Ngày 09 tháng Tám

< Lui     Trang Lịch     Tới >

Đọc 2 Các vua 24:1-4; Giê-rê-mi 48:1-47,-49:33, 22:18-23; 2 Các vua 24:5-6

Những năm cuối của Giê-hô-gia-kim

Giê-hô-gia-kim chắc có chí muốn chết. Anh ta đã táo bạo đốt Lời viết của Chúa, và bây giờ, với sức mạnh của một con chuột đuổi theo một con sư tử, Giê-hô-gia-kim có táo bạo nổi loạn chống lại Nê-bu-cát-nết-sa. May mắn cho Giu-đa, Nê-bu-cát-nết-sa không phản ứng với lực lượng quân sự trực tiếp, ít nhất là không trực tiếp. Tuy nhiên, ông có thể chính là động lực thúc đẩy đằng sau các cuộc tấn công chống lại Giu-đa bởi một số nước láng giềng trong khoảng thời gian bốn năm của cuộc chiến tranh không kết thúc. Giê-hô-gia-kim được định mệnh sống những ngày cuối đời của mình trong xung đột mệt mỏi.

Có thể chính trong những năm xung đột với các kẻ thù cũ của Giu-đa này mà Giê-rê-mi mang lại những phán quyết sau đây chống lại những kẻ thù đó.

Nê-bu-cát-nết-sa xâm-chiếm nước Giu-đa

(2 Các vua) 24 1 Trong đời Giê-hô-gia-kim trị-vì, Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, xâm lấy xứ. Giê-hô-gia-kim thần-phục người trong ba năm, rồi người đổi ý và phản-nghịch với người. 2 Đức Giê-hô-va khiến những quân Canh-đê, quân Sy-ri, quân Mô-áp, và quân của dân Am-môn đến đấu-địch cùng Giu-đa, để hủy-hại Giu-đa, tùy theo lời Đức Giê-hô-va đã cậy miệng các tiên-tri, là tôi-tớ Ngài, mà phán ra. 3 Tai-họa nầy hẳn xảy đến cho Giu-đa bởi mạng-lịnh của Đức Giê-hô-va, đặng cất nước Giu-đa khỏi trước mặt mình, vì cớ các tội-lỗi Ma-na-se, theo các đều người đã làm, 4 lại cũng tại cớ huyết vô-tội mà người đổ ra; vì người đã làm cho Giê-ru-sa-lem đầy huyết vô-tội, thì Đức Giê-hô-va không khứng tha-thứ người.

Có lẽ chính trong những năm xung đột với các kẻ thù cũ của Giu-đa này mà Giê-rê-mi đã đưa ra những lời phán xét sau đây chống lại những kẻ thù đó.

Lời tiên-tri về người Mô-áp

(Giê-rê-mi) 48 1 Về Mô-áp. Đức Giê-hô-va vạn-quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Khốn cho Nê-bô, vì đã trở nên hoang-vu! Ki-ri-a-ta-im mang xấu-hổ, và bị bắt lấy; Mít-gáp bị xô-đổ và nhuốc-nha. 2 Sự ngợi-khen của Mô-áp chẳng còn có nữa; tại Hết-bôn, người ta mưu hại nó mà rằng: Hãy đến, hủy-diệt dân này, cho nó không được kể vào số các nước nữa! Hỡi Mát-mên, ngươi cũng sẽ trở nên im-lặng; gươm sẽ đuổi theo ngươi. 3 Có tiếng kêu-la khởi từ Hô-rô-na-im rằng: Sự hoang-vu và hủy-hoại lớn thay! 4 Mô-áp tan-nát rồi. Những con trẻ nó kêu-la vang tiếng! 5 Chúng nó sẽ lên giốc Lu-hít, khóc-lóc chẳng thôi; xuống giốc Hô-rô-na-im, nghe tiếng hủy-hoại thảm-sầu. 6 Hãy trốn đi, cứu lấy sự sống mình, như cây thạch-thảo nơi đồng vắng!

7 Vì ngươi đã trông cậy sự mình làm ra và của báu mình, ngươi cũng sẽ bị bắt lấy. Kê-mốt cùng các thầy tế-lễ và các quan-trưởng mình sẽ đi làm phu-tù. 8 Kẻ hủy-diệt sẽ vào trong mọi thành, chẳng có thành nào thoát khỏi; nơi trũng sẽ bị hủy-hoại, đồng-bằng bị phá tan, như Đức Giê-hô-va đã phán. 9 Hãy cho Mô-áp những cánh, đặng nó bay đi trốn; các thành nó sẽ nên hoang-vu, chẳng còn ai ở. 10 Đáng rủa thay là kẻ làm việc Đức Giê-hô-va cách dối-dá! Đáng rủa thay là kẻ từ-chối máu nơi gươm mình!

