Ngày 17 tháng Tám

< Lui     Trang Lịch     Tới >

Đọc Ê-xê-chi-ên 12:1-14:21

Một thời gian sau chuyến du hành thị kiến của Ê-xê-chi-ên đến Giê-ru-sa-lem, Chúa chỉ thị ông thực hiện hai dấu hiệu trước mặt dân chúng: một mô tả việc lưu đày thêm của những người vẫn còn ở Giu-đa, trong khi dấu hiệu kia cho thấy tất cả sự lo lắng sẽ đi kèm với sự sụp đổ. Khi Ê-xê-chi-ên thực sự thực hiện những hành động này, chắc chắn đó phải là một cảnh tượng kỳ lạ đối với những người chứng kiến. Có lẽ có những người chấp nhận Ê-xê-chi-ên là tiên tri của Chúa và thành thật tìm kiếm bất cứ sứ điệp nào được truyền đạt. Tuy nhiên không có nhiều tín đồ trong số những người lưu đày cay đắng này, và những kẻ không tin chắc chắn nghĩ rằng Ê-xê-chi-ên đã điên. Trong việc giải thích ý nghĩa của hành động này, Ê-xê-chi-ên mang đến một lời tiên tri về số phận cuối cùng của vua Sê-đê-kia, điều mà năm năm sau sẽ ứng nghiệm một cách chi tiết.

Sự Sê-đê-kia bị bắt làm phu-tù. — Sự sửa-phạt dân

12 1 Có lời Đức Giê-hô-va lại phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, ngươi ở giữa nhà bạn-nghịch, chúng nó có mắt để thấy mà không thấy, có tai để nghe mà không nghe; vì ấy là nhà bạn-nghịch. 3 Vậy, hỡi con người, ngươi khá sửa-soạn đồ-vật dời đi, và dời đi giữa ban ngày cho chúng nó xem. Trước mắt chúng nó hãy từ nơi ngươi ở mà dời đi chỗ khác; chúng nó dầu là nhà bạn-nghịch có lẽ sẽ nghĩ lại chăng. 4 Ngươi khá đem đồ-vật mình như đồ-vật của kẻ dời đi, giữa ban ngày, trước mắt chúng nó; chính mình ngươi ra đi về buổi chiều, trước mắt chúng nó, như kẻ đi đày.

5 Cũng ở trước mắt chúng nó, ngươi khá xoi một cái lỗ qua tường, rồi từ lỗ đó đem đồ-vật ra. 6 Trước mắt chúng nó, ngươi để đồ-vật lên vai, và đem đi lúc trời tối. Ngươi khá che mặt, đặng không thấy đất nầy; vì ta đã đặt ngươi làm một dấu cho nhà Y-sơ-ra-ên.

7 Ta làm theo lời Chúa đã phán-dặn: mang đồ-vật đi giữa ban ngày như đồ-vật kẻ dời đi, đến chiều ta lấy chính tay mình mà xoi tường. Ta đem đồ-vật đi trong lúc tối, và vác trên vai ta trước mắt chúng nó.

8 Sớm mai có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 9 Hỡi con người, nhà Y-sơ-ra-ên, là nhà bạn-nghịch ấy, há chẳng từng hỏi ngươi rằng: Ngươi làm gì? 10 Hãy trả lời cho chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Gánh nặng nầy chỉ về vua trong Giê-ru-sa-lem, cùng cả nhà Y-sơ-ra-ên ở trong đó. 11 Ngươi khá nói rằng: Ta là điềm cho các ngươi. Chúng nó sẽ gặp đều như ta đã làm; sẽ đi đày, sẽ đi làm phu-tù. 12 Vua giữa chúng nó sẽ vác trên vai mình mà đi ra trong lúc tối. Chúng nó sẽ đục lỗ qua tường để mang đồ ra; người sẽ cho mặt, vì mắt người sẽ không thấy đất nầy. 13 Ta cũng sẽ giăng lưới ta trên người, người sẽ mắc vào bẫy ta; và ta sẽ đem người qua Ba-by-lôn, là đất của người Canh-đê. Nhưng người sẽ không thấy đất ấy, dầu chết tại đó. 14 Những kẻ ở xung-quanh người để giúp người, và các đạo-binh người, thì ta sẽ làm cho tan ra mọi gió, và ta sẽ tuốt gươm mà đuổi theo. 15 Khi ta làm tan-tác chúng nó trong các dân-tộc và rải ra trong các nước, chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. 16 Dầu vậy, ta sẽ chừa lại một số ít trong chúng nó thoát khỏi gươm-dao, đói-kém, ôn-dịch; đặng chúng nó có thể thuật lại mọi sự gớm-ghiếc của mình trong các dân mà chúng nó sẽ đến ở; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

