Cuộc vây hãm được báo cho Ê-xê-chi-ên
Một điều đáng kinh ngạc nhất xảy ra vào chính ngày cuộc vây hãm, trong năm thứ chín triều đại Xê-đê-kia, vào tháng mười ngày mười. Cách khoảng 300 đến 700 dặm từ Giê-ru-sa-lem, tại thành phố Tên A-víp, gần sông Kê-ba ở Ba-by-lôn, tiên tri Ê-xê-chi-ên được báo tin về cuộc vây hãm. Không có sứ giả nào trong thời đại của Ê-xê-chi-ên có thể truyền tin nhanh như vậy! Không ai, trừ chính Đức Chúa Trời. Và đây là những gì Ê-xê-chi-ên được bảo.
Sự hủy-phá thành Giê-ru-sa-lem
24 1 Năm thứ chín, ngày mồng mười thàng mười, có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy ghi-chép tên ngày nầy, chính ngày nầy; cũng chính ngày nầy vua Ba-by-lôn đến gần thành Giê-ru-sa-lem. 3 Hãy nói một lời thí-dụ cho nhà bạn-nghịch ấy, và rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy đặt nồi, hãy đặt, và đổ nước vào. 4 Hãy để những tấm thịt vào, là hết thảy những tấm thịt tốt, những đùi và vai, và làm cho đầy xương rất tốt. 5 Hãy chọn con rất tốt trong bầy, và vì xương chất củi dưới nồi. Hãy làm cho sôi sục-sục lên, để nấu xương trong nồi.
6 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn cho thành hay đổ máu, khốn cho nồi bị ten-rét mà ten-rét chưa trừ hết! Hãy lấy từ tấm từ tấm ra cho hết, không có bắt thăm. 7 Vì máu mà nó đã đổ ra con ở giữa nó; nó đã đổ máu ấy trên vầng đá láng-bóng; chớ không đổ trên đất đặng cho bụi che lấp đi. 8 Ấy là để làm cho cơn giận nổi lên và báo-thù, mà ta đổ máu nó trên vầng đá láng-bóng, đến nỗi nó không có thể che-đậy được.
9 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn cho thành hay đổ máu! Ta cũng sẽ chất một đống củi lớn. 10 Hãy chất củi, làm cho lửa hực lên, làm cho rục thịt, cho đặc nước, và cho xương cháy đi. 11 Đoạn, hãy đặt nồi không trên những than lửa đỏ, hầu cho đồng nó cháy lên, cho sự ô-uế nó tan ra ở bề trong, và cho ten-rét của nó sạch hết. 12 Nó làm việc mệt-nhọc; nhưng ten-rét quá lắm của nó còn chưa ra khỏi; dầu bỏ ten-rét nó vào lửa cũng không ra! 13 Sự ô-uế mầy là tà-dâm: vì ta đã tẩy sạch mầy và mầy không trở nên sạch, thì mầy sẽ không được chùi sự dơ-bẩn của mình nữa, cho đến chừng nào ta đã làm cho cơn giận của ta được yên-nghỉ đối với mầy. 14 Ta là Đức Giê-hô-va, ta đã phán; sự đó sẽ xảy đến, và ta sẽ làm thành. Ta sẽ không lui đi, không tiếc, không ăn-năn. Người ta sẽ xét-đoán mầy theo đường-lối mầy và theo việc làm mầy, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
Sau lời này về sự khởi đầu cuộc vây hãm Giê-ru-sa-lem đến một trong những tường thuật đáng lo ngại nhất trong toàn bộ Kinh Thánh được ghi lại. Không phải điều gì mới lạ khi Đức Chúa Trời ban các dấu hiệu về công việc của Ngài. Chính Ê-xê-chi-ên đã thực hiện nhiều dấu hiệu này trước mặt dân sự và đã cung cấp lời giải thích cho sự giáo dục của họ. Và không phải điều gì mới lạ khi Đức Chúa Trời đòi hỏi sự hy sinh lớn lao từ phía các tiên tri của Ngài. Nhưng bây giờ Đức Chúa Trời mang đến một dấu hiệu đòi hỏi sự hy sinh tối thượng từ Ê-xê-chi-ên. Như một dấu hiệu rằng sẽ không có tang lễ nào cho sự mất mát sinh mệnh khi Giê-ru-sa-lem cuối cùng thất thủ, Đức Chúa Trời thực sự đã lấy mạng sống của vợ Ê-xê-chi-ên!