11 Mô-áp từ lúc còn trẻ vốn yên-lặng, như rượu đứng cặn, chưa từ bình nầy rót qua bình khác: nó cũng chẳng đi làm phu-tù; nên giữ được vị nguyên của mình, mùi thơm còn chưa đổi. 12 Vậy nên, Đức Giê-hô-va phán: Nầy, ngày đến, bấy giờ ta sẽ sai đến cùng nó những kẻ đổ ra, chúng nó sẽ đổ nó ra, làm trống bình nó đi, và đập các bình ra từng mảnh. 13 Mô-áp sẽ bị xấu-hổ bởi Kê-mốt, cũng như nhà Y-sơ-ra-ên đã bị xấu-hổ bởi Bê-tên mình trông-cậy.

14 Làm sao các ngươi nói được rằng: Chúng ta là anh-hùng, là người mạnh-mẽ nơi chiến-trận? 15 Mô-áp bị phá-hoại, kẻ thù-nghịch đi lên tiến vào các thành nó; kẻ giỏi nhứt trong bọn trai-trẻ nó bị giết, Đức Vua, danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn-quân, phán vậy. 16 Sự tai-hại của Mô-áp gần đến; họa nó tới rất mau. 17 Hỡi các ngươi là kẻ ở chung-quanh nó, hãy than-khóc nó! Hết thảy các ngươi là kẻ biết danh nó, khá nói rằng: Cái gậy cứng-mạnh, cái gậy đẹp-đẽ nầy đã gãy đi là dường nào!

18 Hỡi con gái ở trong Đi-bôn! hãy xuống khỏi ngôi vinh-hiển mình, ngồi cách khô-khát. Vì kẻ hủy-diệt Mô-áp lên nghịch cùng ngươi, phá đồn-lũy ngươi. 19 Hỡi dân-cư A-rô-e! Hãy đứng bên đường và ngó. Hãy hỏi đờn-ông đi trốn và đờn-bà thoát nạn, rằng: Việc đã xảy ra làm sao?

20 Mô-áp bị xấu hổ, sức-mạnh nó đã tan-nát. Hãy than-thở, cất tiếng kêu lên! Hãy rao trên bờ Ạt-nôn rằng Mô-áp bị phá-hại. 21 Sự đoán-phạt đã đổ xuống trên xứ đồng-bằng, trên Hô-lôn, Gia-sa, Mê-phát, 22 Đi-bôn, Nê-bô, Bết-Đíp-la-tha-im, 23 Ki-ri-a-ta-im, Bết-Ga-mun, Bết-Mê-ôn, 24 Kê-ri-giốt, Bốt-ra, và trên hết thảy các thành xứ Mô-áp, nơi gần và xa.

25 Đức Giê-hô-va phán: Sừng của Mô-áp đã chặt rồi, cánh tay nó đã gãy. 26 Hãy làm cho nó say-sưa, vì nó đã lên mình nghịch cùng Đức Giê-hô-va. Mô-áp sẽ đẵm mình trong sự mửa-thổ, cũng làm cớ cho người ta chê-cười.

27 Ngươi há chẳng từng chê-cười Y-sơ-ra-ên sao? Vậy thì nó có bị bắt được trong vòng kẻ trộm chăng, mà hễ khi ngươi nói đến nó thì lắc đầu? 28 Hỡi dân-cư Mô-áp, hãy lìa-bỏ các thành, đi ở trong vầng đá; khá như chim bò-câu làm ở trên miệng vực sâu.

29 Mô-áp kiêu-ngạo vô chừng, sự xấc-xược, sự cậy mình, sự khoe-khoang của lòng kiêu-căng nó, chúng ta đều nghe cả. 30 Đức Giê-hô-va phán: Ta biết sự giận của nó là hư-không, sự khoe-khoang của nó là vô-ích. 31 Vậy nên ta khóc-thương Mô-áp, vì cả dân-sự Mô-áp mà kêu-la. Người ta than-khóc cho dân Kiệt-Hê-re. 32 Hỡi cây nho Síp-ma, nhánh-nhóc ngươi vượt qua biển, kịp tới biển Gia-ê-xe; kẻ hủy-diệt đã đến cướp lấy trái mùa hạ và mùa nho ngươi, nên ta vì ngươi khóc-lóc hơn là vì Gia-ê-xe khóc-lóc. 33 Sự vui-mừng hớn-hở đã mất đi trong ruộng màu-mỡ và đất Mô-áp; ta đã làm cho rượu cạn-khô trong các bàn ép. Người ta chẳng reo-vui mà đạp trái nho nữa: sự reo-vui của nó chẳng phải là reo-vui. 34 Tiếng than-khóc từ Hết-bôn nghe thấu Ê-lê-a-lê cho đến Gia-hát, từ Xoa cho đến Hô-rô-na-im và đến Ê-lát-Sê-li-sia. Vì các dòng nước ở Nim-rim cũng đều nên hoang-vu. 35 Đức Giê-hô-va phán: Ta sẽ cất khỏi Mô-áp kẻ dâng tế-lễ trên nơi cao, và kẻ đốt hương cho các thần mình.