17 Đoạn, có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 18 Hỡi con người, ngươi khá ăn bánh trong sự kinh-khủng, uống nước với sự run-rẩy và sợ-hãi. 19 Ngươi khá nói cùng dân trong đất rằng: Nầy là đều mà Chúa Giê-hô-va phán về dân-cư Giê-ru-sa-lem, về đất của Y-sơ-ra-ên: Chúng nó sẽ ăn bánh trong sự sợ-hãi, và uống nước trong sự kinh-khủng, đặng đất nầy bị hoang-vu, mất hết của-cải, bởi cớ sự cường-bạo của cả dân-cư đó. 20 Các thành đông dân sẽ trở nên gò-đống, đất sẽ bị hoang-vu; và các ngươi sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

Để sửa chữa hai hiểu lầm phổ biến về sự chắc chắn và thời điểm của các lời tiên tri của Chúa, Chúa mang đến hai sứ điệp này cho Ê-xê-chi-ên.

21 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta rằng: 22 Hỡi con người, các ngươi có một lời tục-ngữ trong đất của Y-sơ-ra-ên, rằng: Những ngày kéo dài, mọi sự hiện-thấy chẳng ứng-nghiệm! lời ấy nghĩa là gì? 23 Ấy vậy, hãy nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ làm cho lời tục-ngữ ấy dứt đi, không ai dùng nó làm tục-ngữ nữa trong Y-sơ-ra-ên. Song khá nói cùng chúng nó rằng: Những ngày gần đến, mọi sự hiện-thấy hầu ứng-nghiệm. 24 Thật, sẽ chẳng còn có một sự hiện-thấy nào là giả-dối, hoặc một sự bói-khoa nào là a-dua trong nhà Y-sơ-ra-ên. 25 Vì ta là Đức Giê-hô-va, ta sẽ nói, và lời ta nói sẽ làm thành, không hoãn lại nữa. Hỡi nhà bạn-nghịch! Ấy là đương ngày các ngươi mà ta sẽ rao lời tiên-tri và sẽ làm thành, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

26 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 27 Hỡi con người, nầy, nhà Y-sơ-ra-ên có kẻ nói rằng: Sự hiện-thấy của người nầy thấy là chỉ về lâu ngày về sau, và người nói tiên-tri về thời còn xa. 28 Vậy nên, hãy nói cùng chúng nó: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Chẳng có lời nào của ta sẽ hoãn lại nữa, song lời ta nói sẽ làm thành, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

Một trong những lý do chính khiến mọi người có rất ít niềm tin vào các lời tuyên bố của Chúa là nhiều sứ điệp sai lầm đang được giảng dạy bởi những kẻ tự xưng là người của Chúa. Qua các thế kỷ sẽ không có hồi kết đối với những người như vậy. Do đó Chúa gọi Ê-xê-chi-ên lên tiếng chống lại các tiên tri giả và nữ tiên tri giả đang lừa dối Giu-đa khiến họ tin rằng việc bị giam cầm sẽ sớm kết thúc với chiến thắng nhanh chóng trước Ba-by-lôn.

