-tưởng của Ngài.
14 Nếu tôi phạm tội, Chúa sẽ xem-xét tôi,
Chẳng dung-tha gian-ác tôi.
15 Nếu tôi làm hung-ác, thì khốn cho tôi thay!
Còn nếu tôi ăn-ở công-bình, tôi cũng chẳng dám ngước đầu lên,
Vì đã bị đầy-dẫy sỉ-nhục, và thấy sự khổ-nạn tôi.
16 Ví bằng tôi ngước đầu lên, hẳn quả Chúa sẽ săn tôi như sư-tử, và tỏ ra nơi tôi quyền diệu-kỳ của Ngài.
17 Chúa đặt chứng mới đối nghịch tôi,
Và gia-thêm sự giận cùng tôi:
Đau-đớn liên-tiếp, và thì khốn-khó theo tôi.
18 Nhơn sao Chúa đem tôi ra khỏi lòng mẹ tôi?
Phải chi đã tắt hơi, thì chẳng con mắt nào thấy tôi!
19 Bằng vậy, tôi sẽ như đã không hề có;
Vì mới lọt lòng mẹ, bèn bị đem đến mồ-mả!
20 Các ngày tôi há chẳng phải ít-ỏi sao?
Vậy, Chúa ôi, khá ngưng dứt đi,
Hãy dời khỏi tôi đi, để tôi được an-ủi một chút,
21 Trước khi tôi đi đến xứ tối-tăm và bóng sự chết, không hề trở lại;
22 Tức đất tối đen như mực,
Là miền có bóng sự chết, chỉ có sự hỗn-độn tại đó,
Và ánh-sáng không khác hơn tối-tăm.