36 Bởi vậy, lòng ta vì Mô-áp trổi tiếng như ống sáo; lòng ta trổi tiếng vì dân Kiệt-Hê-re như ống sáo; cho nên sự dư-dật nó đã thâu-góp thì mất hết rồi. 37 Đầu đều trọc hết, râu đều cắt hết; mọi tay đều bị dấu cắt, mọi lưng đều mang bao-gai. 38 Trên các nóc nhà Mô-áp và trong các đường-phố nó, rặt là những sự than-khóc, vì ta đã đập bể Mô-áp như bình chẳng ai ưa-thích, Đức Giê-hô-va phán vậy.

39 Kìa, nó đã đổ-nát dường nào! Chúng nó than-thở dường nào! Mô-áp xây lưng lại cách hổ-thẹn dường nào! Mô-áp sẽ trở nên cớ nhạo-cười và sợ-hãi cho hết thảy người chung-quanh. 40 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, quân nghịch liệng như chim ưng, sè cánh nghịch cùng Mô-áp. 41 Kê-ri-giốt bị lấy, các đồn-lũy bị choán rồi; ngày đó, lòng những người mạnh-mẽ của Mô-áp trở nên như lòng đờn-bà đau đẻ. 42 Mô-áp sẽ bị diệt, không thành một dân nữa, vì nó đã lên mình nghịch cùng Đức Giê-hô-va. 43 Đức Giê-hô-va phán: Hỡi dân Mô-áp! sự kinh-hãi, hầm-hố, bẫy-dò đương lâm trên ngươi. 44 Kẻ nào trốn khỏi sự kinh-hãi sẽ sa trong hầm-hố, kẻ nào lên khỏi hầm-hố sẽ mắc phải bẫy-dò. Vì ta sẽ khiến năm thăm-phạt đến trên Mô-áp, Đức Giê-hô-va phán vậy.

45 Kẻ trốn-tránh kiệt sức rồi thì núp dưới bóng Hết-bôn; vì có lửa phát ra từ Hết-bôn, ngọn lửa từ giữa Si-hôn, thiêu-nuốt góc Mô-áp, và sọ của con kẻ hỗn-hào. 46 Hỡi Mô-áp, khốn-nạn cho ngươi! dân Kê-mốt mất rồi! Các con trai và con gái ngươi đã bị bắt đi làm phu-tù. 47 Nhưng, đến những ngày sau-rốt, ta sẽ đem các phu-tù Mô-áp trở về, Đức Giê-hô-va phán vậy. Lời xét-đoán về Mô-áp đến đó mà thôi.

Lời tiên-tri về người Am-môn, Ê-đôm, Đa-mách, A-ra-bi, Phe-rơ-sơ

49 1 Về con-cái Am-môn. Đức Giê-hô-va phán như vầy: Y-sơ-ra-ên há chẳng có con trai sao? há chẳng có con kế-tự sao? Vì sao Minh-côm được lấy đất Gát làm cơ-nghiệp, dân nó ở trong các thành của Gát? 2 Đức Giê-hô-va phán: Nầy, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ làm cho tiếng kêu về giặc-giã vang ra nghịch cùng Ráp-bát, tức thành của con-cái Am-môn, nó sẽ trở nên một đống đổ-nát; các con gái nó sẽ bị lửa đốt-cháy, bấy giờ Y-sơ-ra-ên sẽ chiếm lấy những kẻ đã chiếm lấy mình, Đức Giê-hô-va phán vậy.

3 Hỡi Hết-bôn, hãy than-khóc, vì A-hi đã bị cướp-phá! Hỡi con gái Ráp-bát, hãy kêu-la; hãy mang bao-gai, chạy đi chạy lại giữa các hàng rào mà than-khóc! Vì Minh-côm sẽ đi làm phu-tù cùng các thầy tế-lễ và các quan-trưởng mình.

4 Hỡi con gái bội-nghịch kia, sao khoe mình về các nơi trũng ngươi, về nơi trũng màu-mỡ ngươi? Ngươi tin-cậy ở của-báu mình, và nói rằng: Ai đến được cùng ta? 5 Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn-quân, phán: Nầy, ta sẽ khiến sự kinh-hãi từ mọi nơi chung-quanh ngươi đến cùng ngươi; mỗi người trong các ngươi sẽ bị đuổi và chạy thẳng, chẳng ai sẽ thâu-nhóm những người đi trốn. 6 Nhưng về sau ta sẽ đem các con-cái Am-môn bị phu-tù trở về, Đức Giê-hô-va phán vậy.

7 Về Ê-đôm. Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Trong Thê-man há không còn có sự khôn-ngoan sao? Những người khôn đã dứt mưu-luận của mình sao? Sự khôn-ngoan của họ đã mất rồi sao? 8 Hỡi dân-cư Đê-đan, hãy trốn, xây lưng lại, đi ở trong các chỗ sâu; vì ta sẽ khiến tai-vạ của Ê-sau đến trên nó, là kỳ ta sẽ thăm-phạt nó. 9 Kẻ hái nho đến nhà ngươi, há chẳng để sót lại một ít sao? Kẻ trộm ban đêm há chẳng hủy-hoại cho đến mình có đủ sao? 10 Nhưng ta đã bóc-lột hết Ê-sau, làm cho chỗ kín nó lõa-lồ ra, không thể giấu mình được. Con cháu, anh em, kẻ lân-cận nó đều bị diệt, và chính mình nó không còn. 11 Hãy bỏ những kẻ mồ-côi của ngươi; chính ta sẽ giữ mạng-sống chúng nó; các kẻ góa-bụa của ngươi khá trông-cậy ta!

12 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, những kẻ vốn không phải uống chén nầy, chắc sẽ uống lấy; và ngươi há khỏi hình-phạt được hết sao? Ngươi sẽ không khỏi hình-phạt, nhưng chắc sẽ uống chén ấy. 13 Đức Giê-hô-va phán: Vì ta đã chỉ chính mình ta mà thề, Bốt-ra sẽ nên gở-lạ và sỉ-nhục, bị phá-tán và rủa-sả; các thành nó sẽ trở nên gò-đống đời đời. 14 Nầy là tin mà Đức Giê-hô-va cho ta nghe, và có một sứ-giả được sai đến giữa các nước: Hãy nhóm lại đi đánh nó, hãy đứng dậy mà chiến-đấu! 15 Vì nầy, ta đã làm ngươi nên nhỏ-mọn giữa các nước, và bị khinh-dể giữa người ta. 16 Hỡi người ở trong bộng đá lớn, choán trên đỉnh núi kia, cho mình là đáng sợ, lòng kiêu-ngạo đã dối-trá ngươi; dầu ngươi lót ổ mình cao như ổ chim ưng, ta cũng làm cho ngươi từ đó rớt xuống, Đức Giê-hô-va phán vậy. 17 Ê-đôm sẽ nên gở-lạ, mọi người đi qua sẽ lấy làm lạ; thấy tai-vạ của nó, thì đều xỉ-báng. 18 Ấy sẽ giống như sự hủy-hoại của Sô-đôm, Gô-mô-rơ, và các thành lân-cận, Đức Giê-hô-va phán vậy. Ê-đôm sẽ không có người ở nữa, chẳng có một con người kiều-ngụ tại đó. 19 Nầy, nó như sư-tử lên từ các rừng rậm-rạp của Giô-đanh mà nghịch cùng chỗ-ở kiên-cố. Thình-lình ta sẽ làm cho Ê-đôm trốn khỏi, và ta sẽ lập người mà ta đã chọn để cai-trị nó: vì ai giống như ta? ai sẽ định kỳ cho ta? có kẻ chăn nào sẽ đứng trước mặt ta?

20 Vậy hãy nghe mưu Đức Giê-hô-va đã định nghịch cùng Ê-đôm, và ý-định Ngài đã lập nghịch cùng dân-cư Thê-man: Thật, những con nhỏ trong bầy chúng nó sẽ bị kéo đi; nơi ở chúng nó sẽ bị làm hoang-vu. 21 Nghe tiếng chúng nó đổ xuống, đất đều chuyển-động, tiếng kêu của chúng nó nghe thấu đến Biển-đỏ. 22 Nầy, kẻ thù bay như chim ưng, liệng và sè cánh nghịch cùng Bốt-ra. Ngày đó, lòng anh-hùng Ê-đôm trở nên như lòng người đờn-bà đang đẻ.

23 Về Đa-mách. Ha-mát và Ạt-bát đều bị hổ-thẹn; vì chúng nó nghe tin xấu mà tan-chảy: biển đương đau-đớn, không yên-lặng được. 24 Đa-mách đã trở nên yếu-đuối, xây lại đi trốn, sự run-rẩy đã bắt lấy nó: sự buồn-rầu đau-đớn cầm lấy nó, như đờn-bà đang đẻ. 25 Vậy người ta sao chẳng bỏ thành có tiếng khen, là thành làm sự vui-vẻ cho ta? 26 Đức Giê-hô-va vạn-quân phán: Bởi vậy, trong ngày đó, những kẻ trai-trẻ nó sẽ ngã trong các đường-phố nó, mọi lính chiến sẽ phải nín-lặng. 27 Ta sẽ đốt lửa nơi tường-thành Đa-mách, nó sẽ thiêu-hủy các cung điện Bên Ha-đát.

28 Về Kê-đa và các nước ở Hát-so mà Nê-bu-cát-nết-sa vua Ba-by-lôn đã đánh.

Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy đứng dậy, đi đánh Kê-đa, và phá-diệt các con-cái phương đông. 29 Chúng nó sẽ cất lấy trại và bầy vật chúng nó, cướp lấy màn-cháng, đồ-lề, và lạc-đà, mà kêu lên cùng chúng nó rằng: Sự kinh-hãi bao-bọc các ngươi tư bề! 30 Đức Giê-hô-va phán: Hỡi dân-cư Hát-so, hãy thoát mình! Hãy lánh đi xa! Hãy ở trong chỗ sâu, vì Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã toan mưu nghịch cùng các ngươi, định ý làm hại các ngươi.

31 Đức Giê-hô-va phán: Hãy đứng dậy, đi đánh dân ở yên-ổn không lo-lắng gì. Dân ấy không có cửa đóng, không có then-chốt, và cũng ở một mình. 32 Những lạc-đà nó sẽ làm của-cướp, bầy vật đông-đúc nó sẽ làm mồi. Ta sẽ làm cho những kẻ cạo râu chung quanh tan-lạc khắp bốn phương; ta sẽ khiến tai-vạ từ mọi nơi đến trên chúng nó, Đức Giê-hô-va phán vậy. 33 Hát-so sẽ trở nên hang chó đồng, làm nơi hoang-vu đời đời. Chẳng ai ở đó nữa, chẳng có một con người nào trú-ngụ đó!

Nhưng Giê-hô-gia-kim sẽ không sống để thấy sự báo thù được thực hiện trên các kẻ thù của mình.

22 18 Vậy nên, về Giê-hô-gia-kim, con trai Giô-si-a, vua của Giu-đa, Đức Giê-hô-va phán như vầy: Người ta sẽ chẳng khóc người mà nói rằng: Ôi, anh em ta! Ôi, anh em ta! Ôi, chị em ta! Cũng sẽ chẳng than-tiếc mà rằng: Thương thay chúa! Thương thay vinh-hiển chúa! 19 Người sẽ bị chôn như chôn con lừa; sẽ bị kéo và quăng ra ngoài cửa thành Giê-ru-sa-lem.

20 Hãy lên Li-ban và kêu-la, cất tiếng lên ở Ba-san; hãy kêu-la từ chót núi A-ba-rim! vì hết thảy người yêu ngươi đều bị hủy-diệt. 21 Ta đã nói cùng người đương thời ngươi thạnh-vượng; nhưng ngươi nói rằng: Tôi chẳng khứng nghe. Từ khi ngươi còn trẻ, tánh-nết ngươi đã dường ấy: đã chẳng vâng lời ta. 22 Hết thảy những kẻ chăn dân của ngươi sẽ bị gió nuốt, và kẻ yêu ngươi sẽ đi làm phu-tù. Bấy giờ ngươi chắc sẽ bị hổ mang nhuốc vì mọi tội-ác mình. 23 Ngươi là kẻ ở trên Li-ban và lót ổ trong chòm cây hương-bách kia, khi ngươi gặp tai-nạn, quặn-thắt như đờn-bà sanh-đẻ, đáng thương-xót biết bao!

(2 Các vua) 24 5 Các chuyện khác của Giê-hô-gia-kim, những công-việc người, đều chép trong sử-ký về các vua Giu-đa. 6 Giê-hô-gia-kim an-giấc cùng các tổ-phụ mình, và Giê-hô-gia-kin, con trai người, làm vua thế cho người.