Các tiên-tri giả

13 1 Có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 2 Hỡi con người, hãy nói tiên-tri nghịch cùng các tiên-tri của Y-sơ-ra-ên, là những kẻ đương nói tiên-tri, và hãy bảo cho những kẻ nói tiên-tri bởi lòng riêng mình rằng: Hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va. 3 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn cho những tiên-tri dại-dột, theo thần riêng mình, mà chưa từng thấy gì cả. 4 Hỡi Y-sơ-ra-ên, các tiên-tri ngươi cũng như những con cáo trong chốn hoang-vu!…. 5 Các ngươi chưa lên nơi phá-tan, và không xây tường cho nhà Y-sơ-ra-ên, đặng đứng vững trong cơn chiến-trận nơi ngày Đức Giê-hô-va. 6 Chúng nó đã thấy sự phỉnh-phờ, và sự bói-khoa giả-dối. Chúng nó nói rằng: Đức Giê-hô-va phán, — song Đức Giê-hô-va đã không sai chúng nó, — và chúng nó khiến người ta mong cho lời mình được ứng-nghiệm. 7 Khi ta chưa từng phán, mà các ngươi nói rằng: Đức Giê-hô-va có phán, vậy các ngươi há chẳng thấy sự hiện-thấy phỉnh-phờ và nói sự bói-khoa giả-dối, hay sao?

8 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va có phán như vầy: Vì các ngươi nói những lời giả-dối, thấy những sự phỉnh-phờ, nầy, ta nghịch cùng các ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 9 Tay ta sẽ nghịch cùng những tiên-tri thấy sự hiện-thấy phỉnh-phờ, bói những sự giả-dối. Chúng nó sẽ không dự vào hội-bàn dân ta nữa, không được ghi vào sổ nhà Y-sơ-ra-ên nữa, và không vào trong đất của Y-sơ-ra-ên; các ngươi sẽ biết ta là Chúa Giê-hô-va. 10 Thật vậy, bởi chúng nó lừa-dối dân ta mà rằng: Bình-an; mà chẳng có bình-an chi hết. Khi có ai xây tường, nầy, chúng nó trét vôi chưa sùi bọt lên! 11 Hãy nói cùng những kẻ trét vôi chưa sùi bọt rằng tường ấy sẽ xiêu-đổ. Mưa to sẽ xảy đến. Hỡi mưa đá lớn, bay sẽ sa xuống; và gió bão sẽ xé-rách nó. 12 Nầy, khi tường sụp xuống, người ta há chẳng nói cùng các ngươi rằng: Chớ nào vôi mà các ngươi đã trét trên tường ở đâu?

13 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ nhơn giận khiến gió bão xé-rách nó; ta sẽ nhơn cơn thạnh-nộ sai mưa-dầm đến, và nhơn sự tức-giận sai mưa đá lớn phá-diệt nó. 14 Cũng vậy, ta sẽ dỡ cái tường mà các ngươi đã trét vôi chưa sùi bọt, xô nó suốt đất, đến nỗi chơn nền bày ra. Tường sẽ đổ, các ngươi sẽ bị diệt giữa nó, và biết rằng ta là Đức Giê-hô-va. 15 Ta sẽ làm trọn cơn giận nghịch cùng tường và kẻ trét vôi chưa sùi bọt như vậy; và ta sẽ nói cùng các ngươi rằng: Tường chẳng còn nữa, kẻ trét vôi cũng vậy; 16 tức là các tiên-tri của Y-sơ-ra-ên nói tiên-tri về Giê-ru-sa-lem, xem sự hiện-thấy bình-an cho thành ấy, mà không có bình-an, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

17 Hỡi con người, ngươi khá xây mặt nghịch cùng các con gái của dân ngươi, là những kẻ nói tiên-tri bởi lòng riêng mình; và người khá nói tiên-tri nghịch cùng chúng nó. 18 Bảo chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn cho những đờn-bà vì mọi cùi tay may gối, và y theo tầm-thước mà làm khăn cho đầu, để săn linh-hồn. Ủa kìa! các ngươi muốn săn linh-hồn dân ta, và giữ linh-hồn nó để làm lợi cho mình hay sao? 19 Các ngươi vì mấy nhắm mạch nha, mấy miếng bánh mà làm nhục ta giữa dân ta, các ngươi nói dối dân ta, là kẻ nghe lời dối-trá các ngươi, để mà giết những kẻ không đáng chết, cho sống những kẻ không đáng sống. 20 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta ghét những cái gối của các ngươi, vì bởi đó các ngươi săn linh-hồn như đánh bẫy chim; ta sẽ xé ra khỏi cánh tay các ngươi, và thả linh-hồn mà các ngươi đã săn, như chim bay đi. 21 Ta cũng sẽ xé khăn các ngươi, cứu dân ta ra khỏi tay các ngươi, chúng nó sẽ không ở trong tay các ngươi để bị săn nữa; bấy giờ các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. 22 Vì các ngươi lấy sự dối-trá làm buồn lòng kẻ công-bình mà ta chưa từng làm cho lo-phiền, và các ngươi làm mạnh tay kẻ dữ đặng nó không xây bỏ đường xấu mình để được sống, 23 vì cớ đó, các ngươi sẽ không thấy sự hiện-thấy phỉnh-phờ, và không bói-khoa nữa. Ta sẽ cứu dân ta thoát khỏi tay các ngươi, và các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

Một trong những biểu hiện rõ ràng của việc dân chúng tiếp tục thờ thần tượng là việc họ thực hành tìm kiếm ý muốn của Chúa từ các tiên tri. Họ bị mê hoặc và quyến rũ bởi các thần tượng khác nhau mà họ đã dựng lên trong lòng mình, nhưng sâu trong những trái tim đó có sự nhận ra rằng chỉ có một Chúa vĩ đại hơn nhiều mới có thể cung cấp những câu trả lời thực sự cho cuộc sống. Tuy nhiên Chúa coi việc họ trung thành kép này là một sự xúc phạm và ra lệnh cho Ê-xê-chi-ên không chiều theo sự tò mò của họ.

Sự sửa-phạt kẻ thờ thần-tượng

14 1 Một vài trưởng-lão kia của Y-sơ-ra-ên đến cùng ta, ngồi trước mặt ta. 2 Bấy giờ có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 3 Hỡi con người, những kẻ này mang thần-tượng mình vào trong lòng, và đặt trước mặt mình sự gian-ác mình làm cho vấp-phạm; vậy ta há để cho chúng nó cầu-hỏi ta một chút nào sao? 4 Cho nên, hãy nói cùng chúng nó mà bảo rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hễ người nào trong nhà Y-sơ-ra-ên mang thần-tượng mình vào lòng, và đặt trước mặt mình sự gian-ác mình làm cho vấp-phạm, nếu người ấy đến cùng kẻ tiên-tri, thì ta, Đức Giê-hô-va, chính ta sẽ trả lời cho nó y như thần-tượng đông nhiều của nó, 5 hầu cho ta bắt được nhà Y-sơ-ra-ên trong chính lòng nó, vì chúng nó nhơn thần-tượng mình mà xa-lạ ta.

6 Vậy nên, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy trở lại, xây bỏ thần-tượng các ngươi, xây mặt khỏi mọi sự gớm-ghiếc của các ngươi. 7 Thật vậy, hết thảy những người nhà Y-sơ-ra-ên, hết thảy khách-lạ trú-ngụ trong Y-sơ-ra-ên, hễ ai lìa xa ta, mà mang thần-tượng mình vào lòng, và đặt trước mặt mình sự gian-ác mình làm cho vấp-phạm, đến cùng kẻ tiên-tri để vì chính mình cầu-hỏi ta, thì chính ta, Đức Giê-hô-va, sẽ trả lời cho nó. 8 Ta sẽ sấp mặt lại nghịch cùng người ấy, khiến nó nên gở-lạ, dấu, và tục-ngữ, và dứt nó khỏi giữa dân ta. Bấy giờ các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

9 Nếu kẻ tiên-tri bị dỗ mà nói lời nào, ấy chính ta, Đức Giê-hô-va, đã để tiên-tri đó bị dỗ, và ta sẽ giá tay trên nó, diệt nó khỏi giữa dân Y-sơ-ra-ên của ta. 10 Cả hai sẽ đều chịu tội mình: tội của kẻ tiên-tri sẽ giống như tội của kẻ cầu-hỏi, 11 để cho nhà Y-sơ-ra-ên chẳng còn lầm-lạc xa ta nữa, và chẳng làm ô-uế mình nữa bởi mọi sự phạm phép của nó; nhưng đặng chúng nó được làm dân ta, và ta làm Đức Chúa Trời chúng nó, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

Cần bao nhiêu người công chính để cứu một quốc gia? Đã 1500 năm kể từ khi Áp-ra-ham hỏi cùng một câu hỏi về Sô-đôm và Gô-mô-ra. Chắc chắn vào thời điểm này có những tín đồ công chính trong cả những người bị giam cầm và những người họ hàng ở Giê-ru-sa-lem đang tự hỏi cùng một câu hỏi. Câu trả lời của Chúa cho Ê-xê-chi-ên là sẽ có lúc khi tội lỗi của một quốc gia hoàn toàn lên án nó đến mức thậm chí không một tàn dư công chính nào có thể ngăn chặn sự hủy diệt vốn có trong tội ác. Chúa sử dụng làm minh họa về một tàn dư công chính bằng bộ ba những tín đồ trung tín: Nô-ê, người chứng kiến toàn thể nhân loại (trừ gia đình riêng ông) bị hủy diệt bởi đại hồng thủy; Gióp, vị tộc trưởng kiên nhẫn; và Đa-ni-ên (có thể là Đa-ni-ên – một trong những người bị giam cầm được chọn phục vụ trong cung điện của Nê-bu-cát-nết-sa, người sẽ phân biệt mình trong số những người lưu đày của Chúa thậm chí còn hơn cả những gì ông đã làm).

12 Đoạn, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 13 Hỡi con người, nếu đất nào làm sự trái phép mà phạm tội nghịch cùng ta, và nếu ta giá tay trên nó, bẻ gậy bánh của nó, giáng cho sự đói-kém, và diệt hết người và vật trong nó, 14 thì dẫu trong đất đó có ba người nầy, là Nô-ê, Đa-ni-ên, và Gióp, cũng chỉ cứu được linh-hồn mình bởi sự công bình mình, Chúa Giê-hô-va phán vậy; 15 Nếu ta khiến các thú dữ trải qua trong đất, làm cho hủy-hoại, trở nên hoang-vu, đến nỗi chẳng ai đi qua nữa vì cớ các thú ấy, 16 thì dẫu trong đất có ba người đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được con trai con gái; chỉ một mình họ được cứu, nhưng đất sẽ hoang-vu. 17 Hay là, nếu ta sai gươm-dao đến trên đất đó, mà rằng: Gươm-dao hãy trải qua đất, đến nỗi ta diệt người và vật nó, 18 thì dẫu trong đất có ba người đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được con trai con gái, nhưng chỉ một mình họ được cứu. 19 Hay là, nếu ta sai ôn-dịch đến trong đất đó, nếu ta đổ cơn giận mà làm chảy máu nó đặng diệt hết người và vật khỏi nó, 20 thì dẫu có Nô-ê, Đa-ni-ên, và Gióp ở đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được nào con trai nào con gái, chỉ một mình họ cứu được linh-hồn mình bởi sự công bình mình thôi. 21 Vậy, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta lấy bốn sự đoán-phạt nặng-nề, tức là gươm-dao, đói-kém, thú dữ, và ôn-dịch mà giáng cho Giê-ru-sa-lem, đặng hủy-diệt khỏi nó người và thú-vật, sự đó quá hơn là dường nào! 22 Dầu vậy, nầy, trong đó còn có kẻ sót lại, cả con trai con gái sẽ bị đem ra: nầy, chúng nó sẽ đi ra đến cùng các ngươi; các ngươi sẽ thấy đường-lối và việc làm của chúng nó, thì sẽ tự yên-ủi mình về tai-vạ ta đã giáng trên Giê-ru-sa-lem, tức về mọi sự ta đã giáng trên nó. 23 Phải, khi các ngươi thấy đường-lối và việc làm chúng nó, thì chúng nó sẽ yên-ủi các ngươi; và các ngươi sẽ biết mọi sự ta đã làm trong nó, thì ta chẳng làm vô-cớ, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

< Lui    Trang Lịch     Tới >