15 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 16 Hỡi con người, nầy, thình-lình ta sẽ cất khỏi ngươi sự con mắt ngươi ưa-thích; nhưng ngươi sẽ chẳng than-thở, chẳng khóc-lóc, và nước mắt ngươi chẳng chảy ra. 17 Hãy than thầm ; chớ phát tang cho những kẻ chết; khá vấn cái khăn trên đầu ngươi; mang giày ở chơn ngươi. Chớ che môi lại, và đừng ăn bánh của kẻ khác.
18 Sớm mai ta nói cùng dân-sự; đến chiều thì vợ ta chết. Sáng bữa sau ta làm theo như lời đã phán cho ta. 19 Bấy giờ dân-sự nói cùng ta rằng: Ngươi không tỏ cho chúng ta về cách ngươi làm như vậy là nghĩa gì sao? 20 Ta trả lời rằng: Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 21 Hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ làm ô-uế nơi thánh ta, là nơi các ngươi lấy làm khoe-khoang về quyền-năng mình, mắt các ngươi ưa-thích, lòng các ngươi thương-xót; và những con trai con gái các ngươi mà các ngươi đã để lại, sẽ ngã bởi gươm. 22 Bấy giờ các ngươi sẽ làm như ta đã làm; các ngươi không che môi, không ăn bánh của kẻ khác. 23 Khăn các ngươi sẽ để yên trên đầu, giày các ngươi sẽ mang luôn dưới chơn; các ngươi không kêu-thương, không khóc-lóc; song sẽ bị hao-mòn vì cớ tội-ác mình, và các ngươi cùng nhau than-thở. 24 Ê-xê-chi-ên sẽ là một dấu-hiệu cho các ngươi, phàm sự nó đã làm, thì các ngươi cũng sẽ làm. Khi mọi sự đó xảy đến, các ngươi sẽ biết ta là Chúa Giê-hô-va.
25 Hỡi con người, về ngươi thì, ngày nào ta sẽ cất khỏi chúng nó sức-mạnh, sự vui-mừng, sự vinh-hiển, sự ưa-thích của mắt chúng nó, sự lòng chúng nó yêu-mến, con trai và con gái chúng nó, 26 trong ngày đó sẽ có kẻ trốn đến báo tin cho tai ngươi nghe. 27 Trong ngày đó, miệng ngươi sẽ mở ra cùng một lúc với miệng của kẻ trốn. Ngươi sẽ nói, và không bị câm nữa: ngươi sẽ là một dấu-hiệu cho chúng nó, và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.
Có thể vợ của Ê-xê-chi-ên đã hấp hối trong mọi trường hợp, và Đức Chúa Trời chỉ đơn giản sử dụng cái chết của bà như một cách để mang đến một thông điệp quan trọng. Nhưng điều đó sẽ là sự trùng hợp cao và rõ ràng trái với lời kể của Ê-xê-chi-ên. Chắc chắn có thể nói rằng Ê-xê-chi-ên đang được yêu cầu từ bỏ không nhiều hơn những gì chính Đức Chúa Trời sẽ từ bỏ một ngày nào đó để mang dấu hiệu đến toàn thế giới. Có lẽ chính điều đó là câu trả lời: với tư cách là Đấng Sáng tạo vũ trụ, Đức Chúa Trời có thể và thực sự hành động theo những cách khiến con người bối rối. Cái chết chắc chắn có ý nghĩa hoàn toàn khác đối với Đức Chúa Trời so với con người. Nhưng bí ẩn trước mắt là làm thế nào Ê-xê-chi-ên có thể dường như chấp nhận cái chết của vợ mình một cách bình thản và tiếp tục công việc của mình. Đó sẽ là lời chứng gì cho đức tin của